Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cơn đau kéo dài suốt một đêm.
Đến khi trời tờ mờ sáng, gần như còn sức.
Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo, tay chân lạnh như băng.
bụng vẫn còn ấm.
Đứa bé… vẫn còn.
Ta khẽ thở một .
May mắn.
Kiếp , phát hiện sớm.
Độc ngấm sâu. Cũng tìm cách để giải. Không im là cá thớt mặc xẻ thịt/
“Tiểu chủ…”
Cung nữ quỳ bên giường, mắt đỏ hoe.
“Thật sự gọi thái y ?”
Ta lắc đầu.
“Chưa lúc.”
Nếu lúc gọi thái y, tất cả sẽ giống kiếp .
Chẩn đoán mơ hồ.
Không tìm nguyên nhân.
Cuối cùng… đổ hết lên .
Ta nhắm mắt .
Trong đầu nhanh ch.óng tính toán.
Quý phi tay.
nàng thể chắc trúng độc đến mức nào.
Vậy thì—
Ta sẽ cho nàng … một đáp án.
“Truyền tin ngoài.”
Ta mở mắt.
Giọng khàn nhưng rõ.
“Nói sảy thai.”
Cung nữ sững .
“Tiểu chủ!”
“Làm .”
Ta thẳng nàng.
“Không để lộ một chữ sai.”
Nàng run lên.
Cuối cùng vẫn gật đầu.
Tin tức lan nhanh.
Chưa đến nửa canh giờ, cả hậu cung đều .
Lý Tài nhân mất đứa bé đầu tiên.
Ta giường.
Không ăn.
Không uống.
Sắc mặt trắng bệch.
Giống hệt một mất tất cả.
Đây diễn.
Mà đang dùng chính nỗi đau của .
Chiều hôm đó
Quý phi đến.
Ta tiếng bước chân.
Nàng bước , giường .
Một lúc lâu… gì.
Ta hé mắt.
Nhìn nàng.
Ánh mắt đó…
Không thương hại.
Mà là…
Xác nhận.
“Muội đáng thương quá.”
Nàng thở dài.
Giọng dịu dàng đến hảo.
Ta .
Chỉ mặt .
“Thái y … là do thể chất yếu.”
Nàng tiếp tục.
“Không giữ cũng là chuyện thường.”
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y chăn.
.
Kiếp …
Cũng là câu .
“ yên tâm.”
Nàng cúi xuống, giọng thấp hơn.
“Sau … còn nhiều cơ hội.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-ban-ruou-doc-ta-trong-sinh-khien-ca-hau-cung-phai-quy/chap-4.html.]
Một câu nhẹ.
mang theo ý lạnh.
Sau …
Ngươi còn sống ?
Ta khẽ run lên.
Như một sụp đổ.
“Đa tạ nương nương…”
Giọng nhỏ đến mức gần như thấy.
Quý phi .
Ánh mắt cuối cùng… thả lỏng.
Nàng tin .
Tin rằng mất đứa bé.
Tin rằng còn uy h.i.ế.p địa vị của nàng . Gia tộc vẫn sẽ từ bỏ đích nữ để nâng nỡ một thứ hèn mạt.
Rất .
Ta cúi đầu.
Che ánh mắt lạnh lẽo.
“Người .”
Quý phi dậy.
-Lunar Tear-
“Ban cho Lý Tài nhân ít d.ư.ợ.c liệu bổ .”
“Vâng.”
Một cung nữ bước lên.
Đặt một hộp t.h.u.ố.c xuống.
Ta liếc qua.
Khóe môi khẽ cong.
Đây mới là thứ chờ.
Quý phi rời .
Không đầu.
Cửa đóng .
Căn phòng yên tĩnh.
Ta mở mắt.
Ngồi dậy chậm rãi.
Cung nữ sững sờ.
“Tiểu chủ… …”
Ta trả lời.
Chỉ chằm chằm hộp t.h.u.ố.c .
“Đưa đây.”
Nàng run run đưa tới.
Ta mở .
Mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng.
lớp hương đó…
Là một thứ quen.
Một loại d.ư.ợ.c…
Có thể khiến sảy t.h.a.i bao giờ m.a.n.g t.h.a.i nữa.
Kiếp uống.
Và mất tất cả cơ hội.
Ta bật .
Đích tỷ của thật ngu xuẩn.
Làm việc ác ngại để dấu vết.
Mà của kiếp cũng thật ngốc ngếch.
Vẫn luôn tin tưởng dòng m.á.u ruột thịt sẽ khiến nàng nương tay.
“Quý phi…”
“Ngươi thật sự tuyệt hậu.”
Ta đóng hộp .
Ánh mắt dần tối xuống.
“Được.”
Ta sang cung nữ.
“Ngày mai…”
Giọng nhẹ.
“Truyền tin ngoài.”
“Nói rằng… uống t.h.u.ố.c của Quý phi ban.”
Cung nữ sững .
“Tiểu chủ… chẳng —”
Ta .
“Chính là như .”
Ta ngoài cửa.
Ánh mắt sắc lạnh.
“Muốn vả mặt một …”
“Phải để nàng tự tay đưa d.a.o cho .”
Ta siết c.h.ặ.t hộp t.h.u.ố.c trong tay.
“Lần …”
“Ta sẽ khiến nàng —”
“Không còn đường lui.”