Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 303
Cập nhật lúc: 2026-01-10 08:11:50
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO0me9o
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Tuấn Lương cuối cùng cũng sờ chiếc máy bào đá, vui vẻ hai vòng cảm thấy mới lạ: "Được thôi! Vậy ngày mai chú đến!"
Cả nhà vây quanh máy bào đá xem náo nhiệt, Ôn Nhiễm Nhiễm đầu mở chiếc hũ mang từ nhà đến, một mùi sữa thơm nồng nàn lập tức lan tỏa, ngay tức khắc thu hút sự chú ý của xung quanh.
Ôn Tuấn Lương và Ôn Vinh máy bào đá trong hũ, thấy món ăn mới lạ đặc sệt sánh mịn , động tác tay cũng chậm , hai đôi mắt chớp.
"Tam nha đầu, đây là món gì mới lạ ?" Ôn Tuấn Lương tò mò hỏi, nhưng cũng quên công việc.
Ôn Như Như ngửi thấy mùi sữa đậm đà , mắt sáng lên: "Tam , đây là thứ từ sữa bò mấy hôm ?"
Tôn thị cúi đầu ngửi, khi ngửi thấy mùi chua thì Ôn Nhiễm Nhiễm với vẻ mặt do dự, một lúc lâu mới nhỏ giọng : "Nhiễm Nhiễm, thứ hỏng chứ? Sao mùi chua?"
Ôn Nhiễm Nhiễm múc sữa chua trong hũ ly đá bào sữa bò, múc thêm hai muỗng lớn sinh tố bơ , rắc thêm một nắm hạt rang thơm phức và một lượng đường đủ, khuấy : "Thím Ba, đây hỏng ạ, đây là một loại thức uống từ sữa bò lên men, gọi là sữa chua."
Cô đưa ly sinh tố bơ sữa chua khuấy đều cho Tôn thị: "Thím Ba, thím nếm thử ạ."
Tôn thị nhận lấy, ly sinh tố sữa chua màu xanh lục nhàn nhạt, đầu mũi thoang thoảng mùi thơm chua ngọt thanh mát.
Bà cẩn thận thử nhấp một ngụm nhỏ, trong miệng tràn ngập hương sữa bò đậm đà, vị chua ngọt hòa quyện với vị béo thơm của quả bơ, đôi mắt của Tôn thị lập tức mở to, sáng lấp lánh.
Bà vội vàng uống thêm một ngụm lớn, vị chua ngọt thấm đẫm hương sữa lan tỏa khắp đầu lưỡi, trong miệng là sự mát lạnh của đá bào. Vị chua thơm vô cùng đậm đà, cảm giác trong miệng mịn màng và vô cùng sánh mượt. Trong đó còn lẫn những mảnh hạt giòn tan, c.ắ.n giòn thơm ngon miệng, tầng vị vô cùng phong phú, ly sinh tố sữa chua ngon hơn những món nước đá bà từng ăn bao nhiêu !
Tôn thị mắt sáng rực, giọng điệu kích động vui mừng: "Nhiễm Nhiễm, khi nào chúng bán món sinh tố sữa chua ? Thím thể tưởng tượng cảnh tranh sứt đầu mẻ trán đấy!"
Ôn Nhiễm Nhiễm chia sinh tố sữa chua xong cho nhị tỷ và , nhẹ lắc đầu: "Món sinh tố bơ sữa chua e là bán , nhưng mà..."
Cô còn hết Tôn thị cao giọng: "Cái gì? Thức uống ngon như tại bán ? Chúng sẽ mất bao nhiêu tiền chứ!"
"Quả bơ mọc ở phương Nam, thực sự khó kiếm. Chỗ là do con may mắn tình cờ , gặp là khi nào." Ôn Nhiễm Nhiễm đến đây cũng cảm thấy tiếc nuối.
Ôn Tuấn Lương nhai hạt giòn, khoái chí chép miệng: "Vậy thì bán , mấy quả bơ còn đủ cho nhà chúng ăn nữa là!"
Tôn thị lườm ông một cái: "Cả ngày chỉ ăn!"
Ôn Chính Lương thưởng thức ly sinh tố sữa chua sánh mịn, đầu tiên đồng tình với lời của em trai .
Thứ ngon như nhà ăn còn đủ, tất nhiên thể mang ngoài bán!
"Sao vây quanh đây hết ? Không lẽ Nhiễm Nhiễm nghĩ món gì mới ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-303.html.]
Một giọng nữ trong trẻo vang lên, Ôn Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu thấy là Khang Bình liền vui vẻ vẫy tay với cô : " mới món sinh tố bơ sữa chua, mau đây nếm thử !"
"Sinh tố bơ sữa chua?" Khang Bình khoác tay Ôn Nhiễm Nhiễm bỗng bật , "Thật là trùng hợp, đến chính là vì quả bơ!"
Ôn Nhiễm Nhiễm , trong mắt lập tức lộ vẻ vui mừng, kịp hỏi thì thấy Khang Bình hớn hở : "Ta tìm quả bơ ở phía Nam , cho mang về mấy xe!"
Mấy xe?!
Ôn Nhiễm Nhiễm vui đến , Tôn thị bên cạnh thoáng sững sờ, vỗ tay một cái: "Đây đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh mà!"
Khang Bình vui vẻ khoát tay: "Đến lúc đó chia cho cô hai xe, còn cũng để ở chỗ cô, ăn thì đến tìm cô , tiện lợi vô cùng!"
Ôn Nhiễm Nhiễm vui đến khép miệng, đang định bàn với cô xem đưa bao nhiêu bạc là hợp lý, thì bỗng thấy bên ngoài tiếng ồn ào cãi vã:
"Tên ăn mày thối tha cút sang một bên! Làm bẩn quần áo của ông đây, cái mạng nhỏ của ngươi cũng đền nổi !"
Gã đàn ông bên ngoài gân cổ gào thét c.h.ử.i rủa, giữa tiếng ồn ào huyên náo kẹp lẫn tiếng van xin yếu ớt, già nua.
Ôn Nhiễm Nhiễm khẽ nhíu mày, ngước mắt ngoài. Chỉ thấy một ông lão gầy gò ốm yếu, lưng còng xuống, đặt hai cái sọt lớn vai xuống đất, run rẩy quỳ lạy liên tục mặt gã đàn ông ăn mặc lụa là phú quý. Trong đôi mắt đục ngầu của ông lão tràn đầy vẻ cẩn trọng lấy lòng, hạ cầu xin giải thích: "Lão gia, ngài rủ lòng thương, tiểu nhân cố ý, thật sự cố ý..."
"Lão già ăn mày hôi hám, cút xa ông đây !" Gã đàn ông liếc xéo, vẻ mặt ghét bỏ che miệng mũi, mất kiên nhẫn giơ chân đá mạnh xa, những thớ thịt mặt rung lên bần bật theo động tác của gã, "Không cố ý cái gì? Tưởng ông đây mù chắc!"
Gã vẫn hả giận, giơ chân đá hai cái sọt tre của ông lão.
Sắc mặt ông lão đại biến, vội vàng nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy chân gã khổ sở cầu xin: "Lão gia, ngài ơn phước, đ.á.n.h mắng vài cái cũng , chỉ xin ngài tha cho chỗ rau , đây là kế sinh nhai của cả nhà !"
"Người nhà quê vất vả gần nửa năm mới chút rau củ , chỉ mong đổi lấy ít bạc cho trong nhà ăn dùng, đây là mạng sống của chúng mà..."
"Ông đây thèm quản cái gì mà sinh với chả nhai!" Gã đàn ông trừng đôi mắt đầy hung quang, thô bạo đá văng , "Đừng là hai sọt rau, hôm nay dù hai trăm sọt cũng đền nổi bộ y phục của !"
Ông lão kinh hoàng ôm n.g.ự.c, hình gầy yếu co rúm thành một đoàn, râu tóc bạc phơ run rẩy trong gió. Ông cố chống bò lết vài cái, che chắn hai sọt rau mang đến bán ở lưng, nơm nớp lo sợ chắp đôi tay khô héo run rẩy vái lạy, mở miệng định thì đột nhiên ho khan ngừng.
Người đường vây quanh thấy ông lão đáng thương như , khỏi bàn tán xôn xao:
"Nhìn y phục vẫn lành lặn, chẳng bẩn chút nào, chịu buông tha thế ..."