Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 397

Cập nhật lúc: 2026-01-10 17:46:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi thấy cô nương đó kinh ngạc đến nên lời, lập tức ai nấy đều đòi mua bánh Sachertorte.

Mấy cái bánh Sachertorte nướng buổi sáng trong nháy mắt bán hết, Ôn Nhiễm Nhiễm thấy cảm thấy quyết định của vô cùng sáng suốt.

Cô cong mắt, lớn tiếng : "Bánh Sachertorte đợi một lát nữa, các vị đừng vội, cũng thể xem thử món Canelé , còn gọi là Chuông Gió Tiên Tử, vị xanh, sô cô la…"

Chưa đợi Ôn Nhiễm Nhiễm giới thiệu xong các vị, những thực khách thực đơn treo tường mà vội vàng gọi món, ngay cả những tiểu thư thanh tú văn nhã cũng ngại giao cho tỳ nữ gọi quá chậm, tự mở miệng gọi vị thích, sợ chậm một bước là giành .

Bây giờ ở thành Biện Kinh, bánh ngọt và đồ uống của nhà họ Ôn là thời thượng nhất, hôm nay nếu họ nếm một hai món, chuyện với bạn bè sẽ chê!

" sáu cái vị xanh!"

" ba cái xanh, ba cái sô cô la."

" hai cái vani, một cái xanh, cái pudding phô mai dưa lưới cũng lấy hai cái!"

Ôn Nhiễm Nhiễm vội vàng cùng nhân viên lấy bánh Canelé, tay múa đến tạo tàn ảnh.

Có tiền thật , mua đồ cần hỏi giá, kiếm bộn !

Mặt trời đang lên cao, nắng hè gay gắt, nhưng hề ảnh hưởng đến sự nhiệt tình của thực khách, dù đội nắng cũng cam tâm tình nguyện.

Trong Phạm Lâu, Phạm Thanh Hòa bên cửa sổ, từ cao xuống sự náo nhiệt của tiệm nhà họ Ôn bên cạnh, tiếng huyên náo khỏi khẽ nhíu mày.

Cô Ôn thật cách lấy lòng , đây dựa thế của Khang Bình quận chúa, Tần nhị nương t.ử, bây giờ còn lợi hại hơn, kết thông gia với Vệ Quốc công phủ. Cộng thêm dùng cách gì, thu phục Chân Hữu Cừ, giúp cô tạo thanh thế, việc kinh doanh xem phát đạt.

Cả thành Biện Kinh , từng thấy tiệm nào khai trương mà động tĩnh kinh thiên động địa như .

cũng coi như là một nhân vật.

chẳng qua chỉ là gặp may thôi, vàng thật sợ lửa, mới thực hư.

Quản gia già tóc bạc râu trắng bưng một đĩa bánh ngọt đẩy cửa , đặt đồ lên bàn: "Ông chủ, đây là đồ ăn của tiệm cô Ôn bên cạnh."

Phạm Thanh Hòa cúi mắt hai cái, món bánh bên trái đen thui, khó nuốt; món bên trông khá hơn nhiều, một khối màu xanh tươi mát, trông mềm dẻo.

Hắn cầm miếng giấy dầu lót bên đỡ lấy miếng bánh đưa lên miệng, c.ắ.n một miếng khỏi ngẩn , loại bánh từng ăn qua.

Vỏ ngoài mềm dẻo, ăn đầy mùi sữa, nhân bên trong mịn màng, nếm kỹ, trong miệng là hương thơm ngon của sữa bò. Điều khiến kinh ngạc nhất là vị dưa lưới thanh mát ngon miệng, vị tươi mát nhiều nước đặc trưng của trái cây dịu vị sữa bò đậm đặc, tăng thêm nhiều tầng hương vị cho món bánh .

Không ngờ cô Ôn đó cũng chút bản lĩnh.

Phạm Thanh Hòa cầm bánh kinh ngạc, ngoài cửa sổ. Cuối cùng khẽ lắc đầu.

Một cô nương từng trải sự đời chịu nổi sóng gió, đừng thấy hôm nay nổi bật vô song, ngày một trận mưa gió lẽ sẽ nuốt chửng cô còn một mẩu xương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-397.html.]

Không tin thì cứ chờ xem.

Hắn thu ánh mắt, nhưng nhịn mà ăn hết miếng bánh trong tay.

Cô Ôn nếu gặp chuyện thuận lợi, giúp cô một tay cũng thể. Tay nghề của cô tuy là khéo léo, nhưng Phạm Lâu đầu bếp cũng phụ tài năng.

Quản gia già bên cạnh suy nghĩ hồi lâu, từ từ lên tiếng bẩm báo: "Vừa Hồ Tứ mua bánh ngọt sơ suất, thẳng về tiệm. bên ngoài đông , ai để ý là nhân viên của Phạm Lâu."

Phạm Thanh Hòa mí mắt cũng nhấc lên: "Cho nghỉ việc."

Quản gia già do dự: "Mẹ già của Hồ Tứ đang bệnh nặng, còn hai đứa con đang chờ ăn, lúc cho nghỉ việc cả nhà sẽ còn đường sống, là đuổi xuống bếp việc vặt?"

Phạm Thanh Hòa lạnh: "Phạm Lâu nuôi vô dụng, bây giờ nếu mềm lòng giữ , ngày nếu vẫn việc cẩn thận chẳng là hại chính ? Là tự bản lĩnh chôn vùi cả nhà, thể trách ."

Quản gia già trong lòng thở dài: "Vậy tiền lương tháng … dù cũng là nhân viên cũ, là…"

"Chú Hà." Phạm Thanh Hòa lên tiếng ngắt lời ông, nhếch mép mà như , "Hắn bao nhiêu ngày thì cho bấy nhiêu tiền, một đồng cũng đừng cho thêm. Ta là mở t.ửu lầu, mở nhà từ thiện."

Quản gia già thấy dám thêm, chỉ đành lui .

Thoáng cái gần đến giờ Tý, đường phố đèn hoa rực rỡ, cờ hiệu lụa là tầng tầng lớp lớp, đủ để che khuất cả bầu trời. Trên phố qua tấp nập, tiếng còn ồn ào hơn cả ban ngày.

Các cửa hàng, quán ăn đèn đuốc sáng trưng, nhân viên nhà nào cũng dốc sức kéo khách, chính là lúc kiếm tiền nhất.

Chỉ tiệm bánh ngọt họ Ôn lộng lẫy sớm đóng cửa, khác biệt hẳn với các cửa hàng khác đang mở toang cửa.

Trong tiệm, Khang Bình và những khác rã rời, chỉ xuống ngủ một giấc ngay tại chỗ.

Đoạn Tam ngáp một cái, lẩm bẩm uể oải: "May mà Nhiễm Nhiễm đ.á.n.h giá thấp bản , chuẩn đủ nguyên liệu, nếu tiệm đến sáng mai!"

Cố Ngũ bĩu môi, khoanh tay : "Chứ còn gì nữa? Đã bán hết , bán hết , mà họ còn tin."

"Thôi , gặp tin cũng còn đỡ, giải thích vài câu hiểu là họ ." Tần Nhị khẽ thở dài, "Cô Trần gia mới , hết nguyên liệu đóng cửa, cô thiếu nguyên liệu dễ thôi, thiếu gì cứ với cô , cô lập tức cho mua về. mà dở dở , mãi mới khuyên ."

Ôn Như Như giúp dọn dẹp bàn ghế, đến đây khẽ một câu: "Tam chuẩn đủ nguyên liệu, chuẩn đủ cho nửa tháng đó! Chỉ trong nửa ngày hôm nay dùng hết nguyên liệu của hai ba ngày, đóng cửa nữa, sẽ tay trận đó!"

"Cái gì!"

Đội "ẩm thực nhẹ" liền thẳng dậy, mắt sáng rực.

Lạy trời! Nhiễm Nhiễm của chúng giỏi thật!

 

 

Loading...