"Chỉ là chỗ cháu chật hẹp, để bá phụ bá mẫu chịu thiệt hậu viện ."
Tần Thái phó khẽ gật đầu: "Là chúng tới cửa phiền, chậm trễ việc buôn bán của Nhiễm Nhiễm, cháu cứ xem mà sắp xếp là ."
"Không chậm trễ chậm trễ." Ôn Nhiễm Nhiễm liếc đám đông nghịt bên ngoài, vui vẻ dẫn hậu viện, trong lòng nhịn hét lên: Biển hiệu sống như , cho dù ngày nào cũng đến phiền cũng để ý!
Đây đều là bạc!
Bạc trắng lóa!
Ôn Nhiễm Nhiễm rót cho ba , bưng điểm tâm lên, hỏi tên vô hôm qua xử lý thế nào, nhưng do dự một chút hỏi miệng.
Tần Thái phó chú ý tới nàng thôi, chủ động mở miệng : "Mọi chuyện đều tra xét rõ ràng. Kẻ gây chuyện ở đây hôm qua tên là Đồ Nhị, mượn danh nghĩa nhà họ Tần cho vay nặng lãi, ức h.i.ế.p nam nữ... hãm hại mười mấy bá tánh, thậm chí còn gây án mạng, haizz..."
Ông thở dài nặng nề, "Ta tống ngục, một tháng c.h.é.m đầu. Còn về đường họ xa của , tin xong bắt con trai bán thất ."
Ôn Nhiễm Nhiễm xong, lạnh nhếch khóe môi, cảm thấy nhà Tần Thiếu khanh quả thật là tàng hình một cách êm .
Chuyện là Đồ Nhị , bọn họ bán một thất liền rửa sạch sẽ, hề nhắc tới dung túng của . Nếu bọn họ ngầm đồng ý, trưởng của một thất dám ngông cuồng ngang ngược như ? Chỉ cần bọn họ lúc đầu quản lý nghiêm ngặt, cũng sẽ xảy chuyện như thế !
Chỉ như , thật sự là quá hời cho bọn họ.
Tần Thái phó dừng một chút, bổ sung vài câu: "Ta đ.á.n.h tiếng với Lại bộ, nhà đường của từ nay về coi như con đường quan vô vọng ."
"Bọn họ tâm tạo phúc cho bá tánh, quan cũng cần nữa, vẫn là về quê ruộng thì hơn. Cũng để bọn họ nếm thử nỗi khổ của những bá tánh ."
Ôn Nhiễm Nhiễm đến đây, trong lòng lập tức cảm thấy sảng khoái hơn nhiều.
"Cha đích thẩm vấn một ngày một đêm, ghi tên tuổi địa chỉ những bá tánh từng Đồ Nhị bắt nạt. Sáng nay phái an ủi, chỉ mong thể bù đắp phần nào." Tần Nhị khẽ thở dài.
Ôn Nhiễm Nhiễm lời , thấy mắt Tần Thái phó và Tần phu nhân quầng thâm, vẻ mặt mệt mỏi, nghĩ là vì chuyện mà ăn ngon ngủ yên.
Nàng cân nhắc một lát, mở miệng an ủi: "Cũng may tên Đồ Nhị ngày thường ngông cuồng ngang ngược quen , nếu là kẻ tinh ranh, đạo lý cẩn tắc vô ưu hành sự cẩn thận chút, chúng e cũng gặp . Nếu như , còn bao nhiêu bá tánh bỏ mạng trong tay ."
"Lời của Nhiễm Nhiễm lý." Tần Thái phó thấy tiểu nữ nương suy nghĩ thấu đáo như , trong mắt tràn đầy tán thưởng.
"Bá phụ bá mẫu vì chuyện lao tâm khổ tứ, chắc cũng ăn uống t.ử tế. Hay là dùng bữa trưa ở chỗ cháu !"
Ôn Nhiễm Nhiễm nhiệt tình , lập tức dậy chuẩn .
Tần phu nhân vội : "Chúng mạo đến quán là thất lễ, thể phiền Nhiễm Nhiễm động tay cơm nữa? Đừng lỡ việc buôn bán!"
"Không phiền, đồ ăn trong quán đều sẵn, Tần bá phụ Tần bá mẫu cứ nếm thử cái mới lạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-317.html.]
Ôn Nhiễm Nhiễm , nhưng trong lòng hiểu Tần gia bá phụ bá mẫu là cố ý chọn lúc giữa trưa đông nhất đến, đây là cố ý chiếu cố nàng dẫn khách kiếm tiền cho nàng đây!
Nhìn đám đông nghịt vây quanh bên ngoài xem, đây đều là bạc nhà họ Tần đưa tới!
Nàng xắn tay áo, đại sảnh liền thấy đội khinh thực "vút" một cái vây quanh nàng, ai nấy đều mắt sáng như .
"Nhiễm Nhiễm, bí đỏ còn ?"
"Rau thì ? Rau còn ?"
"Ngày mai chúng vẫn ăn cái nhé!"
" đúng đúng! Ta đồng ý!"
Bí đỏ vỏ ngoài bọc lòng đỏ trứng muối bở tơi nướng giòn tan, bên trong mềm mại ngọt ngào. Một miếng c.ắ.n xuống mặn thơm nồng nàn, là mỹ vị hiếm thấy trời đất!
Dù bảo các nàng ngày nào cũng ăn cũng là ăn đủ!
*
Đêm xuống, phố đèn hoa rực rỡ, như mắc cửi, náo nhiệt hơn ban ngày nhiều.
Ôn Nhiễm Nhiễm nhớ tới sữa cô đặc lạnh của , định sang cửa hàng khác xem , tiện đường đón Lục Nhi, bỗng nhiên phát hiện khách ăn tại chỗ trong quán đồ uống và quán đồ ngọt hình như ít nhiều.
Nàng nhíu mày, thẳng quán đồ uống tìm Tôn thị, kéo bà sang một bên nhỏ: "Tam thẩm, con cảm thấy khách trong quán hiện giờ ít hơn ngày thường?"
Tôn thị quanh, hạ thấp giọng : "Nhiễm Nhiễm, hai ngày nay thím nhận chút đúng, vốn định tối nay với con. Thím phát hiện gần đây khách đều mang về, ít ở ăn xong mới ."
"Tuy nhiên doanh thu mỗi ngày cũng giống như khi, chỉ nhiều chứ ít. quán ngày thường náo nhiệt nay vắng vẻ nhiều, chẳng mấy ở trong quán, khiến mạc danh cảm thấy hoảng hốt."
Ôn Nhiễm Nhiễm đoán , đúng lúc thấy một khách quen mua một ly "Hảo sự hoa sinh" (Chuyện xảy - sữa đậu phộng?) trong quán xong vội vội vàng vàng ngay, ngay cả tiền lẻ thối cũng suýt quên lấy.
Nàng ở bên cạnh quan sát hồi lâu, bất luận là khách đang xếp hàng là khách mua , đều là bộ dạng vội vã, giống như đang vội gì đó.
Nàng thật sự tò mò, vội vàng chạy chậm đuổi theo một vị khách quen, híp mắt mở miệng chào hỏi: "Trương thẩm đây là vội thế? Sao quán thêm chút nữa?"
Trương thẩm thần sắc vội vàng, vốn chút nôn nóng mất kiên nhẫn, nhưng đầu thấy là Ôn Nhiễm Nhiễm lập tức đổi giọng : "Hóa là Ôn tiểu nương t.ử. Ôn tiểu nương t.ử cô ? Trong ngõa t.ử phía mới một vị kể chuyện đến, kể chuyện tuyệt! Đi muộn là ngay cả chỗ bên ngoài cũng !"
"Những ngày ông kể câu chuyện công chúa giấu phận gả cho Trạng nguyên lang. Công chúa vì Trạng nguyên lang dốc hết tất cả, chịu chồng đày đọa, chịu em chồng hắt hủi. tên Trạng nguyên lang là kẻ bạc tình, vì trèo cao mà cặp kè với tiểu thư Quốc công phủ, quyết tâm bỏ vợ."