Bé Con Giỏi Ngoại Giao Dắt Mẹ Đi Tùy Quân - Chương 45: Quan Văn Tuyết trở về

Cập nhật lúc: 2026-03-11 15:45:18
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trên giấy vẽ là hình ảnh một phụ nữ quấn khăn trắng đầu, vai vác chiếc xẻng và s.ú.n.g trường đan chéo thành hình chữ X. Cán xẻng quấn bằng những bông lúa mạch và bông vải, phần chuôi biến thành hình ngòi b.út máy. Màu sắc của cán gỗ chuyển dần từ đỏ thuyền rồng năm 1921 sang màu đỏ quốc kỳ năm 1976.

 

Bối cảnh là những cánh đồng lúa rì rào và cột điện cao thế, đúng 76 hạt lúa mạch để kỷ niệm năm 1976. Tông màu chủ đạo là đỏ gạch và vàng kim, gợi nhắc đến những thửa ruộng bậc thang và lò cao của An Cương.

 

Điều khiến Văn Tú Anh thắc mắc duy nhất là: "Tại s.ú.n.g và xẻng bắt chéo ?"

 

Khương Ninh Ninh thong thả giải thích: "Một tay bảo vệ thành quả cách mạng, một tay xây dựng nông thôn mới xã hội chủ nghĩa, đó chính là sứ mệnh kép của phụ nữ thời đại mới ạ."

 

Là dân thiết kế, cô chỉ vẽ mà còn chú trọng ý nghĩa truyền tải.

 

"Em nghĩ đến tấm bảng tin cao hai mét ở cổng quân khu, đặt hình ảnh ở chính giữa chắc chắn sẽ cực kỳ thu hút ánh , bật lên diện mạo tích cực của Hội Phụ nữ chúng ."

 

Cô mỉm , đôi lúm đồng tiền xinh xắn khiến tim Hoắc Đông Lâm khẽ lỡ nhịp. Anh ngờ trong cơ thể nhỏ bé của vợ ẩn chứa nguồn năng lượng mạnh mẽ đến thế. Cô yếu đuối bên ngoài, nhưng nét b.út đầy khí thế hào hùng.

 

Văn Tú Anh phấn khởi đến run cả tay. Hội Phụ nữ lâu nay vẫn coi là bộ phận "dưỡng già", chỉ quanh quẩn mấy việc lông gà vỏ tỏi, hòa giải chồng nàng dâu. Lần , chị tin chắc Hội Phụ nữ sẽ tỏa sáng trong buổi báo cáo công tác sắp tới.

 

"Ninh Ninh, em giúp chị một việc lớn ! Em cứ nghỉ ngơi , lát nữa giúp chị vẽ lên bảng tin nhé, chị xin màu vẽ ngay đây."

 

"Khoan ." Hoắc Đông Lâm lên tiếng: " quen một họa sĩ ở đội hình sự Giang Thành, tay nghề khá, để gọi tới giúp một tay, sẵn tiện mang thêm hộp phấn màu mười hai sắc qua đây."

 

Văn Tú Anh thấy quầng thâm mắt Ninh Ninh, chị Hoắc Đông Lâm đang xót vợ, bèn gật đầu đồng ý. Chị cầm bản phác thảo, hớt hải chạy về phía Hội Phụ nữ.

 

Chủ nhà , hai vợ chồng cũng tiện ở . Hoắc Đông Lâm một tay bế hai đứa nhỏ, khuỷu tay thì móc thêm cái giỏ, dắt vợ về nhà ánh nắng ban mai.

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Chu Trường Quang đợi ở ngưỡng cửa, thấy cả nhà bình an mới thở phào: "Mọi chứ?"

 

"Anh Trường Quang, đầu thế ?" Khương Ninh Ninh hoảng hốt khi thấy đầu quấn băng gạc.

 

"Bị đ.á.n.h lén thôi, may mà ngã trúng đống vỏ hàu nên tỉnh ngay. Đông Lâm đưa băng bó , quân đội trả tiền viện phí, còn cho vài đồng tiền bồi dưỡng nữa." Chu Trường Quang toe toét, bộ dạng như " việc thế cứ gọi ".

 

"Ninh Ninh , chiều nay định về quê để kịp ở xưởng dệt. Vợ con ở nhà chắc cũng đang lo lắm."

 

Khương Ninh Ninh giữ , cô đóng gói hai túi hàu khô, cồi sò, rong biển và cá khô cho mang về biếu bà Chu. "Anh về hỏi bà Chu giúp em xem bà thuê căn nhà của em , sẽ ký hợp đồng đàng hoàng."

 

Thay vì để căn nhà trống cho khác nhòm ngó, cô giúp đỡ gia đình bà Chu. Có hợp đồng thì xưởng dệt , mà nhà họ Hoắc cũng cớ để gây sự. Gia đình bà Chu đông , ở chật chội bấy lâu nay, đề nghị chẳng khác nào cứu tinh cho họ.

 

Chu Trường Quang định từ chối nhưng sang Hoắc Đông Lâm. Tuy nhà là của Ninh Ninh nhưng khí thế của Hoắc Đông Lâm quá lớn.

 

"Ninh Ninh quyết định là . Anh thuê thì ký hợp đồng ngay bây giờ. Chiều sẽ cử đưa ga, tiện đường ghé qua đồn công an đóng dấu xác nhận. Về đến huyện Cù cũng thêm một bản lưu trú ở đó là hợp đồng hiệu lực." Hoắc Đông Lâm tính toán chu , phòng hờ chuyện tranh chấp, nên thứ đúng pháp luật để bảo vệ Ninh Ninh.

 

Sau khi tiễn Chu Trường Quang, cuộc sống của ba con dần định. Sách vở, hoa quả cũng chuyển từ nhà bà Thái sang. Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn sách, loa phát thanh đang phát tin về vụ thử v.ũ k.h.í hạt nhân thành công...

 

Khương Ninh Ninh bóc táo cho các con. Mãn Mãn cầm cuốn Ngữ văn say sưa, chân đung đưa vui vẻ. Hạ Hạ thì trầm ngâm với cuốn Toán học, ngón tay nhỏ vung vẩy như đang tính toán điều gì. Hai em bộc lộ năng khiếu khác .

 

Thấy các con ăn táo ngon lành, Khương Ninh Ninh mỉm hạnh phúc. Cô dặn các con nghỉ ngơi, dắt chúng sân. Cô lấy hạt táo ăn xong, cùng các con đào đất trồng cây ở góc sân.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/be-con-gioi-ngoai-giao-dat-me-di-tuy-quan/chuong-45-quan-van-tuyet-tro-ve.html.]

"Chờ đến mùa xuân, cây sẽ nảy mầm lớn thành cây cổ thụ. Lúc đó các con ăn bao nhiêu táo cũng ."

 

Hai đứa nhỏ đầy mong đợi. "Mẹ cũng ăn nữa nhé!" Mãn Mãn thêm: " cho ba Hắc Đản ăn !"

 

Hạ Hạ cũng gật đầu lia lịa. Khương Ninh Ninh ngất, ôm hai con lòng: "Việc kiếm tiền cứ để ba lo, các con cứ việc học hành giỏi giang và lớn lên thật vui vẻ là ." Cô hứa với lòng , từ nay về tuyệt đối để các con chịu đói sắc mặt khác mà sống nữa.

 

Tại cổng căn cứ hải quân.

 

Bất kỳ ai bước đều choáng ngợp bởi bức tranh "Thiết nương t.ử" khổng lồ bảng tin. Dưới ánh nắng sớm, bức tranh rực rỡ như một luồng kim quang ch.ói lọi. Các thành viên của đoàn văn công từ Giang Thành trở về đều ngẩn ngơ.

 

"Văn Tuyết, kìa, trong tranh giống quá! Nữ hùng đấu trí với bọn buôn đấy."

 

"Nhìn đôi mắt , dáng , Văn Tuyết thì là ai? Cả cái tư thế cầm s.ú.n.g nữa, giống hệt lúc đối đầu với bọn chúng."

 

"Nghe cán bộ từ thủ đô xuống, còn định lập Ban Tuyên truyền nữa. Suất chắc chắn thuộc về Văn Tuyết !"

 

Nghe những lời tâng bốc, Quan Văn Tuyết kiêu ngạo ngẩng cao đầu. Cô cố ý viện cớ "dưỡng bệnh" để đến hôm nay mới về, chính là để chờ đón khoảnh khắc tỏa sáng . Cô nghĩ thầm: Ba Ban Tác phong tuyên truyền mạnh mẽ, ngờ hiệu quả đến .

 

buồn kỹ nội dung bài báo, chỉ thúc giục tập luyện tiết mục cho buổi đón tiếp. Khi đến phòng tập, họ thấy một giọng hát cao v.út mang chút trầm khàn lạ lẫm.

 

"Rầm!" Cánh cửa đá văng . Điền Đại Ni đang hát thì giật thót , mặt tái mét khi thấy Quan Văn Tuyết và đám kéo .

 

"Có định 'họa hổ thành hóa ch.ó' đây mà! Điền Đại Ni, cái giọng vịt đực của cô đừng bẩn tai nữa."

 

"Còn mau cút xuống mà quét dọn , nhường sân khấu cho 'cột trụ' của đoàn chúng !"

 

Điền Đại Ni hổ cúi đầu, cố nặn một nụ cầu hòa. Nụ trông tươi tắn, như gió xuân lướt qua. Sắc mặt Quan Văn Tuyết sa sầm . Cô nhận đôi lông mày của Điền Đại Ni kẻ tinh tế, nổi bật những đường nét xinh khuôn mặt mà bấy lâu nay cô để ý tới. Một cảm giác đe dọa trỗi dậy trong lòng cô .

 

"Đại Ni, ai dạy cô trang điểm mà thế ?" Quan Văn Tuyết bước tới nắm lấy tay cô , nhưng Điền Đại Ni cảm thấy như một con rắn lạnh lẽo đang bò tay . Cô vội giấu giếm, tự học theo hình tạp chí.

 

Chiều hôm đó, Điền Đại Ni phạt cọ rửa tất cả nhà vệ sinh nữ trong căn cứ. Cô đây là sự trừng phạt của Quan Văn Tuyết vì dám "" hơn cô . Điền Đại Ni uất ức bên đường lau nước mắt.

 

lúc đó, Khương Ninh Ninh dắt hai con ngang qua. Thấy cô gái quen thuộc đang , Ninh Ninh gần hỏi han. Điền Đại Ni như vớ cọc, trút hết nỗi lòng về việc bắt nạt trong đoàn.

 

Khương Ninh Ninh xong, nghiêm túc bảo: "Điền đồng chí, em nên khác lưng như , đó là hành động của kẻ yếu."

 

Điền Đại Ni sững sờ vẻ mặt chính trực của Ninh Ninh.

 

"Em tài năng thì mới tuyển đây chứ? Khó khăn thể khuất phục em, mà chỉ em trưởng thành hơn thôi. Thay vì tự thương hại , hãy chứng minh năng lực cho họ thấy. Cơ hội luôn dành cho chuẩn , là vàng thì chắc chắn sẽ tỏa sáng."

 

Những lời của Ninh Ninh khiến Điền Đại Ni hừng hực khí thế. nhụt chí: " em hát lắm."

 

"Hát thử chị xem nào."

 

Dưới ánh mắt khích lệ của Ninh Ninh, Điền Đại Ni cất giọng: "Hoa sơn đan nở đỏ rực rỡ..." Cô mới hát hai câu thì thấy vẻ mặt Khương Ninh Ninh ngày càng nghiêm trọng, cô tự ti cúi gầm mặt xuống.

 

 

Loading...