BẺ GÃY CÁNH CHIM - Chương 52.

Cập nhật lúc: 2026-04-04 11:56:51
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm Khương Bội tự tay g.i.ế.c Cố Dụ, Cố Quân tròn sáu tuổi.

Sáu tuổi, độ tuổi nam nữ còn chung, trẻ con nhà dân thường phần lớn còn leo cây bắt chim, lội nước bắt cá, học hành thì khiến tức đến phát điên. Còn Cố Quân mỗi ngày gì, ngoài việc Mã ma ma hoặc Khương Bội kéo trốn để tránh Cố Dụ đ.á.n.h c.h.ế.t, thì là cửa sổ nhỏ, chim bay nơi chân trời.

Hắn là đứa trẻ thừa nhận trong Hầu phủ, từ khi sinh nuôi ở hậu viện của thế t.ử. Cha ruột Cố Chiêm Đình từng đoái hoài đến đứa con , cha nuôi Cố Dụ hận đến tận xương. Ngày thường ngay cả bước khỏi viện cũng phép, đương nhiên cũng chẳng ai quan tâm đến tuổi học  , chữ , ăn no mặc ấm.

Mã ma ma đôi tay khéo léo, lấy quần áo cũ Khương Bội mặc nữa sửa thành những bộ đồ nhỏ xinh cho . Chỉ là Khương Bội vốn thích mặc đồ đỏ, khoác lên , trông giống một tiểu cô nương dung mạo tinh xảo. “Tiểu cô nương” thích chuyện, càng thêm vẻ trầm tĩnh.

Cho nên ngày đó, khi Khương Bội thất bại trong gang tấc, hét lên bóp cổ ấn xuống giường, ai ngờ rằng đứa bé trai xinh mặc bộ đồ đỏ bạc màu chui từ gầm giường , rút con d.a.o , vô cùng bình tĩnh đ.â.m vùng eo bụng của nam nhân.

Hắn nhỏ sức yếu, một khi một kích trúng thì khó mà thành công, nên n.g.ự.c và cổ đều chỗ . Vùng eo bụng mềm yếu, ngược là lựa chọn tệ.

Một thợ săn xuất sắc, trời sinh cách một kích đoạt mạng con mồi. Giống như Cố Quân sáu tuổi, khi đ.â.m con d.a.o dài nửa thước , thậm chí còn cần ai dạy mà dùng hai tay nắm cán d.a.o, xoay mạnh nửa vòng bên trong mới rút .

Máu nóng b.ắ.n tung tóe, văng mắt gây chút đau rát, phủ lên thế giới mắt một tầng đỏ nhạt. Người đàn ông ôm bụng kêu t.h.ả.m, từ giường ngã xuống đất, lăn lộn, co giật, như con giun c.h.é.m đôi cơn mưa.

“Cầm lấy.”

Bộ đồ đỏ bạc màu nhuốm tươi. Giữa tiếng kêu gào ch.ói tai, đứa bé trai ngẩng khuôn mặt nhỏ nhuốm gần nửa là m.á.u, vẻ bình tĩnh đến lạnh , nhét con d.a.o còn đang nhỏ m.á.u tay Khương Bội.

Trong khoảnh khắc , Khương Bội sững sờ.

Một đứa trẻ sáu tuổi thể đổi sắc mặt mà g.i.ế.c cha, bà rốt cuộc sinh thứ gì.

, đó là dòng m.á.u Cố gia, mà huyết mạch Cố gia xưa nay dễ sinh kẻ điên, cho nên dù sinh ma quỷ cũng gì lạ.

Cố Dụ từ đất bò dậy, giãy giụa gào thét giành con d.a.o trong tay Khương Bội, cuối cùng cũng kéo bà khỏi cơn thất thần. Mã ma ma lao tới ôm chân , hét lớn bảo bà mau chạy, giọng the thé vỡ , tràn đầy sợ hãi.

Nhìn , đó mới là phản ứng của một bình thường. Người đến con gà còn từng g.i.ế.c, thể bình tĩnh đối mặt với g.i.ế.c .

“Cố Chiêm Đình sắp tới .” Giữa một mảnh ồn ào, giọng trẻ con non nớt đặc biệt rõ ràng, mang theo vẻ lạnh lẽo khiến rợn tóc gáy, “Nếu tay, mẫu sẽ g.i.ế.c .”

Dường như nhận nỗi sợ và do dự của Khương Bội, đứa bé nghiêng đầu, dùng đôi mắt đen láy xinh bà, : “Hoặc là mẫu giữ , A Mang cũng thể thử.”

Có thể thử? Thử cái gì… Không, Cố Chiêm Đình… tên điên già đó sắp tới … bà  nhanh ch.óng g.i.ế.c Cố Dụ…

G.i.ế.c .

Trong thư phòng của phủ Thanh Bình Hầu, phụ nữ áo đỏ siết c.h.ặ.t cây kéo sắc trong tay, hung hăng đ.â.m về phía   đẩy cửa bước .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/be-gay-canh-chim/chuong-52.html.]

Ánh lạnh xé trung. Cố Quân giơ tay nắm lấy cổ tay gầy gò của phụ nữ, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua, khẽ dừng Diệp Cẩn.

Cả phòng lặng ngắt như c.h.ế.t. Bên tai chỉ còn tiếng kêu t.h.ả.m của phụ nữ áo đỏ vang vọng. Cách vài bước, hai lặng lẽ . Trong chớp mắt, dường như trôi qua trăm năm.

bí mật sâu kín nhất của , sẽ xử trí cô thế nào?

Trong ánh đối diện, lòng Diệp Cẩn bình thản.

thương hại , một chút cũng .

Giữa thế gian rộng lớn, ai mà nỗi khổ. vẫn sinh từ bùn lầy mà hướng về ánh sáng, cố gắng sống thành dáng vẻ khác.

Cố Quân ngày hôm nay, đều là lựa chọn của chính .

Hắn đáng để cô thương hại, cũng cần cô thương hại.

Tiếng sột soạt từ bên cạnh vang lên. Diệp Cẩn đầu, thấy một bà lão đầu chảy m.á.u bò từ lỗ hổng giá sách, “a a” mấy động tác tay với Cố Quân.

Cố Quân cúi mắt, giơ tay đ.á.n.h cổ phụ nữ đang điên cuồng giãy giụa, khiến bà mềm nhũn ngã xuống, giao cho bà lão.

Bà lão lấy  phụ nữ  bất tỉnh, xoay cõng bà lên, bước chân run rẩy trong lỗ hổng. Một tiếng “cạch” khe khẽ vang lên, giá sách chậm rãi trở về vị trí cũ, thư phòng cuối cùng khôi phục dáng vẻ ban đầu.

Chỉ còn cây kéo rơi chân Cố Quân, chứng tỏ tất cả là một giấc mộng kỳ quái.

Lần , thật sự chỉ còn hai bọn họ.

Diệp Cẩn thu hồi ánh mắt, về phía chiếc giường bên cạnh còn bừa bộn. Mặc cho ánh khó đoán của đàn ông lướt qua gương mặt , cô vốn tưởng sẽ phát điên, hoặc tiếp tục việc xong , bóp c.h.ế.t cô, hoặc rút d.a.o , dứt khoát c.ắ.t c.ổ cô. Dù thế nào nữa, mặt , cô từng khả năng phản kháng.

Thế nhưng, lâu , đối diện vẫn chỉ cô, im lặng .

Thời gian từng chút trôi qua, Diệp Cẩn rốt cuộc mất kiên nhẫn, lên tiếng : “Không việc gì thì về.”

Đứng lâu đến đau chân.

Gương mặt nghiêng thanh tú của cô gái trắng như ngọc ấm, ánh sáng xuyên qua cửa sổ chiếu , trong suốt mà đẽ. Cô bình tĩnh đến , chút cảm xúc giả tạo nào, như thể những gì chỉ là chuyện hết sức bình thường, như thể những thứ giấu kín bấy lâu căn bản đáng nhắc tới.

Hàng mi dài như cánh quạ khẽ run, con thú dữ gào thét phá l.ồ.ng bỗng chốc lặng xuống. Cố Quân bước nhanh vài bước, nắm lấy tay cô.

“Vậy thì về thôi, cũng đến giờ dùng bữa tối .”

Loading...