Ông còn nghĩ nếu hai đứa nhỏ tình đầu ý hợp thì lập tức cầu , nhưng cô nương nhà tám phần là coi trọng tôn nhi nhà ông, cũng thể uổng cố ý nguyện của cô nương cưỡng ép cưới về.
Tôn nhi nhà ông là cục cưng, nhưng cô nương nhà chẳng cũng là tâm can bảo bối trong nhà ?
"Có cạo đầu gánh một đầu nóng cũng chắc." Lão Quốc công phu nhân chậm rãi , "Ta đoán chừng chừng là Ôn nhị nương t.ử tự gia thế cách biệt, liền suy nghĩ khác."
Bà ngữ điệu chậm rãi, càng cảm thấy tiểu nương t.ử thông thấu.
Lão Quốc công đập bàn: "Tuổi còn nhỏ, hủ lậu như !" Ông dừng một chút, bỗng cảm thấy chuyện hoãn hưng phấn lên, "Vậy chúng mời tới cửa thăm dò khẩu phong? Nếu tiểu nương t.ử nhà họ Ôn cũng ý, chúng liền tới cửa cầu ?"
"Ông gấp cái gì?" Lão Quốc công phu nhân ấn xuống, "Cũng thể tin lời của một phía, thả dung hỏi thăm hỏi thăm, hôn sự con cháu vẫn là cẩn thận chút thì hơn."
"Nếu như mối hôn sự thể thành, chúng càng thể gấp. Tam thư lục lễ là rườm rà chú trọng nhất, cũng cần thời gian chuẩn . Nhà họ Ôn hiện giờ tình cảnh , chúng càng tỉ mỉ thỏa đáng lấy thành ý lớn nhất, miễn cho chỗ nào chu khiến nhà họ Ôn cảm thấy chúng coi khinh bọn họ, tổn thương tình cảm đôi bên cũng liên lụy cuộc sống của bọn nhỏ."
Vệ lão Quốc công cảm thấy phu nhân vô cùng lý, là tán thành gật đầu: "Lời sai."
Lão Quốc công phu nhân về phía Đơn ma ma bên cạnh: "Tìm mấy đáng tin cậy lanh lợi quán ăn nhà họ Ôn chằm chằm, xem thử rốt cuộc như Trì Nghiên ."
Bà phân phó xong, vươn tay bưng chén uống một ngụm.
Lão Quốc công nhớ tới những đồ ăn tôn nhi mang về, đột nhiên tràn đầy tò mò đối với quán ăn nhà họ Ôn: "Ta thật đúng là quán ăn nhà họ Ôn xem thử, một nhà bọn họ thật đúng là giỏi giang."
Lão Quốc công phu nhân hồi ức khẩu vị ẩm ướt mềm mại của Bánh Bông Lan Cuộn Ngàn Lớp, lắc đầu: "Nghe thực sự giỏi giang là vị Ôn tam nương t.ử , đó thật đúng là một nhân vật..."
*
Sáng sớm hôm , Ôn Nhiễm Nhiễm cẩn thận từng li từng tí bưng một cái hũ lên xe ngựa.
Ôn Tuấn Lương thấy mắt sáng lên: "Tam nha đầu, con đây là cân nhắc trò mới gì ?"
Người một xe ngựa xong đều đồng loạt về phía cái hũ trong tay nàng, loáng thoáng ngửi thấy một mùi sữa nồng đậm lộ vị chua ngọt.
Ôn Nhiễm Nhiễm vuốt ve hũ, thần bí : "Đợi đến trong tiệm liền !"
Trên đường, vó ngựa lanh lẹ, nhà họ Ôn tựa nhắm mắt nghỉ ngơi, thỉnh thoảng cơn gió nhẹ thổi qua càng cảm thấy cuộc sống hiện tại thật thoải mái.
Tuy mệt mỏi, nhưng cuộc sống ngày càng hy vọng. Từ hai gian nhà ngói nát biến thành một tòa nhà ba lớp sân, một chiếc xe ngựa cũng biến thành hai chiếc, dựa bản lĩnh của Nhiễm Nhiễm nhà họ, chừng nhà ba lớp sân sẽ thành năm lớp sân, hai chiếc xe ngựa thành bốn chiếc, cửa hàng nhỏ biến thành t.ửu lầu lớn!
Bên ngoài xe ngựa dần trở nên ồn ào, thoáng chốc đến cửa hàng. Ôn Nhiễm Nhiễm ôm hũ quý báu của xuống xe, chui tọt trong quán, gọi lấy sữa bò đông lạnh gửi trong hầm băng của ông chủ Trình về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-302.html.]
Cô chọn mấy quả bơ chín mọng, cắt nghiền thành sinh tố, lấy chiếc máy bào đá tay mới mấy hôm rửa sạch.
Chiếc máy bào đá là do Ôn Nhiễm Nhiễm vẽ bản thiết kế mang đến tiệm rèn đặt . Cô chỉ là một đầu bếp, giỏi về cơ khí, bản vẽ vô cùng đơn sơ sơ sài.
May mắn là cô gặp một vị sư phụ tay nghề cao siêu am hiểu thuật cơ quan. Cô đưa bản vẽ , chỉ vài câu, vị sư phụ hiểu ý, chỉ trong hai ba ngày xong chiếc máy bào đá.
Ôn Nhiễm Nhiễm lập tức thử nghiệm vài , đá bào mịn. Vị sư phụ thấy tấm tắc khen lạ, luôn miệng khen cô đầu óc lanh lợi, thể nghĩ thứ tinh xảo như . Đá từ chiếc máy tinh xảo hơn đá thị trường bao nhiêu .
Ôn Tuấn Lương tò mò vây quanh Ôn Nhiễm Nhiễm, món đồ mới lạ mà mắt sáng rực.
Người cũng nhanh chân, lâu mang sữa bò đông lạnh về quán.
Ôn Nhiễm Nhiễm cho sữa bò đông lạnh máy bào đá, tay cầm vài vòng, chiếc bát bên lập tức rơi xuống những vụn đá trắng tinh, trông còn bông xốp và đáng yêu hơn cả tuyết mùa đông.
"Ê! Món đồ mới lạ thật!" Ôn Tuấn Lương thấy những vụn đá mịn màng ngừng rơi xuống bát, mắt cũng trợn to mấy phần, "Trước đây thấy núi tuyết đều bào đá cục thành vụn đá, bất cẩn còn thương tay ít. Món đồ của con thật, đỡ tốn sức sợ đứt tay."
Bên , Tôn thị đang lau bàn ghế cũng tiếng chạy đến xem náo nhiệt, khi thấy bát đá bào sữa bò trắng muốt chỉ cảm thấy mát rượi.
Ôn Vinh chằm chằm máy bào đá, trong mắt tràn đầy hứng thú, xắn tay áo lên hăm hở: "Tam , để thử ?"
"Được chứ!" Ôn Nhiễm Nhiễm vui vẻ đồng ý, đưa máy bào đá về phía Ôn Vinh.
Ôn Vinh phấn khích xoa tay, nắm lấy tay cầm vui vẻ mạnh: "Thứ thật! Chỉ vài cái là cục đá biến thành vụn đá !"
Ôn Tuấn Lương thấy chơi vui, cũng thấy ngứa tay, vội vàng sáp gần: "Cho chú thử với."
"Tam thúc, con còn đủ mà!" Ôn Vinh đang lúc hứng khởi, ôm lấy máy bào đá chịu nhường.
Ôn Tuấn Lương và giằng co, miệng lẩm bẩm: "Sao con thể vô lễ với trưởng bối như !"
Ôn Vinh bĩu môi: "Làm gì trưởng bối nào như chú chứ!"
Tôn thị nắm lấy Ôn Tuấn Lương đ.á.n.h hai cái mắng: "Lớn từng mà còn tranh đồ với cháu?"
Ôn Nhiễm Nhiễm tủm tỉm múc đá bào sữa bò trong bát ly, lấy một chiếc máy bào đá khác , lắp sữa bò đông lạnh và đặt bát đưa cho Ôn Tuấn Lương: "Được , , đừng tranh nữa. Tam thúc, nếu chú thích, ngày mai đến quán nước giải khát giúp một tay, việc giao cho chú đấy."