"Vậy con cãi vài câu?" Quận vương phi Ôn Như Như, chút tò mò đứa trẻ nghĩ gì, "Con và Khang Bình vốn thiết, là khách quý do chính mời đến, cho dù ầm ĩ, cũng sẽ bênh vực con."
Ôn Như Như khuỵu gối hành lễ, chậm rãi : "Sinh nhật Quận vương phi là ngày vui, Như Như dám phiền ngài. Hơn nữa bây giờ gia đình còn như , Như Như nên để gia đình yên tâm. Nếu vì một phút nóng giận mà liên lụy đến em Ba, Như Như sẽ ăn ngon ngủ yên."
Vệ Quốc công phu nhân vẻ mặt càng thêm hiền từ hòa ái: "Thật là một đứa trẻ ngoan ngoãn."
Bà suy nghĩ một lát, tháo chiếc vòng phỉ thúy tay như một hồ nước xanh biếc đeo cho Ôn Như Như, ánh mắt lộ vẻ ý vị sâu xa: "Coi như là quà gặp mặt, những ngày của con, đều ở phía !"
Ôn Như Như chỉ liếc màu xanh biếc đó, vật quý hiếm, giá trị nhỏ, vội vàng từ chối: "Cái quá quý giá, Quốc phu nhân ngài..."
Cô xong, Quận vương phi bên cạnh kéo qua đeo cho một đôi vòng ngọc dương chi.
Quận vương phi cũng đau lòng khi thấy cô nương nuông chiều hiểu chuyện như , vỗ tay cô : "Khang Bình ở ngoài nhờ cô và em Ba cô chăm sóc, thấy nó chơi vui với các cô, cũng vui. Đôi vòng cô và em gái mỗi một chiếc, cứ coi như đeo chơi."
Ôn Như Như liếc đôi vòng ngọc trắng như mỡ đông, dày dặn ấm áp cổ tay giật , : "Cái quá quý giá..."
"Quý giá gì chứ? Trang sức dù đến cũng là để đeo." Quận vương phi tươi xua tay, "Ta thích các cô gái trang điểm tinh xảo, cứ đeo , đừng tháo ."
Vệ Quốc công phu nhân hiền từ giúp cô sửa tay áo: "Trưởng bối ban, thể từ."
Ôn Như Như qua , cuối cùng khuỵu gối hành lễ cảm ơn: "Cảm ơn Quận vương phi, Quốc phu nhân ban thưởng."
Quận vương phi ánh mắt thoáng thấy Quốc phu nhân mặt , trong lòng cũng vui mừng: Phủ Vệ Quốc công những năm nay, cuối cùng cũng sắp một chuyện vui.
Nghĩ đến đây, bà khỏi : "Sắp đến giờ khai tiệc , Ôn nhị nương t.ử mau về chỗ , ăn nhiều một chút mới ."
Ôn Như Như ngoan ngoãn hành lễ lui xuống, cả đều ngơ ngác, cho đến khi xuống mới chút tỉnh táo.
Vị Vệ Quốc công phu nhân tôn quý phi thường, địa vị siêu việt đó khen ngợi tính tình của cô .
Cô còn nhận món quà nặng như !
Ôn Nhiễm Nhiễm cùng Khang Bình quận chúa xong mì trường thọ trở về, thấy chị Hai đang ngẩn ngơ cúi đầu.
Cô mà sốt ruột, nhanh vài bước xuống bên cạnh Ôn Như Như: "Chị Hai ? Có ai bắt nạt chị ?"
Ôn Như Như hồn, vội lắc đầu, chỉ lén tháo một chiếc vòng ngọc dương chi mà Quận vương phi tặng đeo cho em gái, đó đặt hai cổ tay lên đùi cô cho cô xem.
Ôn Nhiễm Nhiễm kịp cảm thán về viên ngọc dương chi trắng mịn cổ tay , màu xanh lục đậm tay Ôn Như Như thu hút.
Màu sắc và độ trong , kiếp cô chỉ thấy ở bảo tàng cấp quốc gia!
Nhiều tiền quá, chuyến thật đáng giá!
lúc Ôn Nhiễm Nhiễm đang vuốt ve chiếc vòng phỉ thúy của Ôn Như Như, tỳ nữ lượt , dâng lên vô món ngon vật lạ.
Khang Bình đầu, tự bưng khay, tươi về phía Quận vương phi: "Mẹ, đây là mì trường thọ do con tự tay cho , chúc năm năm vui vẻ, tuổi tuổi an lành."
Quận vương phi thấy con gái tự tay cho một bát mì trường thọ, cảm động đến mức vành mắt ươn ướt, niềm vui mừng hiện rõ mặt.
"Con bé ..." Quận vương phi lau nước mắt trách móc, "Lúc nãy thấy bóng dáng con , hóa là chuẩn mì trường thọ cho ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-344.html.]
Khang Bình khúc khích: "Mẹ mau nếm thử , con và Nhiễm Nhiễm học lâu đấy!"
"Được, ! Ta nếm thử." Quận vương phi cầm đũa gắp một sợi mì cho miệng, lập tức rơi lệ.
Sợi mì tuy cán đều, dài ngắn khác , nhưng là bát mì ngon nhất bà từng ăn trong đời.
"Mẹ gì chứ!" Khang Bình lau nước mắt mặt , "Hôm nay là ngày vui của mà!"
Quận vương phi nắm tay con gái, yêu thương vuốt đầu cô : "Thật vất vả cho con gái ngoan của , nhất định sẽ ăn hết bát mì trường thọ ."
Mọi thấy , lượt mở miệng khen ngợi Khang Bình huyện chủ hiểu chuyện, tiệc là một phái gấm vóc náo nhiệt.
Rượu qua ba tuần, thức ăn qua năm vị, chén rượu lộn xộn, khách khứa vui vẻ, đến lúc về.
Trước cửa phủ Vĩnh Gia Quận vương, xe ngựa xếp hàng dài, náo nhiệt như lúc .
Khang Bình tự tiễn Ôn Nhiễm Nhiễm và Ôn Như Như khỏi phủ, vô cùng lưu luyến.
Ôn Nhiễm Nhiễm : "Ngày mai gặp."
"Vậy đợi cả một đêm đó!"
Ôn Nhiễm Nhiễm đang định , thì thấy một giọng quen thuộc: "Như Như! Tam nha đầu!"
"Là cha!" Ôn Như Như mắt tinh, liếc một cái thấy xe ngựa nhà .
Ôn Nhiễm Nhiễm theo ánh mắt của cô, chỉ thấy chiếc xe ngựa dừng , sáu bảy liền chui .
Bác Cả, bác dâu Cả, chú Ba, thím Ba, cha, và cả bà nội cũng đến!
Khang Bình thấy cả nhà họ Ôn đều đến đón, tiễn thêm vài bước chào hỏi các bậc trưởng bối nhà họ Ôn, lúc mới về phủ.
Ôn Nhiễm Nhiễm nhanh vài bước đỡ Ôn lão thái thái: "Sao đều đến ?"
"Tất nhiên là yên tâm hai đứa cháu gái." Ôn lão thái thái vui vẻ .
Tôn thị kéo con gái và cháu gái một lúc, thấy hai tiểu nương t.ử đều vẻ mặt tươi , trái tim lo lắng cả ngày mới yên tâm: "Quận vương phi khỏe ? Như Như chào bà ?"
Bà cảm thấy tay gì đó đúng, cúi đầu thấy hai chiếc vòng tay liền giật : "Như Như đây là..."
Ôn lão thái thái cúi đầu cũng sững sờ.
Ôn Như Như mím môi, nhất thời nên bắt đầu từ : "Con về sẽ kể chi tiết cho và bà nội..."
Bên xe ngựa nhà Vệ Quốc công, ba ông cháu , nhưng mỗi đều suy nghĩ riêng.
Dung Yến ngay ngắn, hồi lâu .
Hôm nay vốn là cùng ông bà nội để xã giao, nào ngờ gặp Ôn Vinh ở sân đ.á.n.h cầu. Hai chào hỏi vài câu mới , Ôn Vinh là cùng hai em gái.