“Vô tự nhủ trong lòng, cô thể ch-ết, cô mà ch-ết, Ngu Lê chắc chắn sẽ đau lòng.”
Cô thể để bạn của thất vọng !
Chỉ cần vượt qua nỗi khổ hiện tại, cô nhất định sẽ đón ngày lành.
Ngu Lê và Lục Quan Sơn nghỉ ngơi ở một phòng bệnh trống bên ngoài, cô kìm kể hết chuyện của Đoàn trưởng Trần.
“Khoảnh khắc thấy cảnh đó, em thực sự dám tin như !
Em quan tâm ông là Đoàn trưởng là gì, em nhất định mắng ông !
Sao loại đàn ông cặn bã như !
Quan Sơn, xin , em gây rắc rối cho , thể còn ảnh hưởng đến công việc của !
em thực sự chịu nổi, quá cặn bã, quá cặn bã!
Uất ức Tô Tình chịu, em nhất định đòi công bằng cho cô !"
Dương Ninh Nhược, Đoàn trưởng Trần, đôi cẩu nam nữ nhất định báo ứng!
Lục Quan Sơn thấy cô đau lòng đến mức sắp vỡ vụn, ôm c.h.ặ.t cô lòng:
“Anh hiểu, tâm trạng của em đều hiểu!
Đoàn trưởng Trần quả thực như tẩu hỏa nhập ma, nhưng một cách khách quan, ông và Dương Ninh Nhược đúng là chuyện tư tình thực sự bằng chứng.
Đề nghị của Tô Tình xem như là cách nhất, Đoàn trưởng Trần đồng ý thì cứ ly hôn .
Chuyện khác, để tính."
Hành vi hôm nay của Đoàn trưởng Trần cũng khiến Lục Quan Sơn khó hiểu, thể hồ đồ đến mức chứ?
Vì chăm sóc Tô Tình mới sinh xong, Ngu Lê tạm thời thời gian nghĩ chuyện khác.
Ngày hôm , Tô Tình kiên quyết đòi thủ tục ly hôn.
Dù vẫn đang trong thời gian ở cữ, mới sinh xong ngày thứ hai.
Cô xe lăn, quấn khăn đầu, thủ tục ly hôn với Đoàn trưởng Trần.
Tình huống , trong quân đội chắc chắn sẽ khuyên can, nhưng vì Tô Tình quá kiên quyết!
Đoàn trưởng Trần cũng hề ý định cứu vãn, loay hoay suốt nửa ngày trời, cuối cùng trong tình trạng khó khăn, vẫn ly hôn !
Đoàn trưởng Trần lúc đó, trong lòng vẫn thấy khó chịu:
“Tô Tình, cho cô thêm một cơ hội, nếu cô..."
Tô Tình đầu , mang theo Quốc Bảo rời .
Đoàn trưởng Trần tại chỗ, sắc mặt càng thêm thâm trầm!
Trong quá trình ly hôn, ông vẫn luôn tỏ chính nghĩa, nhưng thấy khoảnh khắc Tô Tình rời , ông thấy tim như trống rỗng một mảng.
Cho đến khi trở về khu gia đình, thấy Dương Ninh Nhược đang bày cơm lên bàn.
“Đoàn trưởng Trần, vài món, ông thích ."
Đoàn trưởng Trần ngẩn ngơ những món ăn đó, lâu gì.
Dương Ninh Nhược tới bóp vai cho ông :
“Ông mệt cả ngày , để bóp vai cho ông nhé."
Ông cảm nhận sự phục tùng của Dương Ninh Nhược, đó là điều mà Tô Tình .
Trong lòng nhịn nghĩ, lẽ đây đều là ý trời.
Chính Tô Tình đẩy ông về phía Dương Ninh Nhược, vốn dĩ ông hề ý nghĩ .
Tô Tình ở cữ khá .
Ngu Lê và Lục Quan Sơn thuê cho cô một giúp việc, ngoài còn âm thầm khuyên ruột của Tô Tình đến chăm sóc.
Vốn dĩ, Tô , chê phụ nữ sinh con mất mặt!
Ngu Lê dùng đến “khả năng của đồng tiền", và đảm bảo nếu bà chăm sóc , khi ở cữ xong sẽ cho nhiều hơn.
Quả nhiên Tô đồng ý, giả vờ vẻ yêu thương con gái.
Có nhà bên cạnh, tâm trạng Tô Tình ít nhiều cũng hơn một chút.
Mỗi ngày ăn uống đủ chất dinh dưỡng, chuyên chăm sóc con.
Cộng thêm việc Ngu Lê cứ cách vài ngày đến thăm, Tô Tình dần dần cũng .
Cô hề nhắc đến Đoàn trưởng Trần một nào.
Ngu Lê cho cô điện thoại và địa chỉ quê nhà của Tiểu đoàn trưởng Đỗ, Tô Tình suy nghĩ hồi lâu, hành động.
Ngày hết cữ, cô đích gọi một cuộc điện thoại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-ban-than-cuop-hon-ga-cho-si-quan-mang-thai-song-sinh-nam-thang/chuong-233.html.]
Năm ngày , khu gia đình bùng nổ một chuyện lớn!
Mẹ của Dương Ninh Nhược dẫn theo vài xông đến khu gia đình, vì họ là nhà của liệt sĩ Đỗ Tiểu đoàn trưởng, nên phòng tiếp đón xác minh phận xong để nhân viên dẫn họ .
Nghe ngóng Dương Ninh Nhược hiện đang ở nhà Đoàn trưởng Trần, Đỗ mặt xanh mét xông tới, phía là mấy nhà họ Đỗ, cùng với một đàn ông nhút nhát.
Ai ngờ đến nhà họ Trần, thấy quần áo đàn ông phụ nữ phơi cùng dây trong sân.
Trong nhà chính, Đoàn trưởng Trần đang nhắm mắt ghế.
Dương Ninh Nhược đang nũng nịu mát-xa vai cho ông , ánh mắt đó gợi tình đến mức khiến đỏ mặt!
“Con đàn bà thối tha !"
Mẹ Đỗ xắn tay áo xông túm tóc Dương Ninh Nhược mà đ.á.n.h!
“Đồ hổ!
Con trai tao vất vả lính ở bên ngoài, ch-ết t.h.ả.m như !
Mày ở đây lẳng lơ quyến rũ đàn ông!
Mày với con trai tao như thế nào!
Nó còn đầy trăm ngày, mà mày thèm khát vội vã bán rẻ !"
“Tao đ.á.n.h ch-ết mày đồ hồ ly tinh lẳng lơ !
Cho mày lăng loàn!
Cho mày đê tiện!
Cho mày hổ!"
Dương Ninh Nhược hét lên:
“Lão Trần!
Cứu em!"
Đoàn trưởng Trần quát:
“Dừng tay!
Các gì thế!
Đây là khu gia đình, chỗ để các càn!"
Anh trai của Đỗ Tiểu đoàn trưởng đầy mỉa mai:
“Nghe ông là Đoàn trưởng Trần?
Chính là phái em trai mạo hiểm đúng ?
Hại ch-ết em trai , ông câu dẫn vợ nó!
Hôm nay đ.á.n.h cả ông nữa!"
Người trai lỗ mãng bốc đồng, cân nhắc hậu quả, giơ nắm đ.ấ.m nhắm thẳng Đoàn trưởng Trần mà đ.á.n.h!
Không ngờ là nhà của Đỗ Tiểu đoàn trưởng, Đoàn trưởng Trần vội vàng giải thích:
“Các hiểu lầm !
chỉ là tạm thời chăm sóc vợ góa của Đỗ Tiểu đoàn trưởng một chút, cũng là nể mặt Đỗ Tiểu đoàn trưởng..."
Mẹ Đỗ mắng c.h.ử.i thậm tệ:
“Ông tưởng ai cũng mù !
Một đứa lẳng lơ, một đứa giả khờ, tâm tư của đôi cẩu nam nữ đó, cần cởi quần thì ông vẫn lăng loàn đấy thôi!"
Đôi bàn tay nông sắt đá của bà đ.á.n.h cho Dương Ninh Nhược kêu la t.h.ả.m thiết!
Anh trai họ Đỗ cũng tay tàn nhẫn với Đoàn trưởng Trần, nhưng Đoàn trưởng Trần là võ, phòng thủ khống chế ông .
Mẹ Đỗ thấy con trai ấn xuống đất, lập tức xông sân vỗ tay lóc:
“Mọi mau xem !
Con trai chính là Đỗ Tiểu đoàn trưởng hy sinh đấy!
Con trai ở bên ngoài sinh t.ử, con dâu của ở nhà ăn vụng, sinh đứa con cũng giống nhà !
Đây chính là gã gian phu của nó, mang cả tới đây !
Phá hoại hôn nhân quân nhân , chẳng lẽ tù ?!
mới đến khu gia đình, thấy con đàn bà lăng loàn an phận, đang tựa vai vị Đoàn trưởng Trần như đang phát xuân !
Con trai ch-ết t.h.ả.m quá, con còn đầy trăm ngày, hai chuyện , các vẫn là ?!"