Bảy Năm Tù Ngục, Cố Thiếu Vẫn Quấn Lấy Tôi Đòi Sinh Con - Chương 486: Người Cũ Hay Là Kẻ Thay Thế?

Cập nhật lúc: 2026-03-10 01:51:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần , cuối cùng cô cũng ghế phụ xe của Tưởng Bách. Thẩm Giảo Giảo kìm mà lấy điện thoại chụp ảnh. Tưởng Bách thấy liền hỏi: “Cô đang gì thế?”

“Không gì ạ, em chỉ ghi cuộc sống thường ngày thôi.” Thẩm Giảo Giảo vội vàng cất điện thoại , sợ sự đắc ý của sẽ khiến khó chịu. Tưởng Bách nhếch môi, tiếp tục lái xe theo hướng cô chỉ dẫn.

Đến nhà hàng, Thẩm Giảo Giảo khéo léo gọi những món cô thích nhất và cũng hợp khẩu vị của Tưởng Bách. Trong lúc chờ món, cái miệng của cô hoạt động ngừng nghỉ. Tưởng Bách chỉ im lặng lắng , bỗng nhiên thất thần phía ngoài.

Hắn chợt phát hiện một bóng hình xinh đang tiến về phía cổng nhà hàng. Nhìn kỹ , nhận đó chính là cô. Tưởng Bách khẽ : “ ngoài hít thở khí một chút.”

Thẩm Giảo Giảo vẫn yên tại chỗ: “Vâng, em chờ ở đây.”

Phó Thất Thất cùng Lâm Vãn. Lâm Vãn rằng đặt chỗ cho đại thọ 90 tuổi của bà nội Bùi Cảnh Thâm – bà cụ Viên, nên đến đây nếm thử món ăn . Bùi Cảnh Thâm dạo bận rộn nên cô đành rủ Phó Thất Thất cùng. Phó Thất Thất chút do dự mà đồng ý ngay. Đến nhà hàng, nhân viên đón và dẫn họ đến phòng bao đặt .

Khi đến góc rẽ, Phó Thất Thất đột nhiên ai đó kéo . Cô kịp hét lên thì đối phương bịt c.h.ặ.t miệng cô . Tưởng Bách kéo cô đến góc hành lang mới buông tay : “Hóa là cô. Xin , tay nặng quá ?”

Phó Thất Thất bực bội mắng: “Tưởng , hành động của thực sự mạo phạm khác đấy!”

Tưởng Bách tiếp tục xin : “Thành thật xin , thói quen cá nhân thôi, cô sợ .”

“Tưởng , việc gì ?” Phó Thất Thất vô cùng khó chịu. Chẳng ai đột nhiên hành động như với một lạ chỉ mới gặp vài cả. Điều khiến cô thấy phản cảm, chỉ nhanh ch.óng rời xa đàn ông . Nghĩ đến việc Lâm Vãn chắc chắn đang tìm , cô càng ngay lập tức.

“Cô để quên một thứ ở chỗ . Ăn xong hãy tìm lấy nhé. Đó là một vật nhỏ, sợ Cố phu nhân nhớ nên mới nhắc nhở một chút.” Tưởng Bách mỉm rời .

Lúc Lâm Vãn cũng vặn tìm tới. Cô rõ mặt đàn ông , chỉ thấy bóng lưng. thế nào cũng giống Cố Thiếu Diễn, càng Bùi Cảnh Thâm. Chẳng lẽ là đàn ông khác? Lâm Vãn theo hướng đó rời : “Thất Thất, chuyện với ai thế?”

“Chỉ là một lạ thôi.” Phó Thất Thất thản nhiên đáp, nắm tay cô về phía phòng bao: “Chúng thôi.”

Sau khi xong chuyện , Tưởng Bách phòng bao. Thẩm Giảo Giảo thấy về liền vội vàng gắp thức ăn cho . Tưởng Bách từ chối, nhưng tâm trí bay mất .

Phó Thất Thất trong phòng bao, lòng bồn chồn yên. Cô cẩn thận nhớ , đúng là mất một món đồ nhỏ thật! Đó là món quà Cố Thiếu Diễn tặng cô, mỗi món quà tặng cô đều vô cùng trân trọng. Thường ngày cô chỉ mang đeo khi chơi, về nhà sẽ cất kỹ. Lần công tác đó về, cô phát hiện trong hộp trang sức chỉ còn một chiếc hoa tai. Lúc đó cô chằm chằm hộp trang sức thẫn thờ lâu. Nghĩ nghĩ , chắc là xe của vô tình rơi mất.

Phó Thất Thất quyết định sẽ lấy nó. Vì , khi ăn xong, cô bảo Lâm Vãn về , còn thì ở chờ . Lâm Vãn thấy cô còn việc, chần chừ một chút, nghĩ đến đàn ông lạ mặt lúc nãy, cuối cùng vẫn chọn về .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bay-nam-tu-nguc-co-thieu-van-quan-lay-toi-doi-sinh-con/chuong-486-nguoi-cu-hay-la-ke-thay-the.html.]

Tưởng Bách gọi xe cho Thẩm Giảo Giảo bảo cô về , còn thì đến chỗ hành lang lúc nãy. Quả nhiên, thấy Phó Thất Thất đang đó.

“Cố phu nhân thật sự đến, sợ lừa cô ?” Tưởng Bách .

Phó Thất Thất xòe lòng bàn tay : “Tưởng tổng, đồ của , trả cho .”

Tưởng Bách móc từ trong túi một vật nhỏ, đúng là chiếc hoa tai cô mất. Hắn cầm nó tay, như đang trêu chọc mà chịu đưa ngay: “Cố phu nhân, chiếc hoa tai thật tinh xảo.”

“Cảm ơn lời khen. Nếu Tưởng tổng thích, đầu sẽ bảo chồng tặng một bộ.” Phó Thất Thất khéo léo đáp trả.

Tưởng Bách , đặt chiếc hoa tai lòng bàn tay cô: “Thứ trúng là chiếc hoa tai .”

Nga

*“Mà là con cô.”* Một ý nghĩ hiểu hình thành trong đầu cô. Cứ như thể câu tiếp theo sẽ là như . Cũng may câu tiếp theo của liên quan gì đến chuyện đó, nếu Phó Thất Thất chắc chắn sẽ dọa cho tim ngay tại chỗ.

“Sau khi hai về thành phố A mới phát hiện nó, định tìm cơ hội trả cho cô, ngờ hôm nay ngày đầu tiên đến đây gặp .” Tưởng Bách hồi tưởng .

Phó Thất Thất kiểm tra chiếc hoa tai thấy vẫn còn nguyên vẹn, thầm nghĩ lát nữa về chia sẻ tin vui tìm đồ mất với Cố Thiếu Diễn mới .

“Anh đây đầu tiên đến thành phố A.” Phó Thất Thất đặt câu hỏi.

Tưởng Bách gật đầu: “Lần nhường chỗ cho cô đó chính là đầu tiên.”

Phó Thất Thất còn hứng thú tiếp, càng lý do gì để trò chuyện thêm, cô : “Hoa tai nhận , coi như huề với hành động mạo phạm lúc nãy của .”

Ý tứ rõ ràng. Tưởng Bách theo bóng lưng cô thong thả rời . Ngay cả bóng lưng cũng giống đến ba phần. Hắn đó, nhưng thế giới quả thực hai giống đến ?

Tưởng Bách ngoài tự giễu. *“Em qua đời hai năm , nhưng cũng là dấu vết của em.”*

 

 

Loading...