Bệnh Viện Số 444 - Chương 7: Q16 Bóng Tối Thành Thật Mà Nói…

Cập nhật lúc: 2026-03-28 13:09:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hải Vân Lam bây giờ, sự đề phòng đối với Tống Nhiễm bắt đầu giảm xuống.

Mặc dù trong ký ức vẫn bất kỳ ấn tượng nào về bà, nhưng ít nhất, cô thể thấy rằng, Tống Nhiễm thật sự quan tâm đến . Sự quan tâm xuất phát từ nội tâm , khó để diễn xuất.

Ít nhất đối với Hải Vân Lam, cô cảm thấy, Tống Nhiễm ác ý với .

“Nghe cho kỹ đây, Vân Lam, dù thế nào nữa, đừng đắc tội với của Vô Diện Hội.” Tống Nhiễm hạ thấp giọng : “Bọn chúng đáng sợ hơn con tưởng tượng nhiều.”

“Bọn hãm h.i.ế.p, cướp bóc, việc ác nào , cho nên đeo mặt nạ, con thể hiểu. , tại ngay cả cảnh sát cũng đeo mặt nạ?”

Điểm , là điều khiến Hải Vân Lam khó hiểu nhất.

Chuyện thế nào cũng thông.

“Điểm …”

“Mẹ với con, là để sợ trả thù đấy chứ? Người của Vô Diện Hội thể kiêu ngạo đến mức ?”

.” Tống Nhiễm gật đầu, : “Vô Diện Hội chính là đáng sợ như , huống chi lưng bọn chúng còn ô dù bảo vệ.”

“Không.” Hải Vân Lam vẫn cảm thấy đúng: “Nếu thật sự là như , cảnh sát căn bản cần đeo mặt nạ chứ? Dù ở cái quốc gia nhỏ bé Đông Nam Á cảnh sát và thổ phỉ cấu kết với , đều là một giuộc cả.”

Tống Nhiễm ngờ rằng, Hải Vân Lam nhanh ch.óng phát hiện sơ hở trong lời như .

“Bọn họ đeo mặt nạ, là lý do nào đó khác ? Có giống với lý do của Vô Diện Hội ?”

Thực tế, của Vô Diện Hội ai cũng đeo mặt nạ, nghiêm ngặt bảo mật phận thành viên, thậm chí còn dùng cả máy đổi giọng, điểm vốn cực kỳ vô lý. Nếu Vô Diện Hội thật sự tay mắt thông thiên như , còn ô dù bảo vệ, thì tại lo lắng phận của lộ ngoài như thế?

Kết hợp với hành vi bộ cảnh sát đều đeo mặt nạ, càng khiến Hải Vân Lam cảm thấy thể tin nổi.

Nguyên nhân thật sự khiến họ đeo mặt nạ hoặc khẩu trang là gì?

“Tội nhân…”

Đột nhiên, cô ý thức vấn đề .

Cách của Vô Diện Hội, quả thực giống như là…

“Nhớ kỹ, Vân Lam, nếu chuyện gì, đừng ngoài.”

Lúc Tống Nhiễm rời , dặn dò Hải Vân Lam thêm mấy về điểm .

“Biết , con sẽ ngoài …”

Sau khi Tống Nhiễm rời , Hải Vân Lam một trong phòng.

Cô đang suy nghĩ về những hiện tượng kỳ lạ, quái dị đang xảy hòn đảo .

Sau đó, trong đầu cô, hiện lên bộ xương khô màu đen đó!

Đây là thứ duy nhất hòn đảo , mà cô… cảm thấy từng thấy!

Cô ngay cả của cũng ấn tượng, nhưng thể cảm giác quen thuộc với bộ xương đen đó!

“Tội nhân… bộ xương đen…”

Không tại , cô nghĩ đến tội nhân, trong đầu liền vô thức hiện lên bộ xương đen đó.

“Bộ xương đen đó rốt cuộc là thứ gì…”

Đột nhiên, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.

Cô lập tức đến cửa, cảnh giác hỏi: “Ai… là ai ?”

“Chào cô, là cảnh sát.”

Vừa hai chữ “cảnh sát”, Hải Vân Lam liền ý thức , e rằng là đến hỏi về cái c.h.ế.t của đôi nam nữ .

Điều cũng bình thường, t.h.i t.h.ể cách đây gần như , cảnh sát đến hỏi han theo thông lệ, cũng hợp lý.

Tuy nhiên, cô vẫn mang một chút cảnh giác, hỏi: “Các là… cảnh sát?”

“Ừm, đúng . của sở cảnh sát thị trấn.”

“Có thẻ cảnh sát ?”

Bên ngoài truyền đến giọng đầy nghi hoặc: “Cô mới … thẻ cảnh sát?”

Hải Vân Lam đột nhiên ý thức

Những đều đeo mặt nạ, e rằng, cũng sẽ dễ dàng cho khác xem thẻ cảnh sát.

“Đủ , mở cửa cho . Chúng hỏi vài câu . Nếu cô mở cửa, thì chứng tỏ trong lòng cô quỷ. Cô suy nghĩ cho kỹ đấy.”

Nghe đến đây, Hải Vân Lam , mở cửa rõ ràng là thể .

Cô chỉ thể mở cửa .

Ngoài cửa hai cảnh sát mặc cảnh phục, đeo mặt nạ màu trắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/benh-vien-so-444/chuong-7-q16-bong-toi-thanh-that-ma-noi.html.]

“Có… chuyện gì hỏi ?”

Cảnh sát phía : “Nghe cho kỹ đây. Cô nhà cô, c.h.ế.t chứ?”

“Vâng… …”

tìm hiểu một vài chi tiết, đối chiếu với tình tiết vụ án. Tối hôm qua, cô thấy gì?”

thấy…”

“Chờ một chút.” Một viên cảnh sát khác ngắt lời cô, : “Trước khi cô trả lời, suy nghĩ cho kỹ, tối hôm qua, ngủ sớm, say, cho nên thấy gì cả ?”

…”

“Đừng trả lời nhanh như ,” một cảnh sát khác : “Suy nghĩ cho kỹ, hãy trả lời, bậy, là sẽ rước lấy phiền phức đấy. Cô đúng ? Haiz, , nếu bậy, gây phiền phức cần thiết, sẽ xảy chuyện gì, thì khó mà đảm bảo .”

Hải Vân Lam hiểu .

Bọn họ căn bản đến để tìm hiểu tình hình.

Bọn họ là đến để uy h.i.ế.p những dân gần đây.

Đây mà còn thể coi là cảnh sát ?

“Haiz,” cảnh sát phía vội : “Sao thể như chứ, , việc chú ý phương pháp, thể dọa . Thưa cô, bây giờ, trả lời cho t.ử tế, tối hôm qua, cô thấy gì ?”

Hải Vân Lam c.ắ.n môi, : “Tối hôm qua, đều ngủ sớm, hơn nữa ngủ say… thấy, thấy gì cả.”

Cảnh sát tiếp tục truy hỏi: “Vậy cô chắc chắn, cô thấy hung thủ, đúng ? Cũng , là ai g.i.ế.c họ?”

“Không thấy… cũng .”

“Cô thể đảm bảo, dù ai đến hỏi cô, cô cũng sẽ trả lời như ?”

“Đương… đương nhiên.”

“Vậy thì . Nếu cô ở mặt khác, những lời khác với , thì chính là dối mặt chúng , thì chỉ thể mời cô đến đồn cảnh sát một chuyến .”

, .”

Hai khi nhận câu trả lời hài lòng, liền rời như .

Hải Vân Lam yếu ớt đóng cửa .

Cô chỉ cảm thấy run rẩy.

Bọn , khoác bộ cảnh phục, những chuyện như !

“Bọn họ thậm chí còn cho xem thẻ cảnh sát… giống hệt như đám của Vô Diện Hội, lén lén lút lút, giấu đầu hở đuôi…”

Họ che giấu bản một cách triệt để như là vì lý do gì?

Thời gian tiếp tục trôi

Khoảng hai giờ , gõ cửa bên ngoài.

Hải Vân Lam đến cửa, hỏi: “Là ai?”

“Chào cô. tên là Tố Ôn, là hàng xóm của cô. chuyện… với cô.”

“Xin , bây giờ chỉ một ở nhà, tiện lắm…”

thấy. Tối hôm qua… thấy cô ngoài đắp quần áo lên t.h.i t.h.ể của A Ngọc. Lúc đó, A Ngọc vẫn c.h.ế.t ? đều thấy.”

“Anh gì?” Hải Vân Lam lập tức cảnh giác.

chuyện của bố cô. Năm đó, cô mới mười sáu tuổi, cả nhà cô ép quỳ xuống, đó công khai tuyên bố bố cô là tội nhân, cả nhà cô đều lên án bố cô, liệt kê tội trạng của ông , cắt đứt quan hệ với ông . đều , bố cô… là một .”

“Bố …”

Hải Vân Lam hỏi thêm, nhưng nếu hỏi như , cũng sẽ bại lộ việc mất trí nhớ.

“Sáu giờ… và bố của A Ngọc hẹn gặp ở một nơi. hy vọng, cô sẽ đến gặp ông . A Ngọc khi c.h.ế.t, gì với cô, đúng ?”

“Không …”

, , cô sợ. , thật sự thể chịu đựng nữa. Bố của A Ngọc là thầy giáo cũ của , khi ông nghỉ hưu, sức khỏe ngày một yếu , cả đời đều trông cậy A Ngọc. Bây giờ… A Ngọc c.h.ế.t , cuộc đời ông cũng còn hy vọng nữa. Ít nhất, cô thể cho ông phận của một trong những hung thủ.”

phận hung thủ nào cả…”

“Chuyện , cô tự lựa chọn. cho cô một địa chỉ, sáu giờ, cô thể lựa chọn đến gặp bố của A Ngọc, cũng thể đến gặp ông . Dù cô chọn thế nào, cũng thể hiểu .”

Sau đó, một tờ giấy nhét qua khe cửa.

“Nếu cô lựa chọn , cũng sẽ đến tìm cô, cũng sẽ cho bất kỳ ai khác về chuyện . Vậy thì… tạm biệt.”

 

 

Loading...