Bệnh Viện Số 444 - Chương 8: Q16 Hắc Triệu

Cập nhật lúc: 2026-03-28 13:09:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hải Vân Lam nắm c.h.ặ.t tờ giấy trong tay, từ từ mở .

Địa chỉ giấy là một quán ở khu phố gần đó.

tìm thấy bản đồ thị trấn Hắc Tùng trong nhà, nên tìm đến đó cũng quá khó khăn. , như cũng nghĩa là sẽ rơi nguy hiểm.

Mình gặp nhà của khuất, cho đối phương phận của hung thủ, cũng nghĩa là sẽ cuốn thị phi.

nhà của khuất tiết lộ ngoài là tố giác, cũng thể đảm bảo an tuyệt đối cho . Người tên Tố Ôn ở ngoài cửa cũng hiểu rõ, nên cũng , dù cô , cũng sẽ trách cô.

“Đừng … đúng, đừng .”

Cô vo tờ giấy thành một cục, ném thùng rác, về phòng của .

Cô và cô gái c.h.ế.t bất kỳ mối liên hệ nào. Cái c.h.ế.t của cô cũng là trách nhiệm của . Cô bất kỳ nghĩa vụ nào đặt bản , thậm chí cả gia đình nguy hiểm để đòi công bằng cho cô .

Coi như chuyện gì xảy , cứ thế giả câm giả điếc, đây mới là lựa chọn của đại đa .

Giống như đại đa , căn bản dám mặt chỉ chứng Vô Diện Hội.

Làm như , mới là đúng đắn.

Mới là hợp lý.

… Hải Vân Lam mất trí nhớ, lúc nảy sinh một cảm giác vô cùng mãnh liệt, khiến lòng cô khó chịu.

Cô cảm thấy, mơ hồ nghĩ đến một vài chuyện.

xuống, ôm đầu, bắt đầu tìm cách lục lọi trong đầu những ký ức liên quan đến việc .

Khoảng hơn mười giây , cô dậy.

“Nói , đó là thật giả?”

Liệu khả năng, đối phương đang cố ý thăm dò cô ?

Không…

phủ nhận khả năng .

Người của Vô Diện Hội ngang ngược như , nếu thật sự xác nhận khả năng tên hung thủ, hà cớ gì thêm chuyện thừa thãi, trực tiếp g.i.ế.c cô là .

Nếu như , lời giải thích hợp lý nhất chính là, mục đích của đối phương, là tên. Tên của hung thủ!

, đây mới là hợp lý nhất.”

Một khi bố của khuất phận của hung thủ, thì ông sẽ gì, rõ ràng còn nghi ngờ gì nữa.

Bây giờ cho đối phương tên hung thủ, là đẩy ông chỗ c.h.ế.t.

Không

Không thể .

, cũng tìm một năng lực trừng trị đám ác ôn mới .

… như mới là đúng đắn.

đúng lúc , chuông điện thoại đột nhiên vang lên.

Hải Vân Lam đến điện thoại, nhấc ống lên.

Đầu dây bên truyền đến một giọng : “Alô, Vân Lam… , , chuyện lớn , xuất hiện Hắc Triệu! , sẽ Vô Diện Hội tuyên án là tội nhân…”

gọi điện đến!

“Cô, cô đang ?”

xuất hiện Hắc Triệu! Vân Lam, cầu xin cô, tối nay thể đến gặp một ? Cô đấy, bố đều c.h.ế.t, chỉ một cô là bạn thôi…”

“Cô…”

“Thật sớm chuẩn tâm lý , lẽ một ngày nào đó sẽ ngày . Bao nhiêu năm nay, ai dám tiếp cận gia đình cô, vì đều bố cô là tội nhân, tiếp cận các cô cũng khả năng sẽ biến thành tội nhân. năm đó chỉ cô giúp …”

Đối phương đến mức giọng bắt đầu nghẹn ngào.

“Cầu xin cô, Vân Lam, cô đến gặp một gặp cô cuối…”

Lần cuối?

“Rốt cuộc… rốt cuộc cô ?”

là Hắc Triệu! Hắc Triệu đó, Vân Lam! Cô tưởng đang đùa với cô ?”

Hải Vân Lam c.ắ.n c.h.ặ.t môi, rõ ràng, những chuyện xảy khi mất trí nhớ, gặp , là thích hợp nhất!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/benh-vien-so-444/chuong-8-q16-hac-trieu.html.]

“Được, cô cho một địa chỉ, đến gặp cô!”

Sau đó, cô mặc áo khoác , vội vã ngoài.

Lúc , nội tâm cô cảm thấy vô cùng áp lực.

Nơi hẹn gặp, là một bãi biển gần đây.

Khi cô đến nơi, trời tối.

Lúc , thủy triều đang lên.

Một phụ nữ mặc đồ trắng, đang bên bờ biển, Hải Vân Lam.

Người phụ nữ đó trông trạc tuổi Hải Vân Lam, dáng khá thấp, dung mạo bình thường, lúc mặt mày tái nhợt, còn chút huyết sắc.

“Vân Lam…”

Hải Vân Lam chạy đến mặt phụ nữ mặc đồ trắng, cô tên phụ nữ , và cũng bất kỳ ấn tượng nào về khuôn mặt của cô .

“Nói cho , tại cô… xuất hiện Hắc Triệu?”

Hải Vân Lam rõ ràng thể hỏi cô , Hắc Triệu là thứ gì.

.” Người phụ nữ mặc đồ trắng lắc đầu, : “, nhiều khả năng. Từ đến nay, luôn lưng , và cô, con gái của một tội nhân, quá gần gũi.”

Không đợi Hải Vân Lam tiếp tục mở miệng hỏi, cô tiếp tục : “ Vân Lam, , hối hận. , , đừng những chuyện nguy hiểm nữa.”

Sóng biển cuồn cuộn, phụ nữ mặc đồ trắng bật .

“Tại, tại , Vân Lam, tại thế gian như thế ?”

Sau đó, cô đột nhiên lau nước mắt, : “Vân Lam, trả lời một câu hỏi. Cô nào đặc biệt căm hận ?”

“Cái… cái gì?”

“Cô còn nhớ ? Giáo d.ụ.c mà chúng nhận từ nhỏ. Không phép căm hận bất kỳ ai… dù khác đối xử với chúng thế nào, cũng phép bất kỳ hành vi trả thù nào. Nếu , chính là tội nhân. , tại phép căm hận, tại phép trả thù? Trả thù là hành vi thể tha thứ đến ?”

“Trả thù…”

“Trước đây cô với như , giáo d.ụ.c truyền thống, luôn luôn hạ thấp hành vi trả thù. Ở thị trấn nhỏ , càng như . Trước đây lật qua những cuốn sách giá sách, ít là tiểu thuyết, trong đó, một là đề tài trả thù. dù động cơ của trả thù hợp tình hợp lý đến , dù thủ đoạn trả thù liên lụy đến vô tội, các tác phẩm văn học cũng bao giờ tích cực khuyến khích trả thù, mà sẽ lặp lặp việc tô vẽ sự giày vò và đau khổ tinh thần của trả thù. Mà cô với , điều thực sự đau khổ là trả thù, thể trả thù, mới là đau khổ! Đặc biệt là cô với như , trả thù là hành vi tự nhiên nhất của con ! Trả thù đồng dạng trong phạm vi hợp lý, là chính nghĩa! Vân Lam, hỏi cô, cô đối tượng trả thù ? Có đối tượng nào dù thế nào cũng căm hận nguyền rủa ?”

…” Hải Vân Lam ngờ rằng, hóa , cô còn từng những lời như .

Hơn nữa cô cảm thấy, đây lẽ thật sự là do . Bởi vì cô cảm giác đồng cảm mãnh liệt với những lời .

“Cô , đúng ?” Ngay đó, phụ nữ mặc đồ trắng tiếp tục : “Nhanh, cho , là ai? Trên xuất hiện Hắc Triệu , cho nên, cho , Vân Lam, cô trả thù ai? giúp cô thành!”

Xuất hiện Hắc Triệu… liên quan gì đến trả thù?

Lẽ nào, điều nghĩa là đối phương thể sở hữu năng lực trừng phạt những kẻ ác đó?

“Nhanh , Vân Lam, kịp nữa ! còn nhiều thời gian nữa! Nói cho , là ai! Bất kể là ai cũng ! Người đó quen ?”

“Lỗ… Ninh Nguyên…”

Cô vô thức cái tên .

Đột nhiên, cô chú ý thấy, thủy triều ngày càng gần vị trí các cô đang .

khoảnh khắc tiếp theo, một luồng khí lạnh buốt bắt đầu dâng lên trong lòng cô.

“Là ? Người thuê ở tiệm t.h.u.ố.c khu phố nhà cô ? Hắn gì cô?”

“Hắn… thể là của Vô Diện Hội…”

“Thì , , . Đi, mau ! Vân Lam, ! Nhanh lên! thấy… biến thành bộ dạng đó!”

Biến thành bộ dạng đó?

“Quay đầu , chạy ! Dù xảy chuyện gì cũng đừng đầu , đừng!”

Hải Vân Lam cảm nhận một mối nguy hiểm mãnh liệt ập đến, kích thích bản năng sinh tồn của cô. Cô lập tức đầu, bắt đầu chạy thục mạng.

Cô chạy một lúc lâu, cuối cùng, cô vẫn nhịn đầu một cái!

Cái , khiến cô kinh hãi tột độ!

Thủy triều của sóng biển ngừng xô bãi cát, hết đến khác…

Toàn bộ bãi biển, chỉ còn tiếng sóng gào thét, và… một bộ xương đen sừng sững!

 

 

Loading...