Mặt Thẩm Giảo Giảo lúc đỏ lúc xanh: “Bách ca ca, ...”
Ngày hôm đó khi cô hẹn hò với A Tuấn, vặn đụng bạn gái chính thức của . Cô tát một cái nảy lửa ngay mặt , đó A Tuấn cũng tát thêm một cái nữa. Cái cảnh tượng t.h.ả.m hại đó, ai thấy mà chẳng thấy nực . Hóa lúc đó cũng mặt, còn bên trong cửa sổ xem kịch vui.
Thẩm Giảo Giảo c.ắ.n môi im lặng, giải thích thế nào về sự nhục nhã của . Đến khi cô định thần thì phát hiện điện thoại cúp máy. Vốn định lập công để lấy lòng, ai ngờ rước họa , khiến bản lâm cảnh khó xử thế .
Hắn từ lâu . Thẩm Giảo Giảo khoanh tay, nhẫn nhục chịu đựng. Tưởng Bách cho cô chuyện đó chỉ là để cô bớt chú ý đến mà thôi. Hắn đặt điện thoại xuống, mở email gửi tới vài phút .
Nga
Bối cảnh gia đình của Phó Thất Thất khác xa so với những gì tưởng tượng, gia thế của cô thực sự t.h.ả.m khốc. Bị hãm hại, cha nhảy lầu, gài bẫy, trai phát điên, thậm chí chính cô cũng tù. Thật là một cô gái đáng thương.
Vốn định trở về thành phố A, chuyện của Tưởng thị trợ lý Trần Phàm nối tiếp xử lý, sẽ còn gặp cái gã công t.ử Tưởng Bách nữa. Ai ngờ, một tuần , Tưởng Bách đột ngột xuất hiện tại thành phố A. Chuyện khiến Cố Thiếu Diễn nhớ tin tức vài ngày , rằng một thương nhân từ nơi khác đến đây phát triển. Nghĩ thì chắc chắn là – Tưởng Bách.
Tưởng Bách phát triển ở thành phố A, đang chuẩn chuyển trụ sở chính của Tưởng thị về đây. Tuy nhiên, chuyện trì hoãn vài ngày vẫn thấy tiến triển gì. Một tuần , trụ sở chính tuy chuyển về nhưng công ty thì thuận lợi khai trương. Tưởng Bách ở trụ sở chính mà chạy đến thành phố A để gây dựng sự nghiệp.
Trong mắt ngoài, thành phố A phồn hoa và đầy hứa hẹn hơn nhiều so với tòa thành phố nhỏ , Tưởng Bách đến đây phát triển cũng là vì lợi ích. Cố Thiếu Diễn càng càng thấy gì đó . Trực giác mách bảo rằng, mục đích của chỉ đơn giản là phát triển sự nghiệp.
Ngày đầu tiên Tưởng Bách đến đây, Bùi Cảnh Thâm chạm mặt . Thấy đang tự tay quán xuyến việc cho công ty, lúc đó Tưởng Bách vẫn nhận Bùi Cảnh Thâm chính là đứa con riêng của nhà họ Cố, mãi đến trợ lý mới .
Khi Bùi Cảnh Thâm gọi điện cho chú út Cố Thiếu Diễn, Tưởng Bách vặn ngay bên cạnh. Thấy Bùi Cảnh Thâm xa, trợ lý mới lên tiếng: “Tưởng , cạnh ngài chính là con riêng của con trai cả Cố lão gia t.ử.”
“Hình như tên là Bùi gì đó nhỉ?” Tưởng Bách cố nhớ xấp tài liệu mà Thẩm Giảo Giảo chuẩn cho , nhưng vẫn tài nào gọi đúng tên.
Trợ lý nhắc: “Tưởng , tên là Bùi Cảnh Thâm.”
“Bùi Cảnh Thâm.” Tưởng Bách vô cảm nhắc cái tên : “Được , .”
Hắn mang theo một nhân viên cũ từ trụ sở chính sang, đồng thời dự định tuyển thêm một đợt nhân viên mới. Thông báo tuyển dụng vô tình lọt mắt Thẩm Giảo Giảo. Cô mới nam thần trong lòng – Tưởng Bách – đến thành phố A phát triển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bay-nam-tu-nguc-co-thieu-van-quan-lay-toi-doi-sinh-con/chuong-485-su-trung-hop-ky-la.html.]
Cô kích động đến mức lăn lộn giường, lập tức xem kỹ thông tin tuyển dụng, lòng ngứa ngáy yên. Nắm trong tay một tiền lớn nhỏ, việc đại sự thì đủ, việc nhỏ thì phí phạm, cô nghĩ là xin Tưởng Bách thu nhận .
Cô chằm chằm địa chỉ màn hình, hai lời liền quần áo ngoài. Thẩm Giảo Giảo chút vận may, khi cô đến công ty của Tưởng Bách thì vặn mặt, còn đang bên ngoài chỉ đạo công nhân việc.
Thẩm Giảo Giảo mím môi, tập nở một nụ thật tươi: “Bách ca ca!”
Cô nhiệt tình chào hỏi tiến về phía : “Bách ca ca, mở công ty ở đây, chuyện như chẳng với em một tiếng.”
Tưởng Bách đầu thấy là cô , tâm trạng lập tức bay mất một phần ba: “Hiện tại công việc của công ty vẫn định, thời gian lo chuyện khác.”
Thẩm Giảo Giảo lẽo đẽo theo : “Em thấy thông báo tuyển dụng của công ty . Em thất nghiệp gần hai tháng , mãi mà chẳng tìm công việc nào ưng ý. Hay là Bách ca ca thu nhận em .”
Tưởng Bách chẳng buồn đầu , đáp gọn lỏn: “Được thôi.”
“Thật ?” Thẩm Giảo Giảo tin tai , ngờ đồng ý sảng khoái như .
Lúc Tưởng Bách mới liếc cô một cái: “Tưởng Bách xưa nay . Để cho cô một vị trí chẳng lẽ ? Dù cô cũng giúp nhiều việc.”
Phản ứng khiến Thẩm Giảo Giảo diễn tả niềm vui sướng thế nào cho hết. Một Tưởng Bách như thế thật khiến thể yêu mà. Nếu lúc nào đối mặt với cũng như thì mấy. Thẩm Giảo Giảo nhịn mà bắt đầu mơ mộng.
Đến khi cô tỉnh táo , ngẩng đầu lên thì Tưởng Bách việc khác từ lâu. Cô ý chờ một bên. Sau khi Tưởng Bách xong việc, cô lập tức sáp tới, đưa nước cho : “Bách ca ca, để em mời ăn cơm nhé.”
Tưởng Bách tự nhiên nhận lấy chai nước, uống vài ngụm : “Được thôi, cô thông thuộc thành phố A, dẫn nếm thử đặc sản nơi đây xem .”
Thẩm Giảo Giảo tràn đầy tự tin, cảm thấy bản đang tỏa hào quang quyến rũ, chắc chắn là cô thu hút .