Chưa đến chuyện khác, riêng việc mua ruộng đất thuận lợi như đều là công của ông chủ Trình, cô vẫn đến tận nhà cảm ơn.
Chọn ngày bằng gặp ngày, hôm nay đang ở chợ Đông, là bây giờ qua đó xem .
Chỉ là quà cảm ơn...
Ôn Nhiễm Nhiễm chống cằm suy nghĩ một lát, dậy thẳng sân .
Vàng bạc thì quá xa cách, những thứ khác quá nhẹ, chi bằng tặng mấy công thức bánh ngọt, ông chủ Trình đảm bảo sẽ vui như hoa nở!
Quả nhiên, khi ông chủ Trình thấy mấy tờ công thức, ông vui đến nỗi nếp nhăn mặt dồn một chỗ, ôm lấy mấy tờ giấy mà luôn miệng gọi là tâm can bảo bối: "Ôi chao Nhiễm Nhiễm, thế thì ! Ta chỉ giúp con tìm vài mảnh ruộng thôi, thể nhận món quà quý giá như ?"
Ôn Nhiễm Nhiễm thấy ông thích, uổng công: "Từ khi con bắt đầu kinh doanh, chú Trình giúp đỡ con ít cả trong tối lẫn ngoài sáng, chỉ là mấy công thức thôi, chú cứ nhận lấy mà dùng."
Ông chủ Trình như nhận báu vật, lên xuống, lúc thì , vui mừng khôn xiết: "Nhiễm Nhiễm, con cứ ở đây đợi một lát, lên lầu cất công thức cho cẩn thận, chúng xuống hàn huyên!"
"Vâng ạ!" Ôn Nhiễm Nhiễm về phía nhà bếp t.ửu lầu, "Chú cứ ạ, con chào Chu sư phụ một tiếng."
Chu sư phụ dù cũng là một đầu bếp lão làng tiếng ở thành Biện Kinh, nếu cô mở t.ửu lầu, sẽ lúc cần ông giúp đỡ, cứ tạo quan hệ , dễ mở lời hơn.
"Được , con cứ tự nhiên, cứ xem như nhà !"
Ông chủ Trình xong, vui mừng khôn xiết cầm công thức lên lầu.
Ôn Nhiễm Nhiễm đây mỗi khi đến Trình Ký Tửu Lâu đều bếp chuyện vài câu với Chu sư phụ, lúc cũng quen thuộc về phía nhà bếp.
Cô thường xuyên đến, các nhân viên và học trò cũng nhận cô, đều chào cô nương Ôn.
Ôn Nhiễm Nhiễm lượt đáp , bếp thấy Chu sư phụ định tới, bỗng thấy đàn ông cao lớn vạm vỡ cao hơn tám thước bên cạnh ông đang với Chu sư phụ với vẻ mặt bất bình: "Sư , ở Phạm Lâu đó một ngày cũng chịu nổi nữa, nghỉ việc thật là sảng khoái!"
Thấy tình huống bất ngờ, cô dừng bước, tiến mà lùi cũng xong.
Vẫn là Chu sư phụ mắt tinh, thấy Ôn Nhiễm Nhiễm liền vẫy tay với cô: "Cô nương Ôn bây giờ thật là ghê gớm ."
Chu sư phụ liếc sư , khẽ lắc đầu, sư của ông tay nghề giỏi, nhưng là một kẻ thẳng tính, khéo léo trong đối nhân xử thế.
Một tấm lòng son sắt như mà theo con cáo già âm hiểm như ông chủ Phạm chỉ e kết cục , chi bằng giới thiệu cho một ông chủ khác.
Người đàn ông cao tám thước thấy danh xưng "cô nương Ôn" liền ngẩng đầu lên, ngây cô nương môi hồng răng trắng, mày thanh mắt tú: Vị chính là cô nương Ôn trong truyền thuyết ?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-409.html.]
Ôn Nhiễm Nhiễm vốn cảm thấy đang chuyện riêng, tiện qua phiền, nhưng thấy Chu sư phụ gọi nên cũng còn e ngại, mỉm tới gật đầu chào hỏi: "Lâu gặp Chu sư phụ, sức khỏe của ngài trông còn tráng kiện hơn !"
"Cái miệng của cô nương Ôn, thảo nào việc buôn bán ở thành Biện Kinh ai bằng cô!" Chu sư phụ hài lòng, thậm chí còn một tay cầm chiếc muôi sắt lớn đặt lên bếp bên cạnh.
Ông chỉ sư bên cạnh: "Cô nương Ôn, đây là sư của , Trịnh Kỳ, ban đầu theo sư phụ học nấu ăn, theo sư nương học bánh."
Chu sư phụ xong, sang Trịnh Kỳ: "Vị chính là cô nương Ôn nổi danh khắp thành Biện Kinh."
Ôn Nhiễm Nhiễm gật đầu chào: "Trịnh sư phụ."
Trịnh Kỳ kích động chùi tay: " ăn bánh ngọt do cô nương Ôn , món Tiramisu đó quả thực là tuyệt phẩm! Không ngờ cô tuổi còn trẻ mà thành tựu như , đúng là ông trời ban cho tài năng!"
Ôn Nhiễm Nhiễm một vị sư phụ lớn tuổi như khen ngợi chút ngại ngùng: "Đâu ..."
Trịnh Kỳ chằm chằm Ôn Nhiễm Nhiễm mặt, trong đầu lóe lên một ý nghĩ: "Cô nương Ôn, chỗ cô còn tuyển ?"
"A?"
Ôn Nhiễm Nhiễm kinh ngạc sững sờ, tiệm bánh ngọt của cô đang thiếu nhân lực, đặc biệt là thiếu một vị sư phụ kinh nghiệm lâu năm như thế .
Cô chỉ ngờ một chiếc bánh lớn như tự nhiên rơi miệng .
Chu sư phụ thấy sư cứ thế thẳng thừng hỏi, khỏi bất lực ôm trán: là một kẻ ruột thẳng vòng vo, ai đường đột như chứ!
Ông thở dài, vội vàng đỡ cho sư : "Cô nương Ôn đừng trách, sư tính tình thẳng thắn, gì đó. Chuyện là, mới chút mâu thuẫn với ông chủ nên..."
"Đâu là chút mâu thuẫn!" Trịnh Kỳ tính như pháo, châm là nổ, "Cô nương Ôn, cho cô , ông chủ của Phạm Lâu là !"
"Trong bếp một bé tên Thu Nhi, ngày thường việc chăm chỉ bao giờ sai sót, chỉ vì một hôm quên thu rau khô phơi bên ngoài về khiến rau ẩm, ông chủ liền đuổi việc bé. Món đồ chỉ đáng giá ba năm trăm văn, mà bắt Thu Nhi bồi thường ba lạng bạc, một đứa trẻ mười hai mười ba tuổi như Thu Nhi lấy nhiều tiền như ? thực sự nổi nên giúp bồi thường."
"Chuyện như , chứng kiến bao nhiêu . Ông chỉ hà khắc với nhân viên, mà cách hành xử cũng ngạo mạn, coi khác gì. Cái Phạm Lâu đó dù quý giá đến , cũng ở nữa!"
"Được sư , cũng đừng tức giận." Chu sư phụ chậm rãi , "Ông chủ Phạm thuận buồm xuôi gió bao nhiêu năm nay, khó tránh khỏi cậy tài khinh . Hơn nữa ông ở địa vị cao, bên cạnh ai dám lời thật lòng."
Ôn Nhiễm Nhiễm bên cạnh im lặng lắng , khỏi thở dài, một là tiếc cho Trịnh sư phụ theo nhầm , hai là Trịnh sư phụ về ông chủ Phạm khiến cô nhớ đến một , đại sư của cô ở kiếp .
Đại sư của cô cũng giống như ông chủ Phạm, đến tuổi trung niên, sự nghiệp thành công, bên ngoài tâng bốc, ở nhà dỗ dành, nhất thời tự mãn, nhiều chuyện hồ đồ, bao gồm nhưng giới hạn ở việc sớm lệnh tối đổi, lừa dối khách hàng, thường xuyên đổi nhà cung cấp...