"Được ! Rau mùi tỏi ớt đều lấy ?"
"Lấy hết lấy hết!"
"Ngài chờ một chút!"
Ôn Nhiễm Nhiễm ngâm ngâm đáp, lấy bát tới chọn hai củ khoai tây nhỏ giòn tan bỏ giã, vỏ khoai tây chiên lớp cháy vàng giòn, ruột bên trong vàng nộn tơi xốp, mới giã nát liền thể ngửi thấy mùi khoai tây nồng đậm.
Mọi vây quanh đến mắt đăm đăm, nhịn nuốt nước miếng sôi nổi : "Cho cũng tới một bát mì lạnh khoai tây !"
"Ta cũng cũng !"
Ôn Nhiễm Nhiễm khách hàng vô cùng nhiệt tình, trong lòng là sảng khoái nhẹ nhàng.
Có danh tiếng chính là , ngay cả bán đồ cũng dễ dàng hơn nhiều. Phàm là qua nàng, thấy nàng cân nhắc món đồ chơi mới lạ gì cũng quan sát nữa, nghĩ cũng nghĩ liền móc bạc mua, sợ lát nữa liền mua .
Trong lúc giã khoai tây chiên, mì lạnh khoai tây liền đặt sạch sành sanh.
Ôn Nhiễm Nhiễm bốc một nắm mì sợi bỏ trong bát, rắc lên nước tương, nước tỏi, rau mùi, củ cải chua các loại gia vị phối liệu, ngẩng đầu lang quân một cái: "Ăn cay ?"
Nàng đang hỏi, bỗng nhiên liền liếc thấy một quen đến mặt nàng khom vái chào, chính là Vệ Quốc Công thế t.ử Dung Yến.
"Ôn tam nương t.ử hảo."
Ôn Nhiễm Nhiễm cũng đáp lễ : "Vệ Quốc Công thế t.ử hảo."
Dung Yến thuận tay chỉ chỉ gã sai vặt phía : "Nghe quý phủ tân gia đại hỉ, đây là hạ lễ chuẩn , cho đưa đến trong tiệm đây."
Hắn đến là ôn hòa, cũng đợi Ôn Nhiễm Nhiễm mở miệng liền dẫn gã sai vặt cửa tiệm.
Theo Dung Yến ngày thường quan sát, Ôn nhị nương t.ử cực kỳ coi trọng vị Tam , nhất định lễ nghĩa chu , lưu chút ấn tượng mặt Tam , chừng tương lai còn thể giúp vài câu .
Ôn Nhiễm Nhiễm ngẩn ngơ bóng lưng Dung Yến, bỗng nhiên phản ứng : Không ... còn nhận mà!!!
Mọi vây xem thấy ngay cả nhân vật kim tôn ngọc quý như Vệ Quốc Công thế t.ử đối với Ôn tiểu nương t.ử cũng khách khí như , trong lòng đối với nàng càng là túc nhiên khởi kính: Ôn tiểu nương t.ử thật là bản lĩnh !
Lang quân thấy Ôn Nhiễm Nhiễm ngẩn , duỗi tay quơ quơ mắt nàng: "Ôn tiểu nương t.ử, phiền cho nhiều ớt chút!"
"Vâng!" Ôn Nhiễm Nhiễm hồn đáp một tiếng, xách cái muôi cán dài trong thùng dầu ớt lên múc nửa muôi gia vị khô, rưới lên một muôi đầy dầu ớt.
Một bát mì ngâm trong dầu ớt đỏ rực, phối với hành hoa rau mùi xanh biếc, mùi vị thơm cay chua ngọt cùng thị giác đ.á.n.h sâu gấp đôi, câu dẫn bụng kêu ùng ục.
Ôn Nhiễm Nhiễm ba hai cái trộn đều, đưa mì cho lang quân : "Mì trộn khoai tây của ngài, tự trong tiệm chiếm chỗ ."
"Không cần cần, ăn ở đây là ." Lang quân nhận lấy mì trộn khoai tây hồn khiên mộng nhiễu (ngày nhớ đêm mong), một khắc cũng chờ , cầm đũa liền tại chỗ ăn.
Một miếng xuống bụng, sợi mì đầy dầu ớt bọc khoai tây vụn cháy sém quả thực chính là tuyệt phối. Thỉnh thoảng c.ắ.n một miếng vỏ khoai tây chiên giòn rụm, củ cải chua giòn tan nhiều nước, càng là đến mức thể khiến thăng thiên tại chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-297.html.]
Ông trời ơi! Quá thơm !!!
Ôn Nhiễm Nhiễm ngừng nghỉ trộn mì, cửa tiệm vây quanh mười mấy thực khách ăn mì, xung quanh đều là tiếng húp mì xì xụp, vẻ dị thường náo nhiệt.
Có đến thấy bọn họ ăn thật sự là ngon, nhịn thèm mở miệng mua: "Ôn tiểu nương t.ử, cho cũng tới một phần mì bọn họ ăn."
Ôn Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu, ngượng ngùng với bà: "Thẩm, mì lạnh khoai tây bán hết , chi bằng thử lương bì xem? Lương bì hôm nay con hấp , mỏng dai, cũng ngon lắm!"
"Được, cho bát lương bì nếm thử." Thẩm sảng khoái gật đầu, càng càng cảm thấy lớp da mì trong suốt phá lệ mê .
"Được ! Vậy thẩm đợi chút, con xong mì lạnh khoai tây bán phía cho bọn họ cho ." Động tác tay Ôn Nhiễm Nhiễm ngừng, đôi đũa trong tay đều múa tia lửa.
Đợi mì lạnh đều trộn xong, Ôn Nhiễm Nhiễm bắt tay trộn lương bì cho thẩm.
Nước gia vị nước tỏi giấm thơm, dưa chuột rau mùi miếng mì căn... Động tác Ôn Nhiễm Nhiễm bay nhanh, cuối cùng rưới lên một thìa nhỏ dầu ớt. Nàng đưa lương bì qua: "Thẩm nhà ."
Mọi thấy lương bì trơn bóng trong suốt bọc lên một tầng dầu ớt đỏ tươi, mùi vị chua cay thanh mát cứ chui tọt mũi.
Người bên cạnh lương bì trong suốt trong tay phụ nhân, sự chú ý đều ở mì trộn khoai tây lúc , xem nhẹ lương bì bên cạnh. Hiện giờ thấy một bát đồ ăn sắc hương vị đều đầy đủ như , sôi nổi tranh mua.
Vị thẩm nhận lấy, ngửi mùi thơm cay nhất thời chút kiềm chế , gắp một đũa lương bì bỏ miệng.
Bà sửng sốt, mỹ vị kinh ngạc đến mức nhấc nổi bước chân, cứ ở đó một miếng tiếp một miếng.
Lương bì sảng khoái dai dai, thơm cay ngon miệng. Muốn ngon nhất, vẫn là món đồ ăn hình khối vuông cả đầy lỗ nhỏ trong bát . Bà cũng món đồ chơi nhỏ gọi là gì, chỉ nó mềm dai, hút đầy nước sốt là ngon!
"Ôn tiểu nương t.ử, đây là cái gì a? Sao ngon như !" Bà nhịn , gắp một miếng đầu hỏi một câu.
Ôn Nhiễm Nhiễm : "Đây là mì căn, thẩm nếu thích con cho thêm chút."
Nàng , bốc một nắm mì căn bỏ trong bát thẩm.
"Ui da! Đủ đủ !" Phụ nhân đến khép miệng, "Ôn tiểu nương t.ử buôn bán thực tế như , ngày nhất định sẽ phát đại tài!"
"Mượn cát ngôn của thẩm!"
Ôn Nhiễm Nhiễm trộn lương bì cho , chốc lát công phu liền mỗi một bát lương bì.
Một miếng lương bì thơm cay bụng, đều khỏi cảm thán một câu: Tái ông mất ngựa, yên tri phi phúc a!
Không cướp mì lạnh khoai tây , nếm lương bì mỹ vị bực , lời to !
Mì lạnh khoai tây và lương bì bán thử hôm nay đều bán hết, Ôn Nhiễm Nhiễm tìm hỏa kế tới chuyển đồ về trong tiệm.