Bệnh Viện Số 444 - Chương 4: Q8 Đường Ly
Cập nhật lúc: 2026-03-28 12:42:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phó chủ nhiệm Phương...” Đái Lâm lộ vẻ mặt vô cùng cảm kích: “Quá cảm ơn .”
“Cứ gọi là bác sĩ Phương . Trước đây với những xung quanh , cần dùng chức vụ để gọi .”
Phương Chu đó nhắc nhở Đái Lâm: “Cậu bảo vệ bạn của . Người của Khoa Ác Ma, sớm muộn gì cũng sẽ tay với .”
Đái Lâm lộ vài phần nghi hoặc, hỏi: “ mà, bác sĩ... Phương, tại vẫn còn nhớ tất cả?”
Ngay cả Ấn Vô Khuyết cũng mất ký ức. Ngược , của phe phái Hàn Minh, bộ đều vẫn còn giữ ký ức, điều vẻ bất thường.
“Bởi vì Phó viện trưởng Hàn ?” Đái Lâm bắt đầu nhận , Hàn Minh cũng ẩn chứa nhiều bí mật.
Nghe đến đây, Phương Chu nhớ gặp mặt đó giữa và Hàn Minh.
Lần gặp mặt chút rợn tóc gáy đó.
Nghi thức “Ban thịt” của Hàn Minh.
“Cậu trở thành của , sẽ ban thịt cho .”
Hàn Minh lấy một con d.a.o mổ.
“Đây là con d.a.o mổ thích nhất.”
Sau đó, ông từ trong ngăn kéo, lấy một cái bát sứ.
Tiếp đó...
Hàn Minh dùng d.a.o mổ... hung hăng vung xuống, mà cắt đứt ngón út bàn tay trái của !
Hàn Minh tiếp tục : “Không cần cho ban thịt là ban như thế nào chứ?”
Sau khi xong câu , ngón út bàn tay trái của Hàn Minh, mà bắt đầu mọc . Điều khiến Phương Chu nhớ đến một bộ phim điện ảnh Mỹ Species mà xem hồi nhỏ.
“Chuyện ...”
“ cũng ai cũng ban thịt. Thịt của Thường vụ Phó viện trưởng, là thứ mà Chú nhục thể sánh ,” Hàn Minh giải thích: “Đương nhiên , cũng thể chọn từ chối. khi bước ngoài, sẽ đảm bảo đem chuyện cho khác.”
Phương Chu cuối cùng cũng , tại Lý Bác Lâm liều mạng trung thành với Hàn Minh như .
Bởi vì bọn họ một vinh thì tất cả cùng vinh, một nhục thì tất cả cùng nhục.
Bên trong cái bát sứ thế nào cũng thấy cực kỳ buồn nôn.
“Cậu xem Ma Trận chứ?” Hàn Minh lấy một tờ khăn giấy lau vết m.á.u, “Morpheus đưa cho Neo hai viên t.h.u.ố.c, chọn ở thế giới thực tế ảo do Ma trận tạo , hoặc... đến thế giới hiện thực đầy rẫy vết thương.”
Nếu Đái Lâm ở đây, nhất định sẽ cảm thấy đoạn thoại cực kỳ quen thuộc.
“Tuy nhiên...” Phương Chu với tư cách là bác sĩ ngoại khoa, ngón út , “Thế giới hiện thực mà Neo đến thực sự là thế giới hiện thực ? Nếu ý thức thể phán đoán thật giả, thì cái gì mới là chân thực?”
“Điều , do chính quyết định.” Hàn Minh đẩy cái bát về phía : “Cậu yên tâm, sẽ Prion .”
Nghĩ đến vợ cũ khuất, cuối cùng... Phương Chu cầm cái bát lên...
Quá trình buồn nôn đó, Phương Chu nhớ nữa.
Mà thể giữ ký ức, e rằng chính là vì ngón tay của Hàn Minh. Sở dĩ nghĩ như , một căn cứ quan trọng là: Vốn dĩ gần như thể nhớ thông tin về bác sĩ Lương Chí Cao, nhưng khi ăn xong, nhớ rõ ràng diện mạo của Lương Chí Cao và thứ liên quan đến ông !
Ngón tay ... , chính xác hơn, miếng thịt sở dĩ đặc biệt, chính là vì Hàn Minh là Thường vụ Phó viện trưởng .
Phó viện trưởng e rằng chỉ đơn thuần là chức vụ. Khi bác sĩ trở thành Phó viện trưởng, e rằng xảy một loại biến hóa bản chất nào đó.
“Người của Khoa Ác Ma, sớm muộn gì cũng sẽ nghĩ cách giải trừ Huyết chú của .” Phương Chu tiếp tục nhắc nhở Đái Lâm: “Cho nên, bắt buộc nghĩ cách bảo vệ La Nhân và .”
Phương Chu ngay từ đầu hiểu tại của La Nhân đổi thành một khác như , nhưng cuộc đối thoại giữa Đái Lâm và Nielu, đoán vài phần.
“Cảm ơn... Phó chủ nhiệm Phương, chỗ nào giúp , tuyệt đối sẽ chối từ.”
Sau đó, Đái Lâm đột nhiên sang bên cạnh.
Người thấy, là Alice Trần, cũng chính là Trần Tĩnh.
“Cô...” Đái Lâm nhất thời nên gì với cô cho , “Cô... thực sự chính là... của La Nhân?”
Cô gật đầu thật mạnh.
“Nó là... đứa con m.a.n.g t.h.a.i mười tháng, sinh mà!”
Mặc dù trong lòng vô cùng bi thương, nhưng cô .
Đái Lâm ôm c.h.ặ.t trán.
Nhận thức hiện tại của chính xác ?
Anh nên để cô cùng La Nhân ?
Trong ký ức quá khứ, đến nhà La Nhân, tiếp xúc luôn là bác sĩ Nhiếp Tú Trúc.
Bây giờ, đổi thành một khác?
“Năm đó... khi sinh La Nhân, tiếp tục cùng ngài Harund lưu diễn các nước... nhưng bây giờ nghĩ , ông chỉ coi như một vật tế thần mà thôi.”
Đái Lâm Phương Chu, : “Bây giờ đầu óc sắp nứt toác .”
Phương Chu thấu hiểu Đái Lâm.
“Quả thực quá phức tạp.”
Màn ảo thuật kết thúc.
Đái Lâm, La Nhân, Lộ Dụ Thanh, Phương Chu, cùng với Trần Tĩnh bước khỏi nhà hát.
La Nhân Trần Tĩnh, nghi hoặc hỏi: “Mẹ, rốt cuộc? Sao ?”
Tuy nhiên, Trần Tĩnh đứa con trai ruột của , vô cùng mờ mịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/benh-vien-so-444/chuong-4-q8-duong-ly.html.]
Trong ký ức cuối cùng của cô, con trai La Nhân mới chỉ vài tuổi.
bây giờ, biến thành một trưởng thành.
Cô đến thời đại của thế kỷ hai mươi mốt.
Mọi thứ đều như cách một thế hệ.
Quả thực cần thời gian.
Hơn nữa còn cha dượng của La Nhân... e rằng cũng cưới đây là một con quỷ.
Quá phức tạp.
Cứ từ từ thôi.
Tạm thời, đừng tất cả những chuyện cho La Nhân .
Dù thế nào nữa, cũng bảo vệ .
Dù thế nào nữa, bác sĩ La Chính hy sinh tính mạng để cứu bố Đái Lâm, điểm hề bất kỳ sự đổi nào...
Hôm .
Ngày 25 tháng 12, lễ Giáng sinh.
Hôm nay là thứ Bảy.
Ngày nghỉ.
Đương nhiên, đối với La Nhân mà , vẫn một đống việc cần bận rộn.
Cậu , trải qua một kiếp nạn sinh t.ử.
Còn Đái Lâm vẫn cách nào rảnh rỗi, , bệnh nhân thể nhận sự tồn tại của Bệnh viện 666...
Rốt cuộc tại quan trọng đến ?
Nguyên nhân phe phái Ấn Vô Khuyết ý đồ bắt giữ họ là gì? Còn Khoa Ác Ma thì “điều trị” cho họ?
Mang theo một bụng đầy nghi vấn, Đái Lâm bắt đầu suy nghĩ bước tiếp theo nên gì.
“Đường Ly.”
Đái Lâm cảm thấy, nên gặp Đường Ly.
Trên nữ bác sĩ , chôn giấu ít bí mật.
Chỉ cần khám phá bí mật đằng tất cả những chuyện , mới khả năng chuyển động thành chủ động.
Trước đây Đái Lâm thực cũng ý định , nhưng... trong lòng quả thực một tia sợ hãi. Anh đợi đến khi bản trở nên mạnh mẽ hơn, mới tìm cô .
bây giờ...
E rằng bắt buộc tìm cô .
Đái Lâm nghĩ, liền tiến bệnh viện.
Hôm nay vốn dĩ nghỉ.
gặp Đường Ly, đến bệnh viện là thích hợp nhất. Suy cho cùng, bệnh viện tương đối an .
Đái Lâm nhận ...
Đường Ly thể cũng tiếp xúc với của Bệnh viện 666.
Cô mảnh bản đồ tàn khuyết trong miệng An Minh Lộ chứa đựng bí mật gì.
Còn nữa... ngày hôm đó theo Đường Ly, kết quả, gặp y tá đeo khẩu trang đỏ!
Và... Lộ Dụ Thanh từng . Khi Chủ nhiệm Lê Ám c.h.ế.t ở nước ngoài, Đường Ly xin nghỉ phép.
Cô là bạn đây của bác sĩ Cao Mộng Hoa hiện đang chìm trong giấc ngủ say.
“Bác sĩ Đái?”
Cách đó xa, Y tá Trịnh tới.
Đái Lâm Y tá Trịnh, : “Y tá Trịnh, cô điều từ Trung tâm cấp cứu đến tòa nhà ngoại trú?”
Y tá Trịnh gật đầu, từ Trung tâm cấp cứu cửu t.ử nhất sinh điều đến tòa nhà ngoại trú tương đối an hơn nhiều, đối với cô mà là một sự may mắn tột cùng.
“Vậy cô quen nhiều bác sĩ ở đó ?”
“Cũng tạm . Trước đây và bác sĩ Cao... ý là bác sĩ Cao Mộng Hoa, quan hệ cũng khá .”
“Bác sĩ Khoa Cấp Cứu, đến khu nội trú trực ban ?”
Đái Lâm nhớ rõ lúc đó thấy Đường Ly trong tòa nhà nội trú.
Y tá Trịnh lắc đầu.
“Thường thì ... Khoa Cấp Cứu cái nơi đó, ít khi điều động nhân sự đến khu nội trú. Bác sĩ Đái, thẳng cho nhé, bộ tòa nhà Trung tâm cấp cứu, chính là một địa ngục thực sự!”
Đái Lâm đương nhiên phòng cấp cứu trông như thế nào, chính bản cùng Đái Duy đó.
“Nói chung, một bác sĩ nội trú mới thăng chức như , nhất đừng đến Trung tâm cấp cứu đó, quá nguy hiểm. thể từ Khoa Cấp Cứu điều đến đây, là sự may mắn lớn nhất...”
“Y tá Trịnh, chung, tìm bác sĩ Đường Ly. Cô ...”
“Đợi !” Y tá Trịnh sững sờ, hỏi: “Bác sĩ Đường Ly là ai?”