Sư tỷ họ Thôi lạnh:
“ thể mang thai!"
Ngu Lê :
“Tùy cô, chúng khám cơ thể cho khác, chắc chắn thật, hơn nữa khuyên cô cái t.h.a.i dễ dàng bỏ , nếu cả đời cô sẽ con nữa."
Sự trốn tránh trong ánh mắt của sư tỷ họ Thôi giấu nổi nữa.
Không ít cô chỉ trỏ.
“Sinh viên Ngu Lê khám bệnh cho bao nhiêu , thể bậy như , chẳng lẽ sư tỷ họ Thôi thực sự mang thai?"
“Sao thể!
Ngu Lê cũng quá đáng quá, là vì Tây y Trung y hòa hợp, cô cố tình thôi nhỉ!"
“Xem tiếp , nếu sư tỷ họ Thôi thực sự mang thai, một thời gian nữa là thôi nhỉ?
Chỉ là nếu cô thực sự mang thai, thì sẽ là của ai?"
Cũng lén lút :
“Vợ Viện trưởng Lý đến trường chúng bóng gió nữ sinh câu dẫn Viện trưởng Lý, là ai?"
“A, sốc thật!
Sư tỷ họ Thôi ở bên Viện trưởng Lý lâu nhất mỗi ngày, cô ?"
Sư tỷ họ Thôi lòng rối bời, trừng mắt Ngu Lê một cái sắc lẹm, đầu bỏ chạy!
Cô nghĩ nhiều.
Nội tâm đầu tiên cảm thấy là Ngu Lê đố kỵ với , vu khống !
thần sắc của Ngu Lê giống như dối.
Hơn nữa, kinh nguyệt của cô đúng là chậm hơn mấy ngày.
Bởi vì chu kỳ kinh nguyệt của cô luôn dài hơn khác, nên cô nghĩ đến những chuyện .
Phiền lòng, sư tỷ họ Thôi đuổi đàn em bên cạnh , thực sự ngoài trường đến một nơi hẻo lánh tìm một bác sĩ Trung y già.
“Bác sĩ, , cơ thể ..."
Bác sĩ Trung y già cô:
“Nữ đồng chí, cô hình như là m.a.n.g t.h.a.i , nhưng chắc lắm, vì mạch tượng còn nông, lẽ , lẽ kỹ năng của đủ, cô đợi vài hôm nữa tới ?"
Sư tỷ họ Thôi sững sờ, cả trái tim lạnh ngắt!
Cô cam tâm, tìm một bác sĩ Trung y già khác, kỹ năng hơn, trực tiếp :
“Mạch là hỷ mạch (mạch mang thai), về dưỡng vài hôm nữa hãy tới."
Sư tỷ họ Thôi sững tại chỗ, vành mắt đỏ hoe!
Sao thể, rõ ràng an , đảm bảo sẽ mang thai!
Anh quá kinh nghiệm, kỹ năng, b-ắn trong sâu nhất, tuyệt đối sẽ để cô m.a.n.g t.h.a.i mà.
Sư tỷ họ Thôi mất hồn mất vía, nhưng bây giờ cũng dám về trường.
Đợi đến khi trời gần tối, cô mới vội vàng tránh về trường, chạy thẳng tới văn phòng Viện trưởng Lý.
Lúc , trong văn phòng Viện trưởng Lý đang chuyện với một giáo viên họ Hồ.
“Giáo viên Hồ, cơ hội giao lưu học tập ở nước ngoài, sắp xếp cho Ngu Lê của Học viện Trung y.
Không cần bàn , đến lúc đó thông báo trực tiếp, nữ sinh chỉ xinh đặc biệt, mà còn thông minh.
Cô mỗi ngày đều cố tình hóa trang cho xí, một lòng một học tập, mới trường bao lâu?
Mà thực sự mang sức sống cho chuyên ngành Trung y.
thấy với sự thông minh và tài năng của cô , học Tây y mới tiền đồ hơn."
Vừa , trong đầu Viện trưởng Lý hiện lên dáng vẻ đầu gặp Ngu Lê.
Lúc đó cô vẫn cố tình ăn mặc giản dị như , “nước trong bèo sạch" (thanh khiết), nhã nhặn ngọt ngào, như một bức tranh bắt mắt trong lớp học cũ!
Ông lúc đó cố tình mỉa mai Giáo sư Bành, thấy Ngu Lê bên cửa sổ liền kinh diễm, bình tĩnh một chút mới vẻ trưởng bối ôn hòa quý phái chuyện với cô.
Không ngờ Ngu Lê từ chối ông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-ban-than-cuop-hon-ga-cho-si-quan-mang-thai-song-sinh-nam-thang/chuong-365.html.]
Viện trưởng Lý cho rằng, Ngu Lê chính là vì hiểu rõ về ông , hiểu rõ về Tây y, mới từ chối dễ dàng như .
Đợi ông dẫn cô nước ngoài nửa tháng, hai sớm tối , ông sẽ để cô hiểu, cái gì gọi là nước chảy chỗ trũng, tìm chỗ cao ( hướng về nơi hơn).
Giáo viên Hồ ánh mắt đầy thấu hiểu:
“Viện trưởng Lý, sẽ sắp xếp thỏa.
Lần ngài dẫn mấy sinh viên ?"
Viện trưởng Lý nhẹ:
“Dẫn một Ngu Lê thôi."
Ngoài cửa sư tỷ họ Thôi mở to mắt, nắm c.h.ặ.t hai tay!
Hai năm mỗi Viện trưởng Lý công tác nước ngoài, giao lưu học tập đều dẫn cô !
Một lúc lâu , đợi giáo viên Hồ , sư tỷ họ Thôi kích động .
“Thầy Lý, tại thầy dẫn Ngu Lê giao lưu nước ngoài?
Cô chỉ là sinh viên năm nhất, còn học Trung y!"
Viện trưởng Lý sư tỷ họ Thôi đầy kích động, vội vàng ôn hòa an ủi cô, đưa tay lau nước mắt cho cô:
“Đứa ngốc!
Em cái gì?
Cô là sinh viên mới sai, nhưng cô cứu Hiệu trưởng ?
Cô cầu xin Hiệu trưởng, cầu xin thầy, thầy cũng còn cách nào.
Thầy tranh thủ cho em, còn cãi với Hiệu trưởng một trận!
Ngu Lê thực sự là dạng , bên phía Hiệu trưởng ủng hộ cô .
Tiểu Thôi , , thầy bù đắp cho em!"
Lòng sư tỷ họ Thôi là vị chua chát, phẫn nộ, hận ý!
bây giờ việc quan trọng nhất vẫn là cơ thể của cô.
Cô sờ bụng, mất phương hướng :
“Thầy Lý, em, em thể m.a.n.g t.h.a.i , bây giờ..."
Viện trưởng Lý sững sờ, nụ mặt lập tức biến mất.
Ông nghiêm túc bụng sư tỷ họ Thôi một cái:
“Chính em là bác sĩ, y thư học bao nhiêu cuốn, đây là một cơ hội kiểm tra cho em, xử lý một đứa trẻ chắc chuyện gì lớn nhỉ?
Em bây giờ năm ba , nhanh sẽ bệnh viện việc, tiền đồ vô cùng tươi sáng, em thấy ?"
Sư tỷ họ Thôi mở to mắt ông.
Ông mà lạnh lùng với một đứa trẻ như !
Giống như đó là một sinh mạng!
Xử lý nhẹ nhàng như !
Trong đầu nhớ lời của Ngu Lê, cô theo bản năng :
“ Trung y , em cần đứa trẻ thì, thể sẽ con nữa..."
Viện trưởng Lý :
“Em tin Trung y?
là bậy bạ!
Chức năng sinh sản của em bình thường, tuổi còn trẻ, tại sinh ?"
Trong mắt trong lòng sư tỷ họ Thôi đều là sợ hãi, phức tạp.
Cuối cùng, Viện trưởng Lý nhẹ nhàng xoa đầu cô:
“Được , đừng nghĩ nhiều quá, ngày mai , em xử lý đứa trẻ , đừng khác bậy bạ, em sẽ là bác sĩ nổi tiếng hàng đầu ở Kinh thành, thậm chí là cả nước, ?
Thầy sai gửi cho em một khoản tiền, dưỡng cho , lời ?
Thầy thích nữ sinh lời."