Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 375

Cập nhật lúc: 2026-01-10 17:45:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đó chẳng là do hồn ?" Tôn thị nhướng mày, hừ lạnh hai tiếng.

"Nàng cũng , gia đây hiểu chuyện, giờ hiểu chuyện còn ?" Ôn Tuấn Lương lấy món quà sinh nhật chuẩn từ sớm trong tay áo , vô cùng hào sảng đập xuống mặt Ôn Nhiễm Nhiễm, "Ta chẳng qua là thấy thiên vị, cứ như cả nhà chỉ thương con nha đầu thứ ba . Số bạc đó cứ để hết cho Tam nha đầu, con cũng chẳng ý kiến gì, dù cũng đều là do nó kiếm về cả."

"Ái chà!" Tôn thị động tác hào hùng của ông cho giật nảy , "Chàng nhẹ tay chút! Cái vòng mã não chịu nổi cái sức trâu của !"

lấy chiếc vòng đeo cho Ôn Nhiễm Nhiễm: "Trong nhà như , chiếc vòng mã não là thứ nhất chúng thể lấy . Thím để con đeo thứ quả thực chút thiệt thòi, nhưng Nhiễm Nhiễm yên tâm, sang năm thím nhất định tặng con chiếc vòng hơn thế gấp ngàn , vạn !"

"Thím ba ạ?" Ôn Nhiễm Nhiễm vui vẻ sờ chiếc vòng mã não đỏ bóng loáng, linh động cổ tay, "Thím tặng gì con cũng thích hết!"

Ôn lão thái thái thấy vợ chồng lão tam tặng đồ quả thực tệ, hài lòng gật đầu nhưng cũng quên đ.ấ.m cho con trai hai cái, nhịn : "Sao thể để hết cho Nhiễm Nhiễm ? Sau Như Như xuất giá, bà nội thể thêm chút của hồi môn cho nó?"

"Nội!" Ôn Như Như thấy hai chữ xuất giá thì đỏ bừng mặt, hổ cúi đầu.

Ôn lão thái thái nắm tay Ôn Như Như, vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng: "Như Như gả cao môn, là đứa trẻ phúc khí. Con tiền đồ cũng đừng quên em gái, ngày thường cũng để ý giúp em gái một chút."

Ôn Như Như thấy chuyện xuất giá tuy vẫn hổ thôi, nhưng vẻ mặt vô cùng trịnh trọng gật đầu: "Nội yên tâm, tam thì cũng Như Như ngày hôm nay, con đều hiểu rõ mà."

Tôn thị cũng đáp lời: "Mẹ yên tâm, đây là bổn phận của Như Như, con bé nhất định sẽ lo nghĩ chu cho Nhiễm Nhiễm."

Lương thị thì chẳng sầu lo gì, ngược còn ngớt, hạ thấp giọng thì thầm: "Con thấy Nhiễm Nhiễm chẳng lo gả , xem đám con cháu quý tộc, thương nhân giàu , tuấn tú trẻ tuổi đều là vì ai mà đến?"

Ôn lão thái thái quanh bốn phía, "phì" một tiếng bật : "Suýt nữa thì quên mất bọn họ!"

Ôn Nhiễm Nhiễm đang chuyên tâm nghịch chiếc vòng bạc cổ, đến khép miệng.

Thẩm thị đám thanh niên tài năng , đầu khẽ với Ôn Dật Lương: "Phu quân thấy ai thể xứng đôi với Nhiễm Nhiễm nhà ?"

Ôn Dật Lương kỹ một lượt, nheo mắt nhấp ngụm rượu: "Nhiễm Nhiễm nhà là tiểu nương t.ử nhất thế gian, cha thấy ai cũng xứng với con bé."

Thẩm thị che miệng , nhưng sang con gái ngoan đang dần trưởng thành bỗng thấy chút nỡ.

nỡ thì nỡ, cũng thể vì bà rời xa con gái mà trói buộc con gái bên cạnh cả đời.

Ôn Dật Lương ngừng một chút tiếp: "Ta thấy thằng bé A Hành tồi, tâm tư tỉ mỉ thương . Ta quan sát nó một thời gian , hễ Nhiễm Nhiễm cái gì, con bé còn cần mở miệng, A Hành tự đấy rõ ràng rành mạch."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-375.html.]

"Nhiễm Nhiễm thái rau nó chẻ củi, Nhiễm Nhiễm nấu cơm nó nhóm lửa, Nhiễm Nhiễm múc thức ăn nó rửa nồi... Ta thấy chi là mặn nồng đấy."

Thẩm thị gật đầu, chợt lắc đầu: "Thằng bé A Hành chỗ nào cũng , nhưng lai lịch bất minh, sợ liên lụy đến Nhiễm Nhiễm."

Ôn Dật Lương trầm ngâm giây lát, gắp cho Thẩm thị một miếng thịt má cá: "Bây giờ những chuyện chung quy vẫn còn quá sớm, tất cả vẫn để Nhiễm Nhiễm tự chọn, con bé vui là ."

Thẩm thị gật đầu, vạn sự tùy duyên, chỉ cần là điều Nhiễm Nhiễm , bọn họ đều ủng hộ.

Phía bên , Lương thị lấy một chiếc hộp gấm vuông vức, mở nắp đưa tới mặt Ôn Nhiễm Nhiễm: "Nhiễm Nhiễm xem chuỗi lạc , thích ?"

Ôn Nhiễm Nhiễm vội vàng đón lấy, vui vẻ nâng tay ngắm nghía hồi lâu.

Chuỗi ngọc lạc thực sự quá tinh xảo, những viên trân châu óng ánh kết hợp với hạt ngọc bích, xen kẽ là mã não vàng, màu sắc cực kỳ thanh tân, tựa như chồi non nước biếc ngày xuân . Bên là từng chuỗi hạt kết thành tua rua khẽ đung đưa, va tạo nên những âm thanh lanh lảnh vui tai. Chính giữa còn điểm xuyết một miếng ngọc bội chạm hình con bướm, đôi cánh dập dờn sống động như thật.

Ôn Nhiễm Nhiễm ngạc nhiên ngước mắt Ôn Chính Lương: "Miếng ngọc bội là bác cả khắc ạ?"

Ôn Chính Lương gật đầu: "Bác khắc ngọc bội, bác gái con xâu chuỗi lạc."

"Đẹp quá mất!" Ôn Nhiễm Nhiễm nâng chuỗi lạc lên khen dứt miệng.

Chuỗi lạc , chỉ riêng thẩm mỹ và tay nghề thôi cũng đủ để đưa viện bảo tàng cho đời chiêm ngưỡng !

Cô nghĩ , đôi mắt hạnh tròn xoe sáng lấp lánh: "Bác gái mau đeo cho con với!"

Lương thị thấy cô thích như , tự nhiên khép miệng. Bà chiếc vòng bạc cổ Nhiễm Nhiễm, kìm : "Nhiễm Nhiễm đeo vòng bạc , đeo thêm chuỗi lạc sợ trông rườm rà, là cất mai hẵng đeo? Phối với bộ váy thêu bướm vờn hoa lan của con là hợp nhất!"

"Chuỗi lạc thế đợi đến ngày mai?" Ôn Nhiễm Nhiễm nài nỉ Lương thị , "Bác gái cứ đeo cho con , như thế mới dáng phú quý chứ!"

"Nhìn xem! Đã là thiếu nữ mà còn như trẻ con !" Lương thị Nhiễm Nhiễm dỗ ngọt đến mức mơ hồ, lời cầm chuỗi lạc vòng gáy đeo cho cô. Cuối cùng còn tỉ mỉ chỉnh mấy dải tua rua.

Tôn thị ngắm nghía hai , ngớt lời khen: "Chà! Nhiễm Nhiễm đeo trông thật đấy!"

Lương thị ngước mắt , cũng gật đầu theo: "Ta vốn tưởng rằng vòng bạc và lạc chỉ nên chọn một trong hai, nhưng thấy Nhiễm Nhiễm đeo cả lên cũng thấy rườm rà rối mắt, ngược càng thêm vẻ kiều diễm động lòng . Quả nhiên là sinh thì trang điểm thế nào cũng quá lố."

 

 

Loading...