Mỗi nghĩ đến đây, Dao Dao liền cảm thấy chút khổ sở, cái homestay tiêu tốn bao nhiêu tiền bạc và tâm huyết của cô a!
Khương Tảo cô gái nhỏ đang buồn bã, gì, tự vòng quanh sân một vòng.
Nói thật, cái sân bố trí đích xác , cũng thích hợp cho giới trẻ hiện nay thích du lịch thư giãn.
Chỉ tiếc...
Khương Tảo đất trống đối diện cổng lớn, bên mảnh đất dường như đang một "" vô cùng ủy khuất sinh sống.
Từ trong nỗi buồn lấy tinh thần, Dao Dao ngẩng đầu liền thấy Khương Tảo đang chằm chằm đất trống giữa sân lời nào, cũng dời mắt .
“Chỗ ?”
Nhịn nghi ngờ Khương Tảo cái gì, Dao Dao lên hỏi.
Khương Tảo giờ phút thật sự chút cô gái nhỏ cảm thấy khó chịu. Vất vả lắm mới tích cóp tiền mở một cái homestay thuộc về , bên trong từng ngọn cỏ nhành hoa đều là tâm huyết của cô .
mà, cái tâm huyết chỉ sợ uổng phí .
“Lúc cô mua nơi , hỏi thăm rõ ràng vì chủ nhà bán giá thấp như ?”
Rốt cuộc hiện tại nhiều thành phố đều chạy về nông thôn, cảm nhận non xanh nước biếc và khí trong lành, càng đừng mảnh đất tuy rằng chút hẻo lánh nhưng cũng coi như gần khu du lịch, là một nơi khá .
Giống như loại đất , nâng giá thật cao để bán, thì chút kiếm lời một chút cũng là thể; nhưng dáng vẻ , chủ nhà tiền nhiệm chỉ kiếm lời, thậm chí khả năng còn bán tống bán tháo, bán cho.
Không hiểu vì Khương Tảo hỏi cái , nhưng Dao Dao vẫn thành thật trả lời, đem đoạn lời mà chủ nhà với cô thuật cho Khương Tảo.
“Người chủ nhà ông lập tức thành phố khác sinh sống, sẽ thời gian , cho nên liền vội vã bán mảnh đất ; đó thấy là một cô gái nhỏ, nghĩ cũng dễ dàng gì nên để giá thấp cho .”
“Cô tin?”
Khương Tảo hỏi xong liền cảm thấy hỏi chút thừa thãi, kết quả rõ ràng chính là tin, bằng thì mua chứ.
“Ngay từ đầu cũng cảm thấy chút thông, nhưng thấy cách ăn mặc của ông giống thiếu tiền, phỏng chừng chủ yếu là ném cái của nợ nhà nát thôi! Cho nên mới mua, lúc ký hợp đồng sang tên ông đều phối hợp, về liền càng cảm thấy hẳn là giống như đoán.”
“Ừ, ông xác thật là ném cái phiền toái .”
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Có ý tứ gì? Đại sư cái là phiền toái? Cho nên...
“Đại... Đại sư! Này... cái ... căn nhà...”
“Ừ, ma!”
Đơn giản ba chữ, lập tức tuyên án t.ử hình cho cô; sắc mặt Dao Dao phút chốc trở nên trắng bệch, đều chút lảo đảo.
Khương Tảo vội vàng đỡ cô xuống ghế tre trong sân. Dao Dao hiện tại trong đầu là suy nghĩ nơi ma.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bay-quan-xem-boi-huyen-hoc-dai-lao-thuong-tuyen/chuong-220-duoi-long-dat-co-nguoi.html.]
Một cái homestay ma, về cô kinh doanh thế nào đây? Bảo cô che lương tâm màng tính mạng an của khác, giả vờ chuyện tiếp tục cho thuê homestay thì cô .
nếu cứ như đóng cửa homestay, thì những tiền bạc và tâm huyết cô đầu tư ? Lại để lấy ?
Đột nhiên, Dao Dao nắm lấy tay Khương Tảo giống như c.h.ế.t đuối vớ cọng rơm cứu mạng cuối cùng, nắm c.h.ặ.t.
“Đại sư! Cô... cô thể giúp ! ... cái homestay , vì nó mà đầu tư bộ tâm huyết và tiền bạc, ... thật sự thể...”
Dao Dao l.i.ế.m l.i.ế.m đôi môi khô khốc, một đoạn đến đứt quãng, thậm chí còn chút lộn xộn, nhưng lúc cô cũng ý thức vấn đề , chỉ một lòng chằm chằm Khương Tảo, hy vọng thể từ miệng cô lời .
Biết nếu lắc đầu, cô gái nhỏ mắt chỉ sợ sẽ òa lên, Khương Tảo đối với cô gật đầu thật mạnh.
Sau đó cô liền thấy cô gái nhỏ vẫn , cái cô liền hiểu, cũng lắc đầu a! Cô gái nhỏ còn a?
Khương Tảo , Dao Dao đây là giọt nước mắt may mắn khi rốt cuộc thấy hy vọng áp lực tâm lý quá lớn.
Cũng may khuyên, cũng may xin phương thức liên lạc của Khương Tảo, cũng may hôm nay cô mời Khương Tảo cùng.
Nếu ... Nhìn cái sân , căn nhà , nước mắt Dao Dao chảy càng nhiều.
Khương Tảo bất đắc dĩ, chỉ thể mặc kệ cô gái nhỏ , rốt cuộc cô là thật sự sẽ an ủi khác.
Chờ cảm xúc của Dao Dao bình tĩnh , Khương Tảo lúc mới chuẩn khởi công.
“Sợ hãi ? Nếu sợ thì thể bên ngoài chờ !”
“Vậy... cái thứ sẽ tới ? Giữa ban ngày ban mặt?”
“Sẽ, bất quá cô hẳn là thấy nó.”
Nếu thấy cái thứ , chứng minh cái thứ hại ?
Thấy cô gái nhỏ ý định cửa chờ, Khương Tảo cũng tùy cô , cô gái nhỏ ngẫu nhiên gan cũng lớn.
Khương Tảo từ trong túi lấy nén hương châm lửa, đó đến giữa sân cắm hương ở vị trí chính giữa, cách đó 1 mét về phía .
Bên cạnh, Dao Dao vẫn luôn Khương Tảo lấy hương, đốt hương, cắm hương, dáng vẻ đại sư bắt đầu chiêu hồn.
“Có cái xẻng ?”
“A? À! Có, lấy cho cô!”
“Ừ, lấy hai cái!”
“Được ~”
Dao Dao chạy đến nhà kho ở góc sân, từ bên trong lấy hai cái xẻng đó về phía Khương Tảo, đưa cái xẻng cho cô.