Thấy đến giờ cơm, trong quán náo nhiệt sục sôi.
Ôn Nhiễm Nhiễm đang suy tính xem cơm hộp ngày đầu tiên nên món gì để thu hút khách, bỗng thấy bên ngoài bàn tán về Thế t.ử Vệ Quốc công gì đó.
Nàng thu hồi suy nghĩ, đặt việc trong tay xuống lặng lẽ ngoài, như vô tình đến gần bàn thực khách đang nhắc tới Dung Yến.
"Nghe ? Thế t.ử Vệ Quốc công phủ dạo tặng khăn tay cho một tiểu nương t.ử đấy."
"Cái gì? Lại còn tặng cả vật thiết như thế?"
Ôn Nhiễm Nhiễm đến đây nén nhướng mày: Thế t.ử chỉ dám tặng mấy thứ như b.úp bê Ma Hát Lạc, trâm ngọc, bây giờ đến cả khăn tay cũng tặng , đôi tình nhân trẻ mắt phụ mẫu trưởng bối đúng là khác!
Đang lúc nàng định trêu chọc nhị tỷ vài câu, thấy thực khách mở miệng: "Chứ còn gì nữa? Nghe là một tiểu nương t.ử họ Diệp, theo cha từ Lạc Dương đến Biện Kinh leo lên Vệ Quốc công phủ, đúng là thật!"
"Diệp đại nhân đời chắc chắn là quan lộ thuận buồm xuôi gió, một bước lên mây !"
Bước chân Ôn Nhiễm Nhiễm khựng , vẻ mặt ngẩn ngơ kinh ngạc: Hả? Không nhị tỷ ?
Là họ Diệp? Vừa từ Lạc Dương đến Biện Kinh?
Hình như còn là quen.
Ái chà... Tiểu nương t.ử mà bọn họ chẳng lẽ là Diệp Vãn Đường?
Ôn Nhiễm Nhiễm khoanh tay lặng lẽ suy tư, đến những dân thường áo vải như họ còn chuyện , thì cả cái thành Biện Kinh chắc cũng chẳng ai là .
Chuyện thật mà đồn đại rộng rãi như , tin tức chắc chắn là cố ý tung !
Ôn Nhiễm Nhiễm chống cằm suy nghĩ nhập thần, thoáng thấy Ôn Như Như đang chào hỏi khách khứa bên cạnh.
Tỷ ở bên ngoài cả ngày, những lời bàn tán của khách khứa về chuyện phong lưu giữa Thế t.ử Vệ Quốc công và Diệp nương t.ử, chắc chắn tỷ thấy từ sớm .
Dung Yến hai ngày nay cũng , chẳng thèm đến thăm nhị tỷ! Nhị tỷ tâm tư nhạy cảm, tỷ vốn tự ti lo lắng về chuyện gia thế, gặp lời đồn đại ngày hôm nay, hai chuyện dồn một chỗ, trong lòng nhị tỷ chắc chắn sẽ chút buồn bã.
Ôn Nhiễm Nhiễm đến bên cạnh nàng , khẽ gọi một tiếng: "Nhị tỷ..."
Ôn Như Như , nàng đang lo lắng buồn, bèn cong môi với nàng: "Tam cần lo lắng, ... loại đó, tin ."
Ôn Nhiễm Nhiễm cũng tán đồng gật đầu: "Huynh thích viên trân châu là nhị tỷ, tự nhiên sẽ để mắt đến một con mắt cá ."
Chuyện rõ ràng là cố ý , nàng chỉ sợ nhị tỷ quan tâm quá sẽ loạn trí.
Ôn Như Như lời của nàng chọc , kéo hạ thấp giọng : "Đêm đón sinh nhật, từng lén đến tìm , mấy ngày nay sẽ bận rộn cùng tổ phụ tổ mẫu chuẩn sính lễ, ban ngày lẽ thể đến quán với , bảo cần lo lắng cho ."
"Chàng đối đãi với chân thành như , ..."
Ôn Như Như thẹn thùng cúi đầu xuống, Ôn Nhiễm Nhiễm xong lúc mới yên tâm.
Hóa Dung Yến cố ý báo cáo , cặp đôi gà bông "đẩy thuyền" vẫn lắm!
Chậc chậc chậc, đều bắt đầu chuẩn sính lễ cơ đấy, hì hì!
Hai chị em ăn ý , đám thực khách và đường đang xếp hàng ở cửa bỗng nhiên xôn xao hẳn lên, vang lên từng trận bàn tán.
"Nàng chính là vị Diệp nương t.ử ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-380.html.]
"Quả nhiên là dung mạo xinh !"
"Thôi , hai vị nương t.ử nhà họ Ôn mà ngươi gặp hàng ngày ai là hơn nàng ?"
"Huynh đài, g.i.ế.c gà cần gì dùng d.a.o mổ trâu? Nói một cách công bằng, nếu so sánh thì dung mạo của Diệp nương t.ử cũng coi là khá !"
"Cái thì đúng!"
"Vệ Quốc công Thế t.ử chính là lang quân tuấn tú hiếm đời, nàng đúng là !"
"Chứ còn gì nữa! Tư chất như nàng mà lọt mắt xanh của Thế t.ử, thực sự là !"
Diệp Vãn Đường chịu đựng vô ánh mắt hoặc tò mò, hoặc ghen tị, hoặc đố kỵ, nhấc chân bước trong quán, ánh mắt Ôn Nhiễm Nhiễm và Ôn Như Như tràn đầy vẻ đắc ý.
Ôn Nhiễm Nhiễm ngẩn Diệp Vãn Đường, bỗng nhiên phúc chí tâm linh (thông suốt).
Khoan ... cái gọi là khăn tay Thế t.ử Vệ Quốc công tặng nàng , chẳng lẽ chính là nàng dùng bạc Dung Yến bồi thường chiếc khăn giẫm bẩn hôm đó để mua đấy chứ?
Ôn Nhiễm Nhiễm chằm chằm nàng hồi lâu, càng khẳng định suy đoán trong lòng.
Dựa theo tính cách phẩm hạnh của Diệp Vãn Đường, chuyện nàng quá thể !
Ôn Nhiễm Nhiễm nghĩ khỏi chép miệng hai tiếng.
Đằng nàng cầm bạc bồi thường để trò, phí hết tâm cơ tung tin đồn; đằng nhị tỷ gặp mặt trưởng bối hai bên, đến sính lễ cũng sắp hạ .
Diệp Vãn Đường hà tất gì chứ, haizz, cái bệnh khác hổ của tái phát .
Ôn Nhiễm Nhiễm thở dài, nhưng khóe môi cong lên thể nào kìm xuống .
Diệp Vãn Đường bước sen nhẹ nhàng quán xuống, rút một chiếc khăn tay lau những giọt mồ hôi mỏng tồn tại mặt.
Các thực khách thấy chiếc khăn tay thêu vô cùng tinh xảo tay cô, liếc , đồng loạt hạ thấp giọng bàn tán:
"Chiếc khăn tay đó là do thế t.ử Vệ Quốc Công tặng ?"
"Trông thật tinh xảo!"
"Chất liệu đó cũng , mặt trời chiếu lấp lánh!"
"Họa tiết thêu còn là một đôi bướm bay lượn bên nữa!"
"Tâm tư của thế t.ử Vệ Quốc Công, thật là rõ như ban ngày!"
Ôn Nhiễm Nhiễm chỉ lắc đầu, Ôn Như Như thì quan tâm mà nhún vai, còn Diệp Vãn Đường thì đắc ý ưỡn thẳng lưng, từng cử chỉ đều vô cùng tao nhã, đoan trang.
Người qua đường thấy quán ăn nhà họ Ôn vây ba lớp trong ba lớp ngoài, tưởng là Ôn tiểu nương t.ử nghĩ món gì mới, cũng vây . Hứng thú ngóng xung quanh mới hiểu, là cô nương họ Diệp trong lời đồn thế t.ử Vệ Quốc Công để mắt đến đang ở trong quán.
Sự tò mò của đều lên đến đỉnh điểm, tranh rướn cổ trong cửa hàng, xem cô nương họ Diệp thế t.ử Vệ Quốc Công để mắt đến rốt cuộc trông như thế nào.
Những tiền đều quán, những gan thì gần Diệp Vãn Đường. Những tiền thì chen chúc bên ngoài xem, cảnh tượng hoành tráng, càng thu hút thêm nhiều .