Lão già họ Chu đất mà ngây . Lão thể tin nổi xung quanh, dù lão chữ nhưng những khác bắt đầu bàn tán:
"Thật đấy, thấy từ khoa tâm thần ..."
" nhớ là tâm thần hình như chịu trách nhiệm hình sự nhỉ?"
"Lão Chu hôm nay đúng là đụng thứ dữ ..."
Bệnh tâm thần thật ? Lão già họ Chu suy nghĩ một lát lồm cồm bò dậy. Trước khi , lão còn quên buông lời hăm dọa Tống Ngọc Trúc: "Họ Tống , cô cứ đợi đấy, hôm nay tiện, ngày mai đến tìm cô!"
Lê Nguy cũng , đáp trả đanh thép: "Ông cũng đợi đấy, gặp ông nào là đ.á.n.h đó."
Sao thằng cứ bám lấy thế nhỉ? Lão già hậm hực một cái thôi, chẳng còn cách nào khác, đây đúng là một thằng điên thật .
Mãi đến khi đám đông tản hết, Tống Ngọc Trúc vẫn cảm thấy thể tin nổi. Cô cư nhiên gặp Lê Nguy. Kể từ khi trọng sinh, cô cố ý tránh né cuộc gặp gỡ ban đầu, cứ ngỡ Lê Nguy sẽ biến mất khỏi cuộc đời .
"Anh..." Theo bản năng, Tống Ngọc Trúc định lên tiếng, nhưng chỉ nhận ánh mắt hờ hững của Lê Nguy. Người đàn ông cô bằng ánh mắt bình thản, bất kỳ cảm xúc dư thừa nào, cũng chẳng còn chút chấp niệm nào như đây.
Người lạ. Anh nhận cô.
Đây chính là kết quả cô hằng mong , nhưng khi thật sự đối diện với sự lạnh nhạt của Lê Nguy, trái tim Tống Ngọc Trúc vẫn kìm mà thắt một nhịp. Một câu hỏi nên hỏi bỗng thốt khỏi miệng, cô ngơ ngác : "Anh vẫn còn nhớ đúng ? là Tống Ngọc Trúc, ..."
Lê Nguy thản nhiên ngắt lời: "Không nhớ. Tránh đường." Chẳng buồn khách sáo thêm, Lê Nguy lướt qua Tống Ngọc Trúc một cách dứt khoát. Anh hề dừng .
Chỉ còn Tống Ngọc Trúc đó ngẩn ngơ. Thật sự gặp , và thật sự trở thành dưng. Đây là điều cô hằng mong ước, nhưng chẳng thấy vui vẻ như tưởng tượng.
Lê Nguy quả thực là một tình tồi tệ, vì đạt mục đích mà ngại dẫm đạp lên giới hạn của khác, giống như , cách giải quyết vấn đề vẫn là đe dọa. Tống Ngọc Trúc chợt nhớ , dù Lê Nguy từng đe dọa cô nhiều , nhưng dường như bao giờ thực sự tay. Ngược , khi Lê Nguy, cô đối mặt với đủ loại rắc rối, cuộc sống gian nan, những kẻ tiểu nhân khó trị.
Tống Ngọc Trúc tấm kính bệnh viện, hình ảnh phản chiếu cho thấy gương mặt cô hốc hác, vàng vọt vì việc quá sức, tóc mai lốm đốm sợi bạc. Cô vô thức sờ lên mái tóc, cuộc sống cho cô câu trả lời rõ ràng. Sau , những sợi tóc bạc sẽ còn nhiều hơn nữa. Lão già họ Chu hôm nay lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ đến. Cô toại nguyện khi cuộc sống của một bình thường, nhưng cũng nếm trải đủ đắng cay của kiếp thường.
Vạn sự tùy mệnh, Tống Ngọc Trúc bỗng nảy sinh một ý nghĩ viển vông: Nếu lúc cô bằng lòng chung sống với Lê Nguy, liệu kết quả khác ? Ý nghĩ đó lóe lên lập tức dập tắt. Tống Ngọc Trúc khổ: "Là do chính chọn mà." Đã chọn thì hối hận cũng vô ích.
lúc , điện thoại của cô vang lên, bác sĩ trực ban đang gào thét thúc giục: "Tống Ngọc Trúc, cô đang ở đấy? Mau đây, giường 23 cần t.h.u.ố.c!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/benh-kieu-nam-chu-thuc-su-co-benh-nu-chu-ghet-bo-de-cho-ta-toi/chuong-207-nguoi-quen-cu.html.]
Chẳng còn thời gian để cảm thán. Nghe tiếng quát tháo trong điện thoại, Tống Ngọc Trúc sững sờ một giây vội vàng đáp: "Vâng, đến ngay đây." Cô tất tả chạy về phía phòng bệnh.
*
Phía bên .
Đại thiếu gia trở về văn phòng, gọi Tô Uyển lên. Anh đưa cho cô xem bản bệnh án mới lò. Lê Nguy hỏi: "Xem hiểu ?"
Cầm tờ lời dặn của bác sĩ, Tô Uyển , thể tin nổi hỏi: "Chủ nhiệm Tống thật sự ?"
Lê Nguy: "Cô thấy ? Chẳng lẽ tự ?"
Cô gái nhỏ càng thêm kinh ngạc: "Làm gì bác sĩ nào kê đơn kiểu chứ?" Mỗi ngày ôm một , còn quy định rõ ràng.
Lê Nguy thản nhiên: "Số điện thoại đây, cô tự mà hỏi. Hỏi xem ông kê nhầm đơn t.h.u.ố.c ."
Tô Uyển dám, cô cũng chẳng ôm. Một lúc lâu , cô gái nhỏ vẫn im bất động. Đại thiếu gia quả nhiên khó chịu, mỉa mai: "Thấy khó xử ? Tô Uyển, Chủ nhiệm Tống bệnh của cô sắp khỏi . Cho nên giờ cô định phủi tay bỏ mặc chứ gì? Thấy c.h.ế.t cứu, ăn xong quỵt nợ, vong ơn bội nghĩa..."
Thấy đại thiếu gia còn định tiếp, Tô Uyển vội vàng giải thích: " ..."
Lê Nguy đưa yêu cầu: "Vậy thì ôm ."
Thấy Tô Uyển vẫn nhúc nhích, trong mắt Lê Nguy thoáng hiện lên vẻ hoảng hốt, cố ý nhấn mạnh: "Đây là lời dặn của bác sĩ."
Lời dặn của bác sĩ cái con khỉ! Ngay từ lúc đại thiếu gia đến bệnh viện, hệ thống "phát sóng trực tiếp" buổi khám bệnh cho cô . Cả tờ đơn đó chỉ ba chữ "Chứng đói khát da thịt" là thật thôi.
Dưới cái chằm chằm của đại thiếu gia, Tô Uyển cuối cùng cũng sự thật: "... Lê Nguy, tỏ tình , mà đồng ý ..." Làm gì ai ôm trong cảnh chứ?
Hóa con thỏ để ý chuyện đó. Nỗi lo lắng trong lòng Lê Nguy tan biến, đó là sự hưng phấn vui vẻ. Anh nhạy bén bắt thóp cảm xúc của cô, thẳng mắt Tô Uyển: "Cho nên... em để ý lời tỏ tình của đến thế ?"