Cơn thịnh nộ của Hứa Tư Dạ sắp kìm nén nữa .
"Nữ chính nam chính cái gì, cút xéo sang một bên ! Giờ đang bận dạy con ."
Hệ thống định thêm gì đó.
"Cút."
Hứa Tư Dạ trực tiếp ngắt lời nó.
"Con thích bài thi đó."
Thái độ của vô cùng ngang ngược.
Hứa Tư Dạ tức đến xanh mặt, một lời nào mà đạp mạnh chân ga lao thẳng về nhà.
Vừa mới định " chuyện hẳn hoi" với , phi ngay lên lầu đóng sầm cửa .
Hứa Tư Dạ tức giận đập cửa.
"Hứa Sênh!"
dứt khoát chốt cửa luôn.
Ba , xin ba nhé, ba cứ chịu khó tức giận thêm một lúc , như thế ba mới sống thọ .
5
Mãi đến tối, Hứa Tư Dạ vẫn hề khỏi cửa.
Nhắm chừng thời gian cũng hòm hòm .
mới bắt đầu xuống lầu.
Trông vẻ mặt của Hứa Tư Dạ thì vẻ như ông nguôi giận.
"Sênh Sênh, ba con chuyện t.ử tế với một chút, ?"
thấy bất kỳ tiếng lòng nào.
Thậm chí ngay cả giọng của Hệ thống cũng thấy.
"Sao dạo tự nhiên con dở tính dở nết như thế?"
định lên tiếng thử lòng ông .
"Bởi vì--"
Hai chữ "Hệ thống" còn kịp thốt , cảm thấy cổ họng nghẹn đắng .
Có lẽ việc Hệ thống biến mất lâu như chỉ đơn giản là kiểm tra cốt truyện. Có khả năng nó phát hiện điểm bất thường ở nên đặt hạn chế, hoặc cũng thể thế giới vốn dĩ cho phép bất kỳ ai sự thật.
Dù lý do thực sự là gì nữa thì rõ ràng là thể những gì .
vội vàng ngậm miệng , cảm giác ngột ngạt nơi cổ họng lúc mới vơi đôi chút.
Thấy giữ im lặng, Hứa Tư Dạ khẽ thở dài.
"Cô giáo gọi điện cho ba ."
"Mấy tờ giấy nhắn con để cho cô , cô đều hết."
"Sênh Sênh, ba mải mê công việc thời gian bên cạnh con, đây là của ba."
Lời của ông quả thực sai chút nào.
Ngoại trừ những lúc nhiệm vụ gây rắc rối cho nam nữ chính, phần lớn thời gian Hứa Tư Dạ đều bận rộn với sự nghiệp của .
Nếu bảo là thấy tủi thì đúng là dối.
Nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống.
"Con chỉ ba ở bên cạnh con nhiều hơn thôi. Lần nào ba ở nhà cũng chẳng bao lâu, cuối tuần các bạn đều cùng bố , còn con lúc nào cũng lủi thủi một trong nhà."
Hứa Tư Dạ xưa nay vốn yêu thương , điều đó đều rõ.
"Ba ơi, ba thể dành chút thời gian cho con ? Con cũng giống như khác, cùng bố mua sắm, du lịch, ăn món gì đó ngon ngon."
Trước lời thỉnh cầu chân thành như thế.
Ông chắc chắn sẽ nỡ từ chối.
Huống hồ còn cô giáo thuyết phục.
như dự đoán, Hứa Tư Dạ khẽ gật đầu.
"Được, ba sẽ gác công việc sắp tới. Con , ba sẽ đưa con đó."
"Chúng sẽ bù đắp thời gian thiếu hụt ."
"Ký chủ, trở đây."
"Vừa đường truyền chút vấn đề, tiến độ nhiệm vụ quá chậm khiến năng lượng kết nối của định."
"Phải nhanh ch.óng đẩy nhanh tiến độ nhiệm vụ thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/be-con-lam-minh-lam-may-va-nguoi-cha-dai-phan-dien/chuong-4.html.]
Hứa Tư Dạ chẳng thèm suy nghĩ mà gạt phắt .
"Để hãy , dạo bận ở bên cạnh Sênh Sênh ."
Hệ thống im lặng một hồi lâu.
"Biết thế thì ngay từ đầu đồng ý để ngươi nhặt con bé đó về."
"Suốt ngày chỉ xoay quanh Hứa Sênh, hèn gì cốt truyện cứ trì hoãn mãi. Sắp biến một bộ ngôn tình đô thị thành truyện sủng ngọt đến nơi ."
Hứa Tư Dạ day day huyệt thái dương.
"Không là , nhưng giáo d.ụ.c con cái là chuyện quan trọng."
"Hơn nữa, ngươi Sênh Sênh bây giờ xem, chỉ cần lơ là một chút là nó gây họa cho xem."
"Nếu còn dạy dỗ đàng hoàng, khi tù để bảo lãnh nó đấy."
Hệ thống ông cho còn lời nào để phản bác.
Cuối cùng nó chỉ buông một câu: "Càng sớm càng ."
"Nếu thành nhiệm vụ, ngươi hậu quả sẽ thế nào mà."
Động tác của Hứa Tư Dạ khựng một nhịp.
" hiểu ."
hậu quả đó là gì, nhưng rõ ràng lòng trào dâng một linh cảm chẳng lành.
từng nghĩ rằng chỉ cần cứ kéo dài thời gian như là thể giúp Hứa Tư Dạ tránh khỏi cái c.h.ế.t định mệnh.
những lời Hệ thống khiến khỏi lo lắng hơn.
Nếu như hậu quả của việc thành nhiệm vụ còn tồi tệ hơn cả cái kết của cốt truyện gốc thì ?
Việc chẳng khác nào bài toán xe điện khó giải.
Thậm chí ở một trong hai đường ray, còn chẳng hậu quả chờ đợi phía là gì.
Đến cả việc lựa chọn phương án ít tổn thương nhất, cũng thể chọn nổi.
Ba ơi, con gì mới thể cứu ba đây?
6
Hứa Tư Dạ hề đến những nỗi lo toan của .
Ông bảo trợ lý đặt lịch trình chuyến , xin cho nghỉ học dài ngày.
"Sức khỏe tâm thần lúc nào cũng đặt lên hàng đầu."
"Sau chuyện gì thì cứ với ba, chúng là cha con, chứ lạ mà thể mở lời."
gật đầu, nhưng vẫn ngăn nỗi ưu tư trĩu nặng trong lòng.
Nhận tâm trạng .
Hứa Tư Dạ vỗ nhẹ đầu .
"Đi chơi thì vui vẻ lên chứ."
"Trẻ con trẻ cái, suốt ngày ủ rũ cái gì?"
"Trời sập xuống thì cũng ba chống đỡ cho con ."
cố gắng kìm nén cảm xúc.
Dẫu cho kết cục cuối cùng nữa, thì ít nhất hiện tại cũng đang hạnh phúc.
Đừng nên lo nghĩ về những chuyện của tám tiếng đồng hồ gì.
tự trấn an bản , tạm gác âu lo để bắt đầu tận hưởng chuyến hành trình.
đắm trong ánh nắng của Hawaii, ngắm tuyết rơi ở Hokkaido, và cả những t.h.ả.m lá vàng rơi nơi ngoại ô miền Nam nước Pháp.
Mọi thứ tươi đến mức suýt chút nữa quên sạch chuyện.
Quên mất sự tồn tại của Hệ thống, quên mất cái kết cục bi t.h.ả.m mà Hứa Tư Dạ sắp đối mặt.
Chúng chỉ như một cặp cha con bình thường, đang cùng sống một cuộc đời giản đơn và hạnh phúc.
Thế nhưng, bi kịch vốn dĩ là việc đập tan những điều mắt .
tài nào trốn tránh thực tại.
Một câu chuyện luôn cần cao trào và những tình tiết thỏa mãn xem, và với tư cách là một nhân vật phản diện, đ.á.n.h bại chính là cái kết định sẵn.
Chuyến du lịch kết thúc mới ba ngày.
Thì Hệ thống xuất hiện.
"Ngươi đến tặng quà với ông cụ Lục, nam chính nhanh chân đến . Sự nghiệp của hiện đang lên như diều gặp gió, nữ chính cũng sắp tìm thấy cha ruột. Nếu để cô thành công, nam chính sẽ lập tức sự trợ giúp lớn nhất."
"Đi bắt cóc nữ chính về đây, để cô nhận với cha lúc ."