"Tổ mẫu gì , A Hành việc chứ ăn mày ." Ôn Nhiễm Nhiễm an ủi, "Hôm qua còn nhờ gửi về mấy rương đồ, trong đó còn cây gậy mới sắm cho bà đấy. Huynh mà chịu khổ chịu tội thì gì còn tâm trí mà lo mấy cái ?"
Ôn lão thái thái nhớ đến cây gậy gỗ đàn hương màu sắc trầm , vui đến mức nếp nhăn cũng giãn : "Thằng bé A Hành , miệng chẳng mấy câu, nhưng việc thì cực kỳ chu đáo, tâm."
Bà cô cháu gái nhỏ cứ nhắc đến A Hành là tít mắt, trong lòng rõ mười mươi, đợi ngày A Hành trở về sẽ định chuyện cho hai đứa. Đến lúc đó Nhiễm Nhiễm và A Hành vẫn ở trong nhà, sống những ngày tháng đoàn viên vui vẻ!
Quốc phu nhân chút nghi hoặc: "A Hành là..."
"A Hành là ân nhân cứu mạng của Nhiễm Nhiễm, độ giao mùa hạ thu năm , buổi tối Nhiễm Nhiễm..." Tôn thị kể chuyện ngày hôm đó cho gia đình Vệ Quốc Công , Quốc phu nhân mà tim đập chân run, miệng niệm "A Di Đà Phật" ngớt.
Bà kéo Ôn Nhiễm Nhiễm ngắm một vòng, khâm phục sự gan của cô, xót xa cho một tiểu nương t.ử mới mười mấy tuổi đầu dạo qua quỷ môn quan một vòng: "Cũng may Nhiễm Nhiễm phúc lớn mạng lớn, thoát kiếp nạn chắc chắn sẽ hậu phúc."
Vệ Quốc Công xong mắt sáng rực lên: "Vị Hoắc lang quân đó trọng thương mà vẫn thể lấy một địch mười, bản lĩnh như , nên tòng quân kiến công lập nghiệp mới !"
Ôn lão thái thái mới sực nhớ : "Thông gia đến bao nhiêu mà vẫn gặp A Hành nhỉ? Thế thì tiếc quá, nhân phẩm tướng mạo của thằng bé đó, ông bà gặp đảm bảo sẽ thích ngay, từng thấy tiểu lang quân nào tuấn tú hơn A Hành !"
Quốc phu nhân cũng tò mò, nam nhi nhà họ Ôn những cái khác bàn, nhưng tướng mạo ai nấy đều xuất chúng. Ôn lão thái thái ngày ngày đối diện với con cháu chắc quen mắt kén chọn , mà còn khen Hoắc lang quân như thế, chắc chắn vô cùng xuất sắc.
Dung Yến ở bên cạnh nhớ khí độ dung mạo của Hoắc Hành cũng kìm gật đầu: "Hoắc trưởng tuy ít , nhưng cực kỳ tài giỏi."
Ôn Nhiễm Nhiễm : "A Hành giúp con ít việc, , con đỡ lo hơn nhiều."
Ôn Tuấn Lương ôm túi hạt giống bĩu môi: "Cậu việc bằng chú? Chú giúp con dọn hàng trồng rau, giúp con nếm thử món ăn, chú ba đây con mới đỡ lo nhiều đấy!"
Ôn lão thái thái cầm gậy đ.á.n.h ông hai cái: "Chỗ nào cũng !" Bà xong, ngại ngùng Quốc phu nhân, "Thằng con út của từ nhỏ chiều hư, chuyện gì cũng tranh lên , để thông gia chê ."
"Đâu ?" Quốc phu nhân , "Lão gia nhà bác từ nhỏ kẻ hầu hạ, sống trong nhung lụa, giờ thể cuốc đất trồng rau, thế là giỏi lắm ."
Ôn Tuấn Lương đang ngẩng cao đầu đắc ý, Tôn thị bên thong thả mở miệng bóc mẽ: "Đó chẳng là do Nhiễm Nhiễm ngày ngày đồ ăn ngon dụ dỗ ông chính đạo ? Chứ cứ dựa ông á? Mảnh đất đó cuốc hai ngày là bỏ hoang ."
"Bà thì lắm!" Ôn Tuấn Lương liếc xéo khẩy một tiếng, "Cho gà ăn hai ngày lóc đòi bán gà , nếu ngày nào cũng giúp bà dọn chuồng gà thì bà bỏ cuộc từ lâu !"
"Ông mà là giúp á?" Tôn thị cũng chịu thua, "Ông là tưới phân bón, lén lút dọn thì !"
Hai hơn ba mươi tuổi đầu cứ một câu một câu, qua qua cãi rôm rả, Ôn Như Như mà lắc đầu, khuyên hai câu cũng chẳng ai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bat-dau-voi-hai-gian-nha-ngoi-nat/chuong-413.html.]
Cô sợ vợ chồng Vệ Quốc Công và Dung Yến trong lòng ý kiến, lén họ vài , thấy hai ông bà xem vui vẻ, thỉnh thoảng còn chêm vài câu, Dung Yến thì vẻ mặt đầy ao ước, nghiêng khẽ : "Như Như, thể thỉnh thoảng cùng nàng về nhà ở vài ngày ?"
Ôn Như Như nhớ từ nhỏ mất cả cha lẫn , lẽ ngay cả dung mạo cha cũng chẳng còn nhớ rõ. Cô đau lòng thôi, lén bóp nhẹ lòng bàn tay : "Đều cả."
"Hai cái oan gia , ba ngày hai bữa diễn một màn thế ." Ôn lão thái thái phất tay, "Thông gia đừng trách, chúng cứ vui vẻ của chúng , mặc kệ bọn nó!"
Ôn Nhiễm Nhiễm c.ắ.n hạt dưa, chú ba và thím ba ở đây, cứ như đang xem tấu hài .
Ai hiểu cho , đây cũng coi như là xem Gala Cười trực tiếp !
Cô phủi bụi hạt dưa tay, tươi dậy: "Con xuống bếp xem ."
Quốc phu nhân thấy cô lo cơm nước, vội sai các bà mụ theo: "Nhiễm Nhiễm dẫn họ theo , đều là cũ dùng quen trong phủ, đầu bếp lâu năm cả đấy, con cứ sai bảo mấy việc vặt, con cũng đỡ vất vả hơn."
Ôn Nhiễm Nhiễm bốn năm bà mụ cánh tay thô kệch, qua là thường xuyên việc trong bếp, chắc chắn là Quốc phu nhân đặc biệt mang đến giúp đỡ.
Cô thấy cũng từ chối, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết đáp dứt khoát: "Vậy thì phiền các vị tiền bối ạ."
Mấy bà mụ thấy tiểu nương t.ử tươi hớn hở, khách sáo gọi là "tiền bối", trong lòng ai nấy đều vui như mở cờ: "Không dám nhận một tiếng tiền bối của Tam nương t.ử, cô nương việc gì cứ sai bảo là ."
Ôn Nhiễm Nhiễm dẫn bếp, mùi thơm nồng nàn bốc lên khiến mấy vị ma ma ngây ngất, mắt cứ dán c.h.ặ.t nồi.
Cô mở nắp nồi xem thử, ước chừng hầm thêm quá nửa buổi nữa. Ôn Nhiễm Nhiễm cúi xuống xem lửa trong lò, thấy lửa vặn bèn đậy nắp nồi , đầu bắt gặp năm đôi mắt tò mò.
Sáu đôi mắt chớp chớp, Ôn Nhiễm Nhiễm thấy năm vị ma ma vội vàng dời mắt , thì chỉnh váy áo, thì buộc dây tay áo, thì ngó ngoài, giả vờ bận rộn để che giấu sự lúng túng.
Ôn Tam nương t.ử mở quán buôn bán, dựa cả trù nghệ của . Bọn họ cứ chằm chằm đồ ăn của thế thực sự là vô lễ, chỉ mong Tam nương t.ử đừng nghĩ bọn họ học trộm nghề là .
Ôn Nhiễm Nhiễm múc năm bát chè trôi nước đậu đỏ khoai môn mời các ma ma : "Hôm nay trời lạnh, các ma ma ăn chút đồ nóng cho ấm , ấm mới dễ việc chứ!"
Năm vị ma ma thấy tiểu nương t.ử mặt vẫn giữ nụ vui vẻ, hề trách cứ, lúc mới yên tâm: "Chưa việc ăn uống thế tiện?"