Bé Con Đoàn Sủng Là Đại Lão Huyền Học - Chương 55: Đại Hoàng không đói

Cập nhật lúc: 2026-01-13 05:53:43
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiễn Thần Vương , Sở Vân Hề liền bảo Châu Nhi ôm hộp đồ ăn theo nàng về Vân Lư viện.

Điểm tâm trong hộp đó đều là đồ trong cung, cái nào cũng tinh xảo thơm ngọt, đều là những hương vị nàng thích.

Đối với một kẻ ham ăn mà , gì quan trọng hơn việc ăn uống.

Lục Thiên Thiên dáng vẻ lon ton chạy đằng của nàng, chút dở dở . nghĩ chỉ cần nha đầu vui vẻ, ăn nhiều một chút cũng chẳng .

Đợi xa, bà liền gọi Lục Thất tới.

"Phu nhân tiễn đạo trưởng ?" Lục Thất bà dặn dò, chút dám tin hỏi .

"Phải, hôm nay là Thần Vương đến cửa, ngày mai thể sẽ là hoàng thượng phái tới. Đạo trưởng nuôi nấng Hề Nhi một thời gian, thể để ông mất mạng ở chốn kinh thành ."

Lục Thiên Thiên đưa lệnh bài trong tay cho Lục Thất: "Ngươi sắp xếp ngay , đợi trời tối thì đưa ông khỏi kinh thành. Mang theo nhiều vàng bạc một chút, để đạo trưởng cả đời cần lo chuyện cơm áo."

Lục Thất nhận lấy lệnh bài, trong lòng vẫn còn e ngại.

"Phu nhân, chuyện cần bàn bạc với tiểu thư một chút ? Dù cũng là sư phụ của ngài . Tuy tiểu thư hiểu chuyện, nhưng đột ngột đưa sư phụ ngài e là ngài sẽ lóc ầm ĩ."

cũng chỉ là đứa trẻ hơn sáu tuổi, nỗi lo của Lục Thất cũng lý.

Chỉ là nếu để Sở Vân Hề lời , nàng nhất định sẽ bĩu môi phản đối.

Nàng là sống bảy kiếp , dễ rơi nước mắt như .

Hơn nữa gặp chuyện mà lóc ích gì, rơi nước mắt cũng giải quyết vấn đề.

Bên Lục Thất nhận lệnh, sắp xếp chuyện đưa Trương Thiên Sư rời phủ ban đêm.

Còn bên , Trương Thiên Sư vẫn gì cả, chỉ mải mê đóng cửa nghiên cứu cách điều khiển bùa chú Thân Ngoại Hóa Thân.

"Thiên địa vô cực, càn khôn mượn pháp, phân!"

Ông niệm chú ngữ với lá bùa xong, một ngón tay vươn điểm lên lá bùa.

Trong phòng, một cơn gió nhẹ thổi qua, lá bùa nảy lên đầu ngón tay ông một cái, ngay đó trở về trạng thái yên tĩnh.

"Phân chứ, ngươi phân." Niệm chú ngữ vô mà lá bùa vẫn phản ứng, Trương Thiên Sư chút suy sụp.

Ban đầu khi cầm lá bùa về ông tự tin bao nhiêu, lúc trong lòng phiền muộn bấy nhiêu.

Tuy rằng ngày đó ông mất ba ngày mới học cách điều khiển Thần Hành phù chú, mất ba tháng mới sử dụng thành thạo.

bây giờ ông còn như nữa, theo lý mà bùa chú vạn tượng quy nhất, phương pháp điều khiển hẳn điểm tương đồng. Ông học cách điều khiển Thần Hành chú ngũ, thì lý nào học cái Thân Ngoại Hóa Thân .

Càng nghĩ như , trong lòng càng thêm phiền muộn.

Không cam tâm cũng từ bỏ, ông vận khí đan điền: "Thiên địa vô cực, càn khôn mượn pháp, phân!"

Lại là một cơn gió nhẹ thổi qua, lá bùa bàn vẫn chỉ run rẩy đầu ngón tay ông.

Trương Thiên Sư nhắm mắt mở , mong thấy một bản khác của nữa thất bại.

"Lạ thật, chẳng lẽ thật sự vô dụng như ?"

Trương Thiên Sư bực bội vò đầu bứt tai, ngay cả đưa cơm trưa đến bên ngoài ông cũng chẳng thấy.

Trong Vân Lư viện, tên sai vặt phụ trách hầu hạ sinh hoạt của Trương Thiên Sư chạy chậm đến tìm Sở Vân Hề.

"Tiểu thư, từ sáng sớm đạo trưởng về phòng liền nhốt trong đó, ban nãy nô tài đưa cơm trưa ông cũng để ý đến nô tài. Ông lớn tuổi như , sẽ xảy chuyện gì trong phòng chứ."

Tên sai vặt tên là A Hải, vóc cao, da dẻ còn chút đen nhẻm.

Vốn dĩ chuyện nên trực tiếp bẩm báo với Lục Thiên Thiên, nhưng nghĩ dù đạo trưởng cũng là khách của tiểu thư nên đến Vân Lư viện .

"Không , ông chỉ đang bế quan thôi, ngươi cần lo cho ông ."

Sở Vân Hề Trương Thiên Sư nhốt trong phòng gì, nên xua tay vẻ để ý.

"Bế quan? Không cần ăn cơm ?" A Hải vẻ mặt nghi hoặc.

"Lúc sư phụ bế quan ngươi đừng phiền, cơm nước ông gọi ngươi cũng cần gọi ông . Nếu ông ăn sẽ tự thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/be-con-doan-sung-la-dai-lao-huyen-hoc/chuong-55-dai-hoang-khong-doi.html.]

Sở Vân Hề chậm rãi và những hạt cơm trong bát, phồng má .

"Vậy, cơm trưa hôm nay đưa đến..."

A Hải xuất nhà nghèo, mắt thấy những đồ ăn đó để nguội mà ai ăn, trong lòng chút tiếc của.

"Đồ ăn đó các ngươi cứ chia ăn , đừng lãng phí. Dặn dò nhà bếp chuẩn sẵn nguyên liệu, nếu sư phụ kêu đói, thì cái khác mang đến là ."

Sở Vân Hề là xót đồ ăn nhất, tất nhiên cũng nỡ để những thứ nguội lạnh đổ ..

"Tiểu thư, như hợp quy củ."

Châu Nhi bên cạnh nàng, nhỏ giọng nhắc nhở.

"Hửm?"

Lại ăn một miếng thịt, Sở Vân Hề ngẩng đầu, vẻ mặt nghi hoặc nàng .

"Đồ ăn của hạ nhân trong phủ đều định mức, đồ ăn nhà bếp chuẩn cho đạo trưởng đương nhiên khác với đồ hạ nhân ăn. Nếu ngài để họ chia ăn, e là họ sẽ tơ tưởng đến những đồ ăn thuộc về phận ."

Sở Vân Hề nhíu mày, hiểu đây là cái lý lẽ gì.

"Có định mức cũng , phần lệ cũng thế. Bây giờ đống cơm canh đó để đấy cũng là để đấy, cho bọn họ ăn thì ?"

"Nếu ban thưởng đồ ăn cho hạ nhân, cũng là phu nhân hoặc lão gia mở lời. Hiện giờ tiểu thư quản nội trạch, những việc nhất nên tự ý quyết định."

Châu Nhi cúi đầu, nhưng giọng chẳng nhỏ chút nào.

"Tự ý Tự ý quyết định? Chẳng lẽ đây là nhà của ?"

Sở Vân Hề chút tức giận, nàng cảm thấy Châu Nhi đang cố tình bác bỏ lời của nàng nhỉ.

"Ở đây đương nhiên là nhà của tiểu thư, chỉ là việc trong phủ hiện nay đều do phu nhân lo liệu. Tiểu thư chỉ cần ôn văn luyện chữ, thêu hoa đ.á.n.h đàn, còn những việc khác, nhất đừng nên tự ý quyết định."

Trân Nhi từ bên ngoài tìm lão cẩu Nhan Cảnh về liền thấy lời của Châu Nhi, nhịn nhíu mày.

"Hahaha, tiểu ma nữ nhà ngươi cũng ngày hôm nay, c.h.ế.t lão t.ử ."

Nàng gì nhưng Nhan Cảnh ha hả.

"Ngươi cái rắm." Sở Vân Hề lạnh lùng .

NHAL

"Ta còn tưởng tiểu nha đầu nhà ngươi Tướng phủ là bay lên cành cao , hóa . Một con nha đầu mà cũng dám dạy dỗ ngươi như thế, cái chức tiểu thư của ngươi cũng chán quá , còn chẳng bằng lúc ở đạo quán tự do tự tại."

Bị lão cẩu Nhan Cảnh nhạo, cho dù Sở Vân Hề tự nhận da mặt dày, thì lúc mặt mũi cũng chút giữ .

"Trân Nhi tỷ tỷ, Đại Hoàng đói, tỷ đưa nó nhà củi phía tìm sợi dây thừng buộc nó , lệnh của thả."

Nhan Cảnh giận dữ: "Con nha đầu c.h.ế.t tiệt , ngươi điên ? Kẻ vả mặt ngươi thì ngươi xử lý, ngươi nhốt lão t.ử gì, lão t.ử còn ăn cơm mà!"

Hắn tức giận gầm lên với Sở Vân Hề, trong mắt mấy khác, là một con ch.ó đang sủa điên cuồng.

"Tiểu thư, con ch.ó quả thực nuôi , là đổi con khác ạ." Châu Nhi lùi một bước, nhịn nhắc chuyện hôm qua.

"Rốt cuộc ngươi là tỳ nữ nương phái đến hầu hạ , là ma ma giáo dưỡng nương phái cho ?"

Nàng chỉ lạnh lùng ngẩng đầu lên, Châu Nhi liền cảm thấy sống lưng lạnh toát.

"Tiểu thư tha tội, là nô tỳ lắm miệng." Châu Nhi vội vàng cúi đầu, dám thêm nửa lời.

"Trân Nhi tỷ tỷ, tỷ đưa Đại Hoàng xuống . A Hải, đống cơm canh cứ theo lời , mấy các ngươi chia ăn , đừng lãng phí."

Sở Vân Hề đặt bát đũa xuống, nhảy khỏi ghế lạnh lùng liếc Châu Nhi một cái, ngang qua mặt nàng trở về phòng.

"Châu Nhi, hôm nay tỷ cũng quá phận , thể phản bác lời tiểu thư như ."

Trân Nhi đến bên cạnh Châu Nhi, nhẹ nhàng một câu. Thấy Châu Nhi phản ứng, nàng liền việc Sở Vân Hề dặn dò.

lưng nàng , Châu Nhi nàng với vẻ mặt đầy oán hận.

 

 

Loading...