Bất ngờ đạt điểm tuyệt đối - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-02-04 15:47:45
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không ngờ "crazy" đến mức !

 

"Thật thì bố cũng hẳn là về đây , vì ông trọng nữ khinh nam. Nghe hồi đó khi sinh , thấy là con trai nên ông thèm mà bỏ luôn. mới về hôm qua, thứ đều xa lạ, nhưng bố hề quan tâm . Thế nên mới cẩn thận t.a.i n.ạ.n xe ."

 

Trời ơi! Sao họ thể đối xử với như !

 

mà khoan , bình thường giáo sư chúng luôn nhắc đến Lâm Tịch, rõ ràng là thương mà.

 

Dường như nhận sự nghi ngờ của .

 

"Em bố gọi là Tiểu Bảo ? Đó là tên ở nhà ông đặt cho , chỉ là tự tẩy não rằng là con gái thôi."

 

chợt bừng tỉnh câu đó.

 

Hèn gì! Thảo nào!

 

Mọi chuyện đều giải thích rõ ràng, bảo thầy cứ luôn nhắc tới "Tiểu Bảo", khiến hiểu lầm Lâm Tịch là con gái suốt bấy lâu nay.

 

Nguyên nhân là thế ư?

 

Tuyệt đối trọng nam khinh nữ, nhưng trọng nữ khinh nam… cũng là điều đúng đắn, đặc biệt là còn đặt tên con gái cho con trai.

 

Họ điều sẽ gây bóng đen tâm lý lớn đến mức nào cho một đứa trẻ.

 

Thật sự quá đáng hết sức!

 

tức đến nỗi nắm c.h.ặ.t t.a.y thành quyền, bật phắt dậy. Các bạn học xung quanh giật bởi hành động đột ngột của .

 

vội vàng xuống ngay.

 

Thấy môi mím c.h.ặ.t vì tức giận, : "Không , . May là bây giờ lớn . Em hai tháng em dạy kèm online là thời gian hạnh phúc nhất. Vì lớn đến giờ, chỉ em gọi là ‘cục cưng’, còn khen ngợi nữa. Khoảng thời gian đó, thực sự... hạnh phúc."

 

Trong lúc , hàng mi khẽ rủ xuống, khóe mắt ửng đỏ, lộ rõ sự yếu đuối mong manh khiến càng thêm thương xót.

 

lập tức thấy đau lòng khôn tả.

 

cứ nghĩ cách cư xử đây của là quấy rối , nhưng hóa vô tình cứu rỗi tâm hồn của một trai thất vọng.

 

Mình đỉnh cao thế cơ ? Nhất thời, còn tâm trí để trêu chọc nữa.

 

vỗ n.g.ự.c: "Đừng lo! Sau , đau khổ và bất an của , cứ để lo lắng, xót xa cho !"

 

"Thật ?" Anh ngước mắt lên .

 

Đôi mắt màu nhạt lấp lánh, cứ thế thẳng .

 

"Vậy em thể ăn cơm cùng ? Em đấy, mới đến đây, thứ đều xa lạ."

 

"Đương nhiên là thành vấn đề !"

 

cầu còn chứ, ?

 

"Sau nếu chuyện gì hiểu, thể tìm em ?"

 

"Không thành vấn đề!" Giọng ẩn chứa sự kích động.

 

"Vậy em vẫn sẽ gọi là cục cưng chứ?"

 

"Đương nhiên... À , như thế lắm nhỉ?"

 

cố tình bộ đẩy đưa.

 

Chính chủ động yêu cầu đấy nhé!

 

" mà, yêu cầu của quá đáng , xứng đáng. Không , thời gian đó giống như một giấc mơ , sẽ cất giữ nó thật kỹ. Thực chủ yếu là vì mỗi em gọi như thế, đều cảm thấy khích lệ..." Hàng mi từ từ rủ xuống, hốc mắt càng đỏ hơn.

 

lập tức vẻ mặt hối " thật đáng c.h.ế.t".

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bat-ngo-dat-diem-tuyet-doi/chuong-7.html.]

vội vàng phủ nhận: "Không , cục cưng! Vừa nãy chỉ đang nghĩ lỡ khác thấy thì lắm, dù chúng cũng chỉ là bạn bè."

 

Mắt sáng rực lên ngay lập tức.

 

"Vậy chúng chỉ gọi như thế khi ở riêng thôi nhé, ?"

 

lúc , giáo sư đẩy cửa bước .

 

Hôm nay thầy là chuyên gia phản biện. Khi thấy chúng đang chung, thầy lập tức đổi hướng, tươi tới chào hỏi.

 

"Tiểu Tịch, sáng nay con …"

 

Ngay đó, Lâm Tịch đột ngột bật dậy, giọng mang theo sự căng thẳng nhẹ: "Bố, nãy chú Trần tìm bố, bảo bố nhanh ch.óng qua đấy."

 

"Chú Trần nào?" Giáo sư khó hiểu.

 

Ông còn hỏi thêm điều gì đó, nhưng đúng lúc đó gọi, ông vội vã theo họ đến chỗ phía .

 

Cùng lúc đó, Lâm Tịch gửi tin nhắn đến: [Con trai, nãy diễn đạt ? (/chống nạnh đắc ý)]

 

Lâm Tịch: [Đẳng cấp Ảnh hậu luôn ạ. (/ngón cái/)]

 

Cuối cùng buổi bảo vệ luận văn cũng kết thúc, chỉ là ánh mắt của thầy giáo sư kỳ lạ.

 

Trên mặt thầy liên tục hiện lên vẻ kinh ngạc, khó tin, xen lẫn sự u oán, cứ như một cô vợ nhỏ đang buồn rầu than vãn. nhanh đó, thầy như nghĩ thông suốt điều gì đó, thở dài một tiếng đầy vẻ an ủi khi về phía chúng .

 

Còn về chuyện , , bởi vì còn đang bận rộn giới thiệu món ngon nhất căng tin cho Lâm Tịch!

 

Sau khi ăn uống vui vẻ với Lâm Tịch và trở về ký túc xá, phát hiện bài đăng diễn đàn cập nhật.

 

Mọi bên thi hỏi thăm tình hình:

 

ll (Chủ bài đăng): [Cảm ơn quân sư tối qua nhé, chiêu hiệu quả cực kỳ. tự thương, quả nhiên cô lo lắng cho lắm, còn giúp xử lý vết thương nữa. Hoàn thèm quan tâm đến thằng nhóc cứ lẽo đẽo theo cô nữa! (/vui vẻ/nhảy cẫng/kích động/)]

 

[Vãi! Chắc chắn là cô cảm tình với . nghĩ là do mới gặp mặt thôi, cô còn lạ lẫm, quen sẽ đấy ngay.]

 

[ cũng nghĩ thế, tuy rõ vì lý do gì mà cô từ chối, nhưng nếu thực sự ý gì với , chịu chăm sóc chứ.]

 

[ , với cái visual của , kiểu gì cũng thắng.]

 

ll (Chủ bài đăng): [Thế thì bước tiếp theo nên gì đây? (/mong chờ/mong chờ/)]

 

[Dùng hết lợi thế của mà dụ dỗ cô ! Chủ thớt đừng là chỉ mỗi cái mã ngoài trai thôi nhé?]

 

ll (Chủ bài đăng): [Bạn đúng, ngoài trai, học vấn cao và nhà giàu , hình như chẳng ưu điểm gì nữa.]

 

[Trời đất ơi cái kiểu flex cấp thần ! Anh thế thì mấy ông con trai khác sống ?]

 

[Đá khỏi bài đăng , ghen tị nổ mắt !]

 

bảo vệ luận văn xong thì cảm thấy nhẹ nhõm cả , tâm trạng cực kỳ nên cũng tham gia hiến kế: [Anh xem ưu điểm nào của là thứ cô đang cần, ok?]

 

ll (Chủ bài đăng): [Đã rõ.]

 

: [À còn nữa, đừng nóng vội quá. Anh từ từ thôi, con gái thường thích thứ tuần tự.]

 

ll (Chủ bài đăng): [ hiểu.]

 

: [À quên, chủ thớt body thế nào?]

 

ll (Chủ bài đăng): [Cũng , đủ cơ n.g.ự.c, cơ bụng, cơ bắp tay.]

 

: [Thế thì còn chờ gì nữa, triển luôn chiêu sắc dụ ! Mấy cô nàng hám trai như chúng mê cái lắm.]

 

ll (Chủ bài đăng): [...Cô chắc chắn chứ? Liệu cô nghĩ đang quấy rối ?]

 

: [Nói chung, nếu là thì chịu nổi .]

 

 

Loading...