Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 326

Cập nhật lúc: 2026-01-10 17:42:14
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dung Tung tán thưởng gật đầu, tiểu nương t.ử chất phác hiểu chuyện như giờ nhiều nữa.

Ông vuốt râu, theo lời khuyên: "Vậy chỉ cho một phần Mao Huyết Vượng, kèm bát bò viên."

"Vâng ạ!" Ôn Như Như ghi nhớ từng món, châm thêm cho ông lúc mới bếp .

Dung Tung vẻ mặt hiền từ Ôn Như Như bận bận , lúc thì châm , lúc thì gọi món, trong lúc đó còn ngừng dọn dẹp bàn ghế bát đũa, động tác vô cùng nhanh nhẹn thành thạo.

Ông thấy tiểu nương t.ử từ nhỏ nuông chiều việc chút nề hà, đau lòng yêu thích, thầm khen Ôn nhị nương t.ử là đứa trẻ ngoan.

Đứa trẻ ngoan như tương lai nếu thể gả Quốc công phủ, hai ông bà già bọn họ nhất định sẽ coi như cháu gái ruột, yêu thương nàng thật .

Có bóng thẳng tắp như cây tùng mạnh mẽ quán, Ôn Nhiễm Nhiễm vẫn luôn chằm chằm cửa lập tức đón .

"A Hành về !" Nàng đưa ô mai chuẩn sẵn cho , híp mắt , "Mới lấy từ chỗ chú Trình về, ướp lạnh , giải khát lắm."

Tề Diễn nhận lấy bát , đầu ngón tay chạm lớp bọt nước mang theo lạnh. Hắn ngửa đầu uống một ngụm lớn, cúi đầu chạm đôi mắt hạnh cong cong , vị chua thơm của ô mai trong miệng mạc danh ngọt hơn vài phần.

Nàng bát đồ uống lạnh , nhịn tỉ mỉ tính toán với A Hành: "Hiện giờ chỗ cần dùng đá quá nhiều, cứ để đồ ở chỗ chú Trình mãi cũng tiện, hai ngày nữa mời chú Đông bọn họ đến xây cho cái hầm băng, đỡ về về lấy."

Tề Diễn gật đầu, nhắc tới chính sự: "Ta từ sáng sớm để ý Chân Hữu Cừ, ông sống một , quá nửa ngày cũng bước khỏi cửa nhà. Để thăm dò, lẻn bếp nhà ông , chỉ phát hiện mấy cái màn thầu, còn gì khác."

Ôn Nhiễm Nhiễm mà nhíu mày. Vị Chân hiện giờ đang hot, chắc chắn thiếu bạc, cuộc sống thanh bần như ?

"Vậy quá nửa ngày ông ở trong nhà gì?"

Tề Diễn nhớ một chút, từ từ : "Ông sáng sớm ăn một cái màn thầu, liền vùi đầu bàn sách múa b.út thành văn. Đợi đến giờ ngọ, qua loa ăn nửa cái màn thầu... Lúc từ nhà ông , ông vẫn đang bản thảo."

Ôn Nhiễm Nhiễm đến ngẩn : Khá lắm! Thật "cuốn" (cố gắng/nỗ lực) a! Ông hot thì ai hot!

Vị Chân hẳn là say mê bản thảo, rảnh lo chuyện ăn uống.

Ngày nào cũng cháo trắng màn thầu, ai mà chịu nổi?

Ôn Nhiễm Nhiễm chống cằm suy tư, sơn hào hải vị thì vẻ cố ý, chi bằng chút cơm nhà thường ngày.

Có đồ ăn nóng hổi, ai còn gặm màn thầu trắng?

Nàng quét mắt quanh, ánh mắt bất chợt miếng đậu phụ trắng nõn thu hút.

Hay là món đậu hủ nồi đá (thạch oa đậu hủ)?

Chiên vàng đáy đậu phụ, phối với thịt bò xào thơm hành tây, rưới nước sốt mặn thơm cay nồng, om ba năm phút, rắc lên một nắm hành hoa xanh biếc...

Đậu phụ non mềm run rẩy, bọc đầy nước sốt trộn cơm! Nàng thể "xử" hai bát cơm trắng!

*

Trăng sáng cao, hoa đăng rực rỡ.

Trên phố tiếng huyên náo, lụa là khắp chốn. Náo nhiệt nhất kể đến sạp kể chuyện của Chân trong ngõa t.ử.

Tiếng vỗ tay khen vang thành một mảng, vang tận mây xanh.

Gỗ gõ vang lên, liền thấy Chân Hữu Cừ trầm bổng du dương : "Muốn sự việc về thế nào, xin hồi sẽ rõ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-326.html.]

Ôn Nhiễm Nhiễm thấy vui, cảm thấy câu chuyện cẩu huyết thật sự bánh cuốn, hận thể đến nhà ông trộm hết bản thảo về xem cho .

Nàng đợi tản gần hết, xách hộp đồ ăn đang định tiến lên, thì thấy Chân Hữu Cừ thẳng tới, đoan chính hữu lễ vái chào nàng: "Đây là tiền cho tiểu nương t.ử. Trà của cô ngon, lâu sẽ ."

Ôn Nhiễm Nhiễm nhét một xâu tiền đồng, định mở miệng giải thích: "Chân , mở lâu, cùng ngài..."

Chân Hữu Cừ nghiêm mặt xua tay: "Tiểu nương t.ử đừng nữa, chỉ tự tại tiêu d.a.o, tuyệt đối đến lâu của cô, khắp nơi hạn chế ý của , đa tạ của tiểu nương t.ử ."

"Tiên sinh, mở..."

Hai chữ " lâu" của Ôn Nhiễm Nhiễm còn khỏi miệng, liền thấy các đông gia lâu từ xông , ùa lên vây quanh.

Nàng chỉ kịp nhét hộp đồ ăn trong tay tay Chân Hữu Cừ, còn kịp mở miệng các đông gia 101 chen ngoài.

Không ... đều là quen cũ, hà tất thế!

Ôn Tuấn Lương ở bên cạnh c.ắ.n hạt dưa u ám mở miệng: "Được , mai đến!"

Đầu Chân Hữu Cừ vất vả lắm mới cắt đuôi đám chưởng quầy lâu, bỗng ngửi thấy từng đợt mùi thơm nồng mang theo vị cay, lập tức cảm thấy đói cồn cào.

Ông cân nhắc hộp đồ ăn trong tay giãy giụa trong chốc lát, cuối cùng vẫn mở nắp .

Thôi thôi, ngày mai đưa bạc cho tiểu nương t.ử !

Một luồng nóng phả mặt, Chân Hữu Cừ khỏi sững sờ: Thế mà vẫn còn nóng hổi!

Ông trong, chỉ thấy là nồi đậu phụ đầy nước sốt bóng loáng, còn kèm một bát cơm nóng.

Ăn màn thầu nguội mười mấy ngày, lúc món đậu phụ nóng hổi trong mắt ông còn hơn cả vạn món ngon vật lạ.

Chân Hữu Cừ lập tức đợi nữa, ngay xuống bậc thềm, múc một thìa đậu phụ cho miệng.

Đậu phụ cũng thế nào, đáy cháy sém thơm phức, bên non mềm run rẩy. Vào miệng mặn thơm mười phần, thấm vị. Ngoài chút mùi thịt, còn vị ngọt của đậu, thế mà chút mùi tanh nào của đậu.

Vị cay nhè nhẹ càng tuyệt, dẫn dụ thèm ăn.

Chân Hữu Cừ một miếng đậu phụ một miếng cơm, cuối cùng dứt khoát trộn đậu phụ cơm.

Cơm trắng hạt nào hạt nấy nấu tới, phối với đậu phụ non mềm thơm cay, ăn đến mức mắt ông sáng lên từng đợt.

Cái ngon hơn màn thầu nhiều!

*

Ôn Nhiễm Nhiễm liên tục đưa năm sáu ngày, Chân ban đầu đối với nàng còn hờ hững, nay gặp nàng thể gật đầu với nàng .

Chỉ là các đông gia lâu 101 bám quá c.h.ặ.t, nàng vẫn tìm cơ hội chuyện.

Sạp kể chuyện của Chân Hữu Cừ vẫn náo nhiệt phi thường, khí thế , còn thịnh hơn .

Ông ở kể chuyện, ánh mắt quét qua tiểu nương t.ử ngay ngắn bên , thấy nàng cực kỳ nghiêm túc.

 

 

Loading...