Đại điện yên lặng đến mức rõ cả tiếng hít thở.
Khi Hoàng đế bước , khí như ép xuống thấp hơn một tầng.
Không ai dám ngẩng đầu.
Ta quỳ đất.
Lưng thẳng.
Ánh mắt rũ xuống.
trong lòng lạnh như nước.
“Chuyện gì?”
Giọng vang lên.
Không giận.
Không vui.
Chỉ lạnh.
Hoàng hậu chậm rãi kể bộ sự việc.
Từ chén .
Đến t.h.u.ố.c bổ.
Đến danh sách d.ư.ợ.c liệu.
Mỗi một câu đều như từng nhát d.a.o cắt lên Quý phi.
Ta ngẩng đầu, nhưng vẫn cảm nhận ánh mắt của rơi xuống nàng .
“Quý phi.”
Hắn gọi.
Quý phi quỳ xuống, cứng đờ.
“Thần … oan.”
Nàng vẫn câu đó.
Giống hệt kiếp của .
Ta khẽ .
Quả nhiên…
Đến lúc , vẫn chịu nhận.
“Bằng chứng ?”
Hoàng đế hỏi.
Ta chậm rãi ngẩng đầu.
“Thần .”
Ta dập đầu một cái.
Rồi nâng tờ danh sách lên.
“Đây là danh sách d.ư.ợ.c liệu do Quý phi nương nương sai lấy.”
“Trong đó… hàn tán.”
Thái y lập tức quỳ xuống xác nhận.
Không còn đường lui.
Quý phi run lên.
Nhìn chằm chằm .
Ánh mắt đó đầy oán độc.
né.
Chỉ .
Bình tĩnh, lạnh lẽo.
“Vì ?”
Hoàng đế hỏi.
Một câu.
Không lớn.
là phán quyết.
Quý phi c.ắ.n môi.
Máu rỉ .
Cuối cùng…
Cười.
“Vì ?”
Nàng ngẩng đầu.
Ánh mắt đỏ lên.
“Vì nàng thai!”
Ầm.
Cả điện chấn động.
“Thần ở bên bao nhiêu năm?”
“Vì … nàng chỉ tiến cung thai, một tiện tì thứ nữ như nàng , mà long chủng cả …”
“Là thể thế tất cả?”
Giọng nàng vỡ .
-Lunar Tear-
Không còn đoan trang.
Không còn cao quý.
Chỉ còn…
Điên loạn.
Hoàng đế im lặng.
Không giải thích.
Không an ủi.
Chỉ .
Một ánh đủ để g.i.ế.c c.h.ế.t thứ.
Ta cúi đầu.
Trong lòng một chút d.a.o động.
Kiếp , từng mong sẽ gì đó.
.
Người yêu ai cả, chỉ yêu quyền lực của .
“Quý phi thất đức.”
Hắn lên tiếng.
“Phế vị.”
“Giam lãnh cung.”
“Không ngoài nửa bước.”
Từng chữ rơi xuống như định mệnh.
Quý phi sững , ánh mắt trống rỗng.
“Không…”
Nàng lắc đầu.
“Không thể nào…”
Thị vệ bước lên.
Kéo nàng .
Nàng giãy giụa.
Gào lên.
“Lý Thanh Nghi!”
“Ngươi sẽ sống yên !”
Ta .
Chỉ cúi đầu.
Đại điện trở yên tĩnh.
“Ngươi lên.”
Hoàng đế .
Ta chậm rãi dậy.
“Ngươi gì?”
Một câu hỏi đơn giản.
…
Đó là sự ban ân, an ủi cho phi tần kinh sợ, hãm hại.
Ta cúi đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-ban-ruou-doc-ta-trong-sinh-khien-ca-hau-cung-phai-quy/chap-6.html.]
“Thần chỉ sống.”
Một câu nhẹ.
khiến lâu hơn một chút.
“Được.”
“Phong nàng Quý nhân.”
Ta quỳ xuống.
Dập đầu.
“Đa tạ Hoàng thượng.”
khi cúi đầu—
Khóe môi khẽ cong lên.
Không ai thấy, chỉ .
Phong Quý nhân chỉ để an ủi lòng hậu cung. Một Quý nhân con thì gây nên sóng gió gì chứ. Gia tộc cũng sẽ bỏ rơi mà thôi.
cũng .
----
Đêm đó, cửa sổ.
Gió lạnh thổi qua
Nơi từng khiến c.h.ế.t một .
Ta đặt tay lên bụng.
Đứa bé vẫn còn.
Vẫn sống.
—
Nếu tiếp tục ở …
Nó sẽ cơ hội lớn lên.
Hoàng hậu bắt đầu chú ý đến .
Một Quý nhân mới sủng, từng dính đến vụ án của Quý phi, kể đứa bé tưởng mất .
Ta trở thành cái đích.
Sớm muộn sẽ tay.
Ta thể để con sống trong lưỡi d.a.o.
Vậy nên chọn biến mất.
—
Ba ngày .
Tin dữ truyền khắp hậu cung.
Lý Quý nhân… bạo bệnh.
Không qua khỏi.
Tẩm cung phong.
Cửa đóng.
Không ai .
Bên trong một t.h.i t.h.ể quấn kín.
Không ai rõ mặt.
Thái y xác nhận c.h.ế.t.
Mọi thứ diễn hảo.
Không ai .
Đêm đó rời .
Một cung nữ tín, một bộ y phục thường dân, một con đường bí mật từ hậu cung ngoài.
Ta đầu.
Bởi vì nếu thể sẽ nữa.
—
Nửa tháng .
Một thị trấn nhỏ ở phía nam.
Không còn tường cao.
Không còn ánh mắt dò xét.
Không còn mưu kế.
Chỉ gió.
Và tiếng .
Ta trong một căn nhà gỗ nhỏ.
Ánh nắng chiếu qua cửa sổ.
Lần đầu tiên lâu…
Ta thấy ấm.
“Phu nhân, uống t.h.u.ố.c .”
Một bà lão đưa bát t.h.u.ố.c đến.
Ta nhận lấy.
Khẽ .
Không còn ai gọi là “nương nương”.
Không còn lễ nghi.
Không còn gông xiềng.
Chỉ còn… .
—
Tháng thứ chín.
Trời mưa lớn.
Ta đau đến gần như ngất .
—
Không còn sợ hãi.
Không còn âm mưu.
Chỉ …
Sự sống.
Một tiếng vang lên.
Rõ ràng.
Mạnh mẽ.
Ta mở mắt.
Nhìn đứa bé trong tay.
Ta run run đưa tay chạm mặt con.
Nước mắt rơi xuống.
“Con …”
Giọng khẽ run.
“Chúng … sống .”
—
Nhiều năm .
Một đứa trẻ chạy con đường đất.
Cười lớn.
Ta phía xa, theo.
Khẽ .
“Không cần tranh đoạt.”
“Không cần g.i.ế.c ch.óc.”
“Chỉ cần lớn lên.”
Gió thổi qua.
Mang theo mùi cỏ non.
Xa xa, kinh thành vẫn còn đó.
Tường cao, cung điện, quyền lực.
tất cả còn liên quan đến .
Ta lưng, dắt tay con, chậm rãi bước .
Ánh nắng kéo dài bóng hai con mặt đất.
Không còn là lưỡi d.a.o.
Mà là một con đường.
Dẫn đến bình yên.