Bệnh kiều nam chủ thực sự có bệnh, nữ chủ ghét bỏ để cho ta tới ! - Chương 342: Thế Thân Chuyên Nghiệp Trở Thành Bạch Nguyệt Quang (12)

Cập nhật lúc: 2026-03-09 06:01:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

lúc .

Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ.

"Xin ."

Giọng của Cố Sâm truyền : "Tô tiểu thư, đến giờ của ."

Cái gì gọi là giờ của ?

Dường như đoán điều gì đó, biểu cảm của Du Hi sững .

Tô Uyển mỉm giải thích: "Ngại quá, quên với , lịch ủy thác hôm nay kín chỗ ."

"Thời gian tiếp theo thuộc về ảnh đế Cố."

Thực sự đúng như những gì hiểu!

Đồng t.ử của Du Hi co rụt trong nháy mắt!

Không thể ngờ Cố Sâm cư nhiên cũng ủy thác Tô Uyển thế ...

"Anh rõ ràng... chia tay với học tỷ mà..." Du Hi một cách chắc chắn.

Tô Uyển mở lời: "Ngại quá, đó là việc riêng của ảnh đế Cố, tiện hỏi thăm."

"Nếu Du ủy thác , thể liên hệ với qua WeChat."

Khách sáo và lịch sự, cô gái nhỏ mỉm chào tạm biệt Du Hi.

Mở cửa phòng nghỉ , đối diện chính là đôi đồng t.ử màu đen của ảnh đế.

"Cố ảnh đế, bên xong , buổi ủy thác thể bắt đầu lạp ~"

Một câu khiến mí mắt Dương Nghĩa Xương bên cạnh giật giật.

Thật ngờ cái dịch vụ đáng tin cậy ăn phát đạt thế.

Ngay cả thần tượng đang nổi như Du Hi cũng xếp hàng chờ đợi.

Thế giới chút huyền huyễn, khi , Dương Nghĩa Xương cố ý liếc trong phòng một cái.

Trùng hợp , Du Hi cũng .

Khoảnh khắc tầm mắt chạm , Dương Nghĩa Xương nhăn mặt nghĩ thầm:

Cái tóc bạc dường như thích ảnh đế nhà cho lắm, ánh mắt chút hung dữ.

Cố Sâm đưa Tô Uyển đến một đoạn đường ray xe lửa bỏ hoang tại địa phương.

Nơi lúc là do Thích Thanh Thanh tìm hiểu , đoạn đường ray còn gọi là "đường hầm tình yêu".

Đến buổi tối sẽ đom đóm.

Đáng tiếc là khi đến đây cùng Thích Thanh Thanh, họ gặp đúng ngày mưa.

Đom đóm chẳng thấy , quần áo của Thích Thanh Thanh còn bẩn, đường về cô cứ cằn nhằn suốt.

Cố Sâm còn nhớ ngày hôm đó Thích Thanh Thanh những gì, thứ nhớ là cảm giác thoải mái lúc bấy giờ.

Vì trời mưa nên và Thích Thanh Thanh che chung một chiếc ô. Suốt dọc đường, thể cảm nhận rõ nhiệt độ cơ thể của cô .

suốt cả quãng đường.

Lại còn nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay .

Theo động tác của Thích Thanh Thanh, cái cảm giác ngột ngạt mơ hồ đó một nữa bao vây lấy , lúc đó chỉ một cảm giác duy nhất.

Đó là nên cạnh cô , hãy đẩy cô .

Đẩy càng xa càng ...

Cũng may thời tiết nên cũng cần quá xa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/benh-kieu-nam-chu-thuc-su-co-benh-nu-chu-ghet-bo-de-cho-ta-toi/chuong-342-the-than-chuyen-nghiep-tro-thanh-bach-nguyet-quang-12.html.]

Chỉ vài phút bộ, và Thích Thanh Thanh trong xe.

Bác sĩ tâm lý , đây là biểu hiện điển hình của hội chứng gắn bó né tránh, bất kỳ sự tiếp xúc mật nào cũng khiến cảm thấy thoải mái.

Nghĩ đến đây.

Cố Sâm bất động thanh sắc đ.á.n.h giá cách giữa và Tô Uyển.

quá gần , gương mặt giống Thích Thanh Thanh đến bảy phần khi thấy đường ray xe lửa thì lập tức sáng bừng lên.

Hai bên đường ray là những bụi cây cao thấp, men theo hai sợi dây thép kéo dài mãi tận phương xa.

Tô Uyển mặc một chiếc váy trắng, bước chân kìm mà nhanh hơn, phía .

Khoảnh khắc cô đầu mỉm , khung cảnh như một thước phim điện ảnh.

Có chiều sâu của ống kính, nụ rạng rỡ gương mặt cô.

"Cố Sâm, nơi thật đấy."

Câu tương tự Thích Thanh Thanh cũng từng qua.

trạng thái khác , ngày hôm đó Thích Thanh Thanh dù khen ngợi thì cũng lộ ba phần hài lòng.

Còn Tô Uyển thì một cách rõ rệt, hiếm khi thấy cô trẻ con như , cô dang rộng hai tay như đang cầu thăng bằng, lập tức bước lên đường ray.

Khoảnh khắc mất thăng bằng, tiếng cũng thật chân thực .

"Cố Sâm, kìa!"

" tìm thấy đom đóm !"

Tiếng reo hò kinh hỉ vang lên, Tô Uyển thúc giục ảnh đế tiến lên.

Cố Sâm do dự nửa giây, đó vẫn bước về phía Tô Uyển...

Trời bắt đầu chạng vạng, Tô Uyển phát hiện con đom đóm đầu tiên.

Chút ánh sáng yếu ớt lập lòe cô gái nhỏ nâng niu trong lòng bàn tay.

Cố Sâm sang, vặn lúc Tô Uyển ngước mắt lên, đôi đồng t.ử màu nhạt trong veo tràn đầy sự phấn khích.

"Cố Sâm, chỗ cũng !"

"Chỗ cũng nữa!"

Bóng đêm dần đậm hơn, đom đóm xung quanh ngày càng nhiều, lốm đốm như những vì , mỗi khi thấy một con, ánh mắt Tô Uyển sáng thêm một phân.

Một làn gió đêm thổi qua, những bụi cây cao thấp hai bên đường sắt bừng sáng!

con đom đóm như gió đêm quấy rầy, lượt lướt qua mặt Tô Uyển.

Trong khoảnh khắc , xung quanh Tô Uyển như hình thành một cơn lốc đom đóm huyền ảo, ánh huỳnh quang lốm đốm dệt nên một bức tranh lãng mạn và tuyệt mỹ nhất.

Dương Nghĩa Xương một bên sớm mất kiên nhẫn, vị trợ lý đang xổm chán nản một tảng đá.

"Đom đóm gì mà chứ?"

Chẳng chỉ là mấy con sâu phát sáng thôi ?

Nghĩ , Dương Nghĩa Xương vô thức ngẩng đầu lên.

Vừa vặn thấy cảnh tượng mắt, vị trợ lý ngây .

"Thảo..."

Đến những họa sĩ bối cảnh triệu đô cũng chẳng vẽ khung cảnh .

Tô Uyển giữa cơn lốc đom đóm, vô tinh quang điểm xuyết, chiếc váy trắng cũng tung bay theo gió, ánh sáng của đom đóm vạch từng vệt nhảy nhót.

 

 

Loading...