BẺ GÃY CÁNH CHIM - Chương 48.

Cập nhật lúc: 2026-04-04 10:04:49
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại Ngu triều, quan viên còn nhàn nhã hơn cả thời hậu thế. Dịp năm mới nghỉ gần một tháng, nên đại triều hội ngày Nguyên Đán, Cố Quân  rảnh rang.

Cũng từ đó, cô đủ thời gian để kiểm chứng suy đoán của . Cố Quân mà bắt đầu ở cạnh cô cả ngày.

Hai như về quãng thời gian từ phủ Vân Trung đến phủ Thái Nguyên. Sáng tối bên , dẫn cô sách, đ.á.n.h cờ, lúc hứng lên còn tự tay cho cô một quyển chữ mẫu, chê chữ cô , bắt cô luyện theo.

Mã ma ma khuyên dưỡng thương, đến khô cả miệng, nhưng , vẫn theo ý , chẳng hề chút tự giác của thương. Chỉ là mỗi khi đêm xuống, sẽ cởi áo, kéo cô đến t.h.u.ố.c cho .

“Đã thỏa thuận .” Hắn đặt tay cô lên vết thương ở vai.

Ai thỏa thuận với ngươi?

châm chọc, nhưng lưỡi còn đau , hơn nữa  hứa sẽ đối chọi với , mà cô vốn giữ lời, cuối cùng chỉ thể mặt lạnh theo.

Ánh nến lay động. Căn phòng từ cũ kỹ chật hẹp trở nên hoa lệ xa xỉ. Chậu nước từ gỗ đổi thành đồng, ngay cả vải băng cũng từ thô ráp chuyển thành mềm mịn.

Cô dùng khăn ướt lau sạch vết t.h.u.ố.c cũ, bôi t.h.u.ố.c mới, lấy vải băng quấn từng vòng. Người chăm sóc thì đó như ông chủ, hề ý giúp đỡ lấy một chút.

Quấn xong, cô thắt nút gọn gàng, ngẩng đầu lên, bất ngờ chạm đôi mắt sâu thẳm khó đoán. Mày xếch, đường nét như tạc từ băng lạnh, ánh sáng đan xen tạo nên một vẻ khiến nghẹt thở.

Trong khoảnh khắc, thời gian như ngược. Cô thoáng thất thần.

Cảnh vẫn , vẫn , chỉ là giữa họ đổi khác. Làm còn thể trở như xưa.

Cũng chính lúc , đôi mắt phản chiếu ánh nến của , cô chợt hiểu .

Hắn cùng cô bắt đầu một mối quan hệ gì đó. Hắn chỉ là… thứ từ đầu.

 

 

Cô dọn đến nơi khác.

Bàn trang điểm cửa sổ, bàn sách ở gian phụ, chiếc đồng hồ Tây quen dùng… từng món đồ hạ nhân dọn khỏi Lâm Hy viện, cùng với vô châu báu trong kho, chuyển hết chính viện của Hầu phủ.

Nơi phồn hoa như gấm, ai cũng thầm than một câu: Sủng ái suy.

Ai nấy đều đoán cô rốt cuộc dùng thủ đoạn gì mà thể lấy phận thất dọn chính viện, nhưng ai , nguyên nhân chỉ là một câu chiều mùng bảy Tết.

Kho thứ hai mới dựng ở Lâm Hy viện… cũng đầy.

“Viện nhỏ quá.” Khi đó, Cố Quân đang kéo cô đ.á.n.h cờ bên cửa sổ, trầm ngâm một chút , “Không bằng chuyển sang chính viện, bên đó rộng hơn.”

Chuyện dọn nhà cứ thế quyết định, đơn giản gọn gàng, đến thời gian một nén nhang.

Chính viện Hầu phủ là một quần thể bảy cửa đồ sộ. Phía nối với tiền viện, phía cửa bên thông hoa viên và khu nữ quyến. Cô chính là từ cửa đó bước .

Nơi ở mới qua đúng là rộng hơn gấp mấy , nhưng với cô mà , chẳng qua chỉ là viện l.ồ.ng viện, l.ồ.ng giam nối l.ồ.ng giam, hề cảm giác thoáng đãng.

“Để bọn họ dọn dẹp, chúng phía .” Dưới lớp áo choàng, bên cạnh nắm tay cô, dẫn cô về phía nam.

“Đây là Dật Hòa Hiên, thư phòng, ở tiền viện thì thường nghỉ tại đây… Minh Sắt Hiên, nơi tiếp khách… Thanh Tâm Đường, là Phật đường, dỡ , giờ treo tranh chữ…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/be-gay-canh-chim/chuong-48.html.]

Qua hết cổng đến cổng khác, Cố Quân giới thiệu. Cô , cũng chẳng đáp , cũng thấy mất hứng. Chỉ bề ngoài, hai giống như một đôi vợ chồng mới dọn đến nhà mới.

Tam cửa, tứ cửa… Cô nhàn rỗi đến mức đếm thầm trong lòng đang đến . Đếm đến cửa thứ năm, Cố Quân dừng .

“Phía đều là những nơi cả năm chắc dùng đến một ." Hắn , “Bên chắc dọn xong , chúng .”

Hắn định kéo cô trở về, nhưng cô yên, nhúc nhích.

“Sao ?” Hắn hỏi.

Ánh mắt cô hướng về phía Nam, nơi còn tới.

Không hứa trong một năm cũng . Vậy thì bây giờ, cô tiếp, những nơi ở tiền viện vốn nên để một “ thất” như cô đặt chân đến.

Cố Quân hiểu ý cô, mắt đen khẽ hạ, chỉ : “Tùy ngươi.”

Hai tiếp tục .

“Minh An điện, chính điện, chỉ dùng khi đại yến.”

Đi qua cửa thùy hoa, một tòa viện rộng lớn hiện mắt. Ở phía bên nối liền với một viện khác, lạnh lẽo khác thường.

Bước chân Cố Quân khựng khẽ, nhàn nhạt: “Đó là từ đường, thờ vài kẻ quan trọng.”

Nghe , ánh mắt cô khẽ dừng, sâu trong. Trong bóng tối mờ mịt, thấp thoáng thấy một bài vị, đó : “Linh vị của Cố công, húy Chiêm Đình, xử sĩ triều Hoàng Ngu.”

Cố Chiêm Đình.

Phụ của Cố Quân ?

sang bên cạnh. Thấy thần sắc bình thản, hề chút buồn thương hoài niệm nào, nghĩ câu , quả thật phần kỳ quái.

Có lẽ cô vô tình thấy một phần tuổi thơ mấy của . Dù , cũng nguyên do thì mới trở thành con như bây giờ.

Chỉ là, tuổi thơ hạnh phúc , liên quan gì đến cô.

Cô thu ánh mắt, coi như từng phát hiện.

Trên đường trở về, Cố Quân thêm gì. Khi ngang qua thư phòng, cô thoáng thấy một bóng áo lam trong viện, đang dẫn mấy nha lấy sách trong rương , trải lên lụa phơi nắng.

“Hầu gia." Người hành lễ, giọng mềm mại, “Hôm nay trời , nô tỳ nghĩ nên đem sách phơi một chút.”

“Ừ.” Cố Quân gật đầu, bước chân hề dừng .

Một mỹ nhân dịu dàng như nước, đáng tiếc liếc mắt đưa tình với kẻ mù.

nữ t.ử áo lam , nghĩ đến bản , trong đầu chợt hiện lên một câu hát nổi tiếng ở kiếp : Thứ mới là thứ nhất.

Hôm nay là mùng tám Tết, cũng là ngày thứ tám kể từ khi Cố Quân đơn phương “bắt đầu ” với cô.

Nếu hỏi cô cảm thấy thế nào.

Cô chỉ thể mượn thêm một câu “danh ngôn” khác ở kiếp : Tâm bất dính giữa dòng đời vạn thính.

Loading...