*
Ngày tháng trôi qua nhanh ch.óng, chợ Đông mở rộng, thi công vài ngày, chợ Đông còn náo nhiệt hơn ngày thường.
Đặc biệt là ở cuối chợ, nơi đang phá nhà, đường là náo nhiệt nhất, xung quanh nhiều gánh hàng rong, bán những món ăn no bụng như bánh tiêu, mì Dương Xuân, trong đó còn mấy gánh bán bánh cuốn, chỉ chờ công nhân tan ca đến mua.
lúc giữa trưa, những công nhân lao động vất vả cả buổi sáng, kéo lê thể mệt mỏi, xoa bóp vai, lưng, ba năm một nhóm ngoài.
Những chút tiền dư trong tay quanh, xem món ăn nào hợp ý . Những eo hẹp hơn thì lấy hai cái bánh từ trong lòng, hoặc hai cái bánh bao, xuống đất ăn ngấu nghiến.
Các tiểu thương thấy công nhân việc ùn ùn kéo , vội vàng vây rao hàng.
Đang lúc náo nhiệt, bỗng vang lên một giọng nữ trong trẻo: "Cơm hộp đây! Bán cơm hộp đây! Sáu đồng một phần, cơm hộp nóng hổi rau thịt đây!"
"Còn mì sốt! Sáu đồng một phần, mì sốt rau thịt đây!"
"Sáu đồng, sáu đồng, ngài mua lỗ, lừa, qua đừng bỏ lỡ!"
"Ngoài còn thạch giải nhiệt, ba đồng một bát đây!"
Ôn Nhiễm Nhiễm sức mời chào, mời chào cảm thán lời quảng cáo của cửa hàng hai tệ thật hữu dụng.
Những sống bằng sức lao động đa giàu , nỡ tiêu tiền việc ăn uống, quan trọng ăn gì, miễn là nhiều, no bụng, giá cả chăng là . Có những gia đình nghèo khó, ngay cả một bữa cơm tươm tất cũng , gặm hai miếng bánh khô khốc là coi như ăn, đói bụng là chuyện thường tình. Trong đó còn thiếu những đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn.
Ôn Nhiễm Nhiễm tính toán qua , cố gắng hạ giá thấp nhất, để lãi, để ăn giá cả chăng.
Nghèo thì tự lo , giàu thì giúp đời mà!
Những công nhân vốn đang tìm kiếm các tiểu thương, thấy tiếng rao đều thu hút đến mức thể rời .
Sáu đồng, rau thịt?
Năm nay còn món ăn rẻ như ?
Đừng lừa chứ!
Mọi cũng tò mò, với quan niệm xem náo nhiệt thiệt thòi, đều lượt tiếng tìm đến, ngờ thấy một gương mặt quen thuộc.
Hà! Thì là Ôn tiểu nương t.ử! Vậy chắc chắn lừa !
Một khách quen đây thường mua bánh cuốn của Ôn Nhiễm Nhiễm cũng còn nghi ngờ nữa, đồng loạt tiến lên.
Ôn Nhiễm Nhiễm thấy đến, vội vàng ha hả giới thiệu: "Cơm hộp sáu đồng một phần, đậu phụ ma bà, thịt xào mộc nhĩ, cần tây xào miến, gan lợn ngâm ớt tùy chọn; mì sốt cũng sáu đồng một phần, sốt trứng ớt xanh, sốt cà tím thịt băm, sốt đậu đũa thịt băm, sốt khoai tây sợi tùy chọn, ngài loại nào?"
Ngay cả những khách quen rõ con Ôn Nhiễm Nhiễm cũng kinh ngạc trợn tròn mắt: "Những món đều thể chọn ? Sáu đồng cũng thể chọn ?"
"Có thể chọn!" Ôn Nhiễm Nhiễm vỗ n.g.ự.c đảm bảo, "Hàng thật giá thật, lừa già dối trẻ!"
"Vậy cho một phần cơm hộp! Mấy món đều cho một ít."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-386.html.]
"Được thôi!" Ôn Nhiễm Nhiễm tươi cầm đĩa múc cơm, múc rau, tay hề run, từng muỗng từng muỗng chất lên đĩa.
"Đủ , đủ , Ôn tiểu nương t.ử thật thà quá, còn sợ cô lỗ vốn!"
"Đều là các chú, các bác trong nhà đến ủng hộ, gì đến lỗ vốn ? Ngài ăn vui là !" Ôn Nhiễm Nhiễm đưa chiếc đĩa chất thành một ngọn núi nhỏ cho y, , "Ngài ăn từ từ."
Người đàn ông đó cầm chiếc đĩa khá nặng, cơm canh nóng hổi, vội vàng ăn một miếng lớn, lập tức trợn tròn mắt.
Thơm c.h.ế.t nó !
Đậu phụ ma bà cay thơm, mềm mượt, thịt xào mộc nhĩ giòn ngon, thanh mát, thịt cũng hề khô. Đặc biệt là món gan lợn ngâm ớt, Ôn tiểu nương t.ử thế nào, một miếng ăn chua cay khai vị, gan lợn mềm mượt mùi tanh, thực sự thơm đến mức khiến kìm mà gọi !
Ôn Nhiễm Nhiễm nhanh nhẹn gọi tiếp theo, ngẩng đầu thì phát hiện là một quen cũ: "A! Trần gia thúc, lâu gặp ngài, ngài mì sốt cơm hộp?"
"Cho một bát mì sốt!" Trần thúc sảng khoái , "Mấy hôm bận rộn ở chợ Tây, chợ Đông việc, tiền công cũng nhiều, lập tức nhờ đến, tốn công đấy!"
Ôn Nhiễm Nhiễm gắp những sợi mì dai ngon, trơn mượt cho bát sứ trắng, những sợi mì trắng ngần, đàn hồi lấp lánh ánh sáng hấp dẫn: "Hôm nay bốn loại sốt, ngài sốt gì? Hay là mỗi loại một ít?"
"Mỗi loại một ít!"
"Được thôi!" Ôn Nhiễm Nhiễm nhanh nhẹn rưới sốt rau, cho thêm một ít dưa chuột thái sợi thanh mát, giải ngấy, lúc mới đưa bát qua, "Trần thúc ngài nếm thử , nếu mặn nhạt ngài qua đây, thêm sốt cho ngài!"
Cô xong, đầu lấy hai tép tỏi cho bát.
Trần thúc vui vẻ nhận lấy bát mì sốt khá nặng, trộn sơ hai vội vàng gắp một đũa mì đầy sốt cho miệng, cầm tép tỏi đưa lên miệng "cạch" một tiếng c.ắ.n xuống.
Thêm đó là mùi tỏi cay nồng, y chỉ cảm thấy thoải mái: "Ăn mì ăn tỏi, mùi thơm giảm một nửa!"
Người đàn ông mồ hôi nhễ nhại phía thực sự chịu nổi nóng, thấy những phần thạch trong veo, mát lạnh đó, nuốt nước bọt: "Ôn tiểu nương t.ử, cho một bát thạch !"
"Được thôi!"
Người đàn ông đó nhận lấy, vội vàng húp một ngụm theo thành bát, là một vị mát lạnh, trơn mượt mà y từng trải qua.
Thạch bên trong mềm mượt, thanh mát, ngọt mà ngấy, còn thoang thoảng vị chua ngọt của quả sơn tra, ngon!
Y nếm thêm hai miếng, c.ắ.n răng một cái, mua thêm một bát định mang về cho con gái nhỏ ở nhà cũng nếm thử.
Ôn Nhiễm Nhiễm nhận y mang về cho gia đình nếm thử, liền đề nghị: "Thạch vẫn là lạnh mới ngon, là ngài cứ gửi ở hầm băng của , đợi ngài tan ca đến lấy, nếu mất vị cũng tiếc tiền."
"Được !" Người đàn ông đó cảm kích vô cùng, dứt khoát gọi một phần cơm hộp.
Vất vả mấy ngày, cũng xa xỉ một ăn cho !
Người quầy cơm hộp ngày càng đông, Ôn Nhiễm Nhiễm bận xuể, gọi cả Hoắc Hành đến giúp.
Tề Diễn học theo dáng vẻ của Ôn Nhiễm Nhiễm múc cơm, múc rau, gắp mì, vô cùng kiên nhẫn.