Bắt Đầu Với Hai Gian Nhà Ngói Nát - Chương 408

Cập nhật lúc: 2026-01-10 17:46:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một lớn tuổi hơn trong đám đông thở dài: "Sao sợ? Cậu còn trẻ trải sự đời, lòng hiểm ác. Cậu kiếm sáu đồng từ ông chủ, còn bòn rút mất một nửa đấy!"

"Chứ ? Đừng tưởng sức là kiếm tiền. Thằng em họ thông minh, miệng lưỡi lanh lợi, ông chủ quý mến, thường ông chủ thuyền giao hàng. Sau một vị quan lớn thấy em họ việc nhanh nhẹn, tuyển nó qua đó. Ai ngờ ông chủ ngày thường em em với nó, bề ngoài thì mừng cho nó, lập tức cho , lưng vu cho nó tội ăn cắp báo lên phủ nha... Bây giờ cơ hội cũng mất, danh tiếng cũng tan tành, ai dám thuê nó nữa, cả đời coi như bỏ ..."

Ông xong, những xung quanh đều thở dài.

"Nghe , sợ ông chủ bớt xén tiền bạc, chỉ sợ ông chủ tiễn về Tây Thiên!"

"Nghe chuyện của em họ , thấy ông chủ cũ của trừ lương tháng cũng chẳng chuyện gì to tát nữa! Ít vẫn còn lành lặn ở đây!"

" , công việc quan phủ quản lý, ai dám bừa như thế khó tìm lắm!"

"Ít nhất việc trừ tiền cũng là lưng, cho để khỏi tức trắng."

Mọi chỉ chua chát, đúng là như thế thật!

Ôn Nhiễm Nhiễm từ lúc thấy Phương đại nhân để ý đến động tĩnh bên , thấy mặt mày ủ rũ cũng thở dài.

Bất kể là thời đại nào, cũng luôn một nhóm như . Rõ ràng chăm chỉ cần cù bao giờ lười biếng, nhưng vẫn nghèo túng khốn khó, ngày thường ăn no mặc ấm thì , nhưng hễ gặp bệnh tật tai ương nhỏ, cả nhà đều mất hết hy vọng.

Cô suy nghĩ hồi lâu, thăm dò hỏi: "Chú ơi, công trình đến bao giờ mới xong ạ?"

Người đàn ông đang ăn mì sốt ngẩng đầu lên, giơ ngón tay tính toán, bĩu môi lắc đầu: "Cũng khó , chắc đến cuối xuân năm ."

"Chắc là cuối xuân đầu hạ năm , chậm nhất cũng quá cuối hạ."

Ôn Nhiễm Nhiễm , đưa cho họ mấy phần thạch rau câu, thầm tính toán trong lòng.

Từ khi Đông thúc và Trụ T.ử ca đến Tuần Thành Giám, nhân lực giao hàng của cô giảm đáng kể. Vào giờ cao điểm xoay xở kịp, ngay cả nhân viên trong tiệm cũng giao mấy chuyến. Vì chuyện , cô cũng phiền lòng một thời gian.

Bây giờ thì , nếu họ đồng ý, mỗi ngày khi tan thể đến thêm để phụ giúp gia đình.

Hơn nữa, theo lợi nhuận hàng ngày hiện tại, cộng thêm phần chia lợi nhuận từ bên chỗ chú Trình, t.ửu lầu của cô lẽ sẽ mở mùa hè năm , lúc đó chắc chắn thể thiếu các giao hàng!

Đến lúc đó, bán thời gian thời gian là do họ chọn. Mọi sớm tối gặp cũng coi như rõ gốc gác, dù cũng đáng tin hơn là tuyển tạm thời.

Một là giải quyết nhu cầu cấp bách của cô, hai là cũng thể giúp đỡ họ phần nào, chứ?

Ôn Nhiễm Nhiễm quyết định, với các chú các bác mặt: "Vừa các chú các bác chuyện cũng một lúc , trong lòng cũng một ý ."

Các công nhân đang vây quanh Ôn Nhiễm Nhiễm chuyện , đều đồng thanh : "Cô nương Ôn gì cứ , trong mắt chúng , cô cũng như con gái, cháu gái trong nhà thôi."

Ôn Nhiễm Nhiễm giao việc phát thạch rau câu cho các nhân viên khác, khóe môi cong lên vui vẻ : "Bây giờ công việc ý dễ tìm, nếu các vị bằng lòng thể đến chỗ tạm một việc lặt vặt. Cũng phức tạp, chỉ là giúp giao đồ ăn thôi. Tiền công tính theo đơn, mỗi đơn năm văn, giao bao nhiêu đơn thì nhận bấy nhiêu tiền. Nếu gặp nhà nào hào phóng cho thêm tiền boa thì cũng là của các vị."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-408.html.]

"Sau khi công việc ở đây kết thúc, nếu nhất thời tìm việc khác cũng thể đến chỗ dài hạn, giao nhiều hưởng nhiều. Trong lúc giao đồ ăn nếu va chạm gì, tiền t.h.u.ố.c men khám chữa lo hết."

Mọi xong đều sững sờ, , hồi lâu vẫn phản ứng .

Công việc quá! Người năng lực thì nhiều, giao nhiều thì nhiều, nếu mỗi ngày giao hai mươi đơn là một trăm văn. Nếu may mắn thêm tiền boa thì còn khá hơn nữa!

Hơn nữa chỉ là chạy việc vặt, nhẹ nhàng hơn nhiều so với lao động nặng nhọc!

dám tin chuyện như đến lượt , thăm dò hỏi: "Cô nương Ôn, cô thật chứ?"

"Đương nhiên là thật!"

Bên đang , bên xách hộp đồ ăn giao hàng .

Ôn Nhiễm Nhiễm chỉ bóng lưng đàn ông đó : "Thấy ? Anh giúp giao đồ ăn ở đây hơn nửa năm , mỗi ngày chăm chỉ cần mẫn thể giao ba bốn mươi đơn, lúc mới đến còn độc , bây giờ cưới vợ đấy!"

Mọi càng thêm động lòng, mắt sáng rực lên.

"Woa!"

"Tiểu đó thật là giỏi!"

"Chứ ? Sao việc sớm hơn, nếu sớm thì độc đến bây giờ!"

Mọi còn đang hào hứng tán gẫu, những khác vội vàng đăng ký, đầu tiên là Viên Vượng, nãy giờ vẫn im lặng.

"Cô nương Ôn, thể cho thử ?"

Ôn Nhiễm Nhiễm thấy là Viên Vượng, ông vốn là thật thà, chăm sóc con bé cũng khá cẩn thận, liền gật đầu ngay: "Được ạ, tối nay nếu chú Viên tan rảnh rỗi thì cứ đến thử xem, lát nữa sẽ dặn nhân viên sắp xếp một kinh nghiệm dẫn chú ."

"Vâng!" Viên Vượng kích động đáp lời, xổm xuống bế bé Ngoan Ngoan bên chân lên vai , chọc cho cô bé khúc khích.

Những khác thấy , tranh đăng ký với Ôn Nhiễm Nhiễm.

Người đến chuyện gì, còn tưởng Ôn Nhiễm Nhiễm nghiên cứu món ăn mới nào đó, cũng tranh la hét đòi mua.

Đến khi tới lượt họ mới là cô nương Ôn tuyển chứ món ăn mới. Ai nấy đều đỏ bừng mặt, khiến dở dở .

Thoáng chốc đến xế chiều, Ôn Nhiễm Nhiễm những chiếc lá vàng của cây liễu rủ bên đường, chỉ cảm thấy gần đây là chuyện .

Tiệm bánh ngọt mới mở ngày càng phát đạt, đội quân giao hàng cũng dự trữ đủ, ruộng đất cũng thu xếp thỏa, mấy hôm cô đến xem, rau do ông cụ nhà họ Trần trồng nảy mầm non.

 

 

Loading...