Anh thở dài, bàn tay to vuốt ve bụng Tô Tình:
“Vợ , em chịu uất ức , đợi con gái chúng chào đời, sẽ bù đắp cho em một bất ngờ lớn."
Tô Tình hừ một tiếng:
“Ông già, chỉ cái miệng ngọt thôi!"
Đoàn trưởng Trần ôm cô hôn lên tai:
“Anh dám lừa em?
Hai là vợ chồng, những khác đều là khách qua đường, em vì , đều thấy hết."
Hai nhanh hòa.
ngờ tới, ngày hôm tin đồn lan xa, đều là Đoàn trưởng Trần hại ch-ết Doanh trưởng Đỗ!
Vợ ông là Tô Tình còn tát góa phụ của Doanh trưởng Đỗ là đồng chí Dương!
Dương Ninh Nhược vội vàng giải thích mặt Đoàn trưởng Trần, nhưng vết tát mặt cô vẫn rõ ràng rành mạch, thậm chí còn rõ hơn hôm qua!
Ai mà tin lời giải thích của cô chứ?
Ai nấy đều đinh ninh là Tô Tình đ.á.n.h!
Hơn nữa, Dương Ninh Nhược đang ở nhà Đoàn trưởng Trần , tự nhiên nhập viện giữ thai.
Tô Tình ngậm bồ hòn ngọt, nên lời, vì chồng, dùng hành động để đập tan tin đồn, cô đích đến bệnh viện đưa canh gà cho Dương Ninh Nhược.
cô vạn ngờ tới, bát canh gà chuyện càng thể kiểm soát!
Dương Ninh Nhược canh gà bỏng, là lúc Tô Tình mở canh gà , Dương Ninh Nhược cứ đòi lấy, Tô Tình tránh , cô cố tình lao tới, bát canh đổ ập xuống, tay của cả hai đều bỏng!
Dương Ninh Nhược lớn, cũng chỉ chú ý đến vết thương tay Tô Tình.
Những cùng phòng bệnh, và cả y tá bên ngoài đều vây :
“Sao ?
Sao bỏng!
Bệnh nhân còn là bà bầu, thế chăm sóc kiểu gì !"
Đoàn trưởng Trần nhận tin chạy tới, Tô Tình ấm ức chịu nổi, định giơ tay lên :
“Anh Trần, tay em cũng..."
Đoàn trưởng Trần giọng nghiêm nghị:
“Tô Tình!
Em ?
Sao đồng chí Dương canh gà bỏng?"
Rõ ràng hai bàn bạc với , an bài Dương Ninh Nhược cho , đập tan tin đồn mà!
Tô Tình há miệng, Đoàn trưởng Trần đích lấy nước lạnh rửa vết bỏng cho Dương Ninh Nhược, nhất thời lòng nguội lạnh, cả cả tim như rơi xuống vực thẳm!
Cô thấy tất cả đều vây quanh Dương Ninh Nhược, quan tâm Dương Ninh Nhược, nhất thời sự đồng cảm với Dương Ninh Nhược đều còn nữa!
Tranh thủ lúc Đoàn trưởng Trần bận rộn xong, cô nén cơn giận trong lòng cùng ngoài phòng bệnh.
“Anh Trần, những cái khác em , nhưng em nhất định cho , Dương Ninh Nhược tuyệt đối loại thiện lành!
Cô đúng là mất chồng, nhưng cô ..."
Chưa đợi Tô Tình xong, Đoàn trưởng Trần thất vọng cô:
“Tô Tình, đây em hiểu chuyện, em bây giờ cũng khó xử ?
Người ch-ết là hết, so với c-ái ch-ết, chúng rộng lượng một chút cũng sai chứ?
Em mặt bao nhiêu , em... em giải thích thế nào?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-ban-than-cuop-hon-ga-cho-si-quan-mang-thai-song-sinh-nam-thang/chuong-184.html.]
Trước đây chỉ nghĩ em còn trẻ nhường em, nhưng giờ mới phát hiện, em vì còn trẻ, mà là vì m-áu lạnh!"
Tô Tình bàng hoàng Đoàn trưởng Trần.
Hai vợ chồng họ chênh lệch tuổi tác lớn, lúc kết hôn cô còn đồng ý lắm, nhưng đó thực sự kết hôn , lão Trần tuy khuyết điểm, dần dần cũng cô dạy dỗ khá.
Đặc biệt lâu đây cô còn khen lão Trần mặt Ngu Lê là bây giờ việc nhà, quan tâm khác.
Hóa đều là lầm.
Cái gọi là tình cảm vợ chồng , chẳng bằng một góa phụ của đồng đội khác.
Tô Tình lòng nguội lạnh, bất cứ câu nào, bước vội vã.
Đoàn trưởng Trần theo bóng lưng cô, cũng chút hối hận.
đúng là nóng vội, sự hy sinh của Doanh trưởng Đỗ, đều đang lan truyền đủ loại tin đồn, áy náy, cũng thấy phiền lòng, vốn nghĩ Tô Tình là vợ thể an ủi Dương Ninh Nhược.
Dương Ninh Nhược tính tình yếu đuối, nhát gan, cũng tại Tô Tình cứ hòa thuận nổi với cô ?
Đưa bát canh gà thôi, bỏng chứ!
Tin đồn mà còn lan truyền tiếp, cưỡng chế ngăn chặn tin đồn, chỉ khiến càng tin tin đồn hơn, nhưng ngoài cũng cách nào .
Tô Tình liền ba ngày chuyện với Đoàn trưởng Trần.
Thậm chí Dương Ninh Nhược xuất viện , dọn đến nhà Đoàn trưởng Trần, mỗi ngày Đoàn trưởng Trần nấu cơm cho hai đều như , đều là đồ ăn cho bà bầu.
Dương Ninh Nhược ngừng khen tay nghề Đoàn trưởng Trần .
Tô Tình trực tiếp ăn, lấy cớ nhà máy việc, cả ngày ngâm ở nhà máy.
Dù ban ngày Quốc Bảo học, cô về nhà thấy Dương Ninh Nhược.
Bản Tô Tình tìm Ngu Lê chuyện , nhưng nghĩ tới Ngu Lê bận rộn như , chút chuyện lộn xộn của thì thôi đừng nữa.
Huống hồ, cô nhẫn nhịn một chút, chừng là qua thôi.
Dương Ninh Nhược cũng thể ở nhà cô mãi .
Tuy nghĩ là thế, nhưng trong lòng cứ nghẹn ứ đến khó chịu, nghi ngờ nhân sinh...
Ngu Lê mấy ngày quả thực bận rộn, vì thời tiết giảm nhiệt độ mạnh, khoản tiền cô quyên góp để gia cố nhà cửa khi đến tài khoản, bộ đội liền tổ chức bắt đầu mua vật liệu, gia cố nhà ở cho từng nhà, đồng thời cũng đến một thôn làng xung quanh để gia cố nhà cửa cho dân chúng.
Khoản đầu tư nặc danh , trở thành chuyện mà cả bộ đội quan tâm.
“Ai mà hào phóng thế?
Gia cố nhà cửa?
Có cần thiết ?
Ba năm nay tuyết rơi cũng lớn lắm, nhẫn nhịn một chút là qua thôi."
“Ai , tiền lớn thế , việc khác ?"
“Gia cố cũng , lỡ tuyết rơi dày thì ở cũng an hơn."...
Nói gì cũng .
Thủ trưởng Phó ngay từ đầu là tiền do Lục Quan Sơn chuyển đến.
Ông thời gian một chuyến ngoài, liên lạc với Lục Quan Sơn, nhưng khi về, hỏi giúp việc trong nhà, con trai con dâu đều đến.
Sự thất vọng trong lòng khiến Thủ trưởng Phó thấy buồn.
vẫn nén xuống, con trai ông thể tìm về , tình cảm chắc chắn chuyện dễ dàng.
Thần Thần còn sống đời , là điều nhất .
Ông sai cảnh vệ gọi Lục Quan Sơn và Ngu Lê đến.
Ngu Lê hôm nay cấp cứu một bệnh nhân nguy kịch, kịp qua, Lục Quan Sơn liền một .