Bị Bạo Quân Điên Phê Điên Cuồng Cưỡng Chế Ái - Chương 31: Đại Nhân Thích Nữ Tử Hoang Dã
Cập nhật lúc: 2026-04-02 01:14:12
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
cố tình Tạ Chi Yến giống như thấy, xoay liền ngoài.
“Đại nhân, ngoài cửa một nữ t.ử đang ầm ĩ đòi gặp ngài!”
“Nàng …”
Người bẩm báo sắc mặt khó xử, ấp úng thôi.
Sắc mặt Tạ Chi Yến âm trầm, vô cùng mất kiên nhẫn: “Nói!”
“Nàng nàng thích ngài, nhập cung tuyển tú.”
“Nàng còn … nàng gả cho ngài…”
“Bảo ngài đến phủ cầu …”
Sau lưng thuộc hạ mồ hôi lạnh tuôn ròng ròng, những lời phía cũng thốt khỏi miệng .
Tạ Chi Yến thuộc hạ đang quỳ mặt đất, ý nơi khóe môi lạnh lẽo: “Loại chuyện nhỏ , cũng đến bẩm báo?”
“… nhưng nữ t.ử đó, tự xưng là con gái của Hình bộ Thượng thư Vương An Bình, Vương Quế Lan.”
“Thuộc hạ đuổi cũng đuổi , chạm cũng chạm , thật sự là nên thế nào cho ?”
Rất nhanh, từ đỉnh đầu truyền đến giọng lạnh lẽo thấu xương của Tạ Chi Yến.
Hắn : “Đã chạm , thì cầm gậy gộc đuổi ngoài.”
Trước khi , còn bổ sung thêm một câu: “Đuổi, cho, xa, !”
Lý Uyển Thanh trong sảnh thấy , thần sắc rốt cuộc cũng hòa hoãn vài phần.
Nàng nghĩ, đối với nàng , rốt cuộc vẫn là khác biệt so với những nữ t.ử khác.
Triệu Hổ lắc lắc đầu, liên tục “chậc” vài tiếng: “Đại nhân nhà chúng , thật đúng là như một thương hoa tiếc ngọc a!”
“ là uổng phí cho từng đóa hoa đào đang nở rộ !”
Nói , dùng cùi chỏ huých nhẹ Trương Long bên cạnh, nhỏ giọng hỏi: “Ây, ngươi xem, ngày là nữ t.ử thế nào, mới thể hái đóa hoa cao lãnh là đại nhân nhà chúng đây?”
Trương Long lập tức nghĩ ngay đến hình ảnh thể miêu tả trong phòng giam ban nãy.
Hắn khẽ “khụ” vài tiếng, gì.
Triệu Hổ tự lẩm bẩm: “Ta cảm thấy vẫn là đại gia khuê tú như Lý tiểu thư…”
Lời còn dứt, thấy Lý Uyển Thanh bước , liền dậy tươi tiễn .
Trương Long tán đồng lắc lắc đầu.
Có lẽ, đại nhân nhà trong xương cốt thích kiểu hoang dã…
…
Tạ Chi Yến trong phòng giam u ám, từ xa Giang Vãn Đường trong phòng dụng hình, biểu cảm mặt cảnh mờ tối, rõ ràng.
“Đại nhân, Tiêu tiểu Hầu gia của Bình Dương Hầu phủ đến .” Trương Long tiến lên cung kính .
Tạ Chi Yến mặt cảm xúc : “Ồ, đến gì?”
Trương Long khựng một chút, : “Là vì vị Giang nhị tiểu thư ở bên trong .”
“Hắn bảo chuyển lời cho đại nhân, nếu ngài dám động đến một sợi lông tơ của nàng , sẽ thề đội trời chung với ngài.”
“Cái gì?!”
Tạ Chi Yến kinh ngạc nhướng mày: “Nếu nhớ lầm, định hạ hôn ước với , đáng lẽ là Giang đại tiểu thư chứ?”
Trương Long ngẩn , một lý do mà ngay cả bản cũng thể thuyết phục : “Có lẽ là… yêu ai yêu cả đường ?”
“Hừ! Thật là một câu yêu ai yêu cả đường lắm…” Tạ Chi Yến bật , mang theo vài phần ý vị trào phúng.
“Vậy bên phía Giang gia thì , động tĩnh gì ?”
Trương Long trầm mặc một lát, : “Nha tên Tu Trúc bên cạnh Giang nhị tiểu thư cùng Giang đại công t.ử khỏi phủ, của Thừa Tướng phủ bắt về .”
“Xem , Giang gia định quản sống c.h.ế.t của vị nhị tiểu thư nữa.”
Tạ Chi Yến đột nhiên nhớ tới, thông tin hôm qua sai điều tra :
Giang Vãn Đường, đích thứ nữ của đương triều Thừa tướng Giang Tri Hứa, từ năm sáu tuổi mùa đông đưa đến một trang viên hẻo lánh của Giang gia, cho đến mùa xuân năm nay mới hồi kinh, tròn mười năm.
Chỉ một câu ngắn gọn, khái quát nửa đời cô khổ của thiếu nữ.
“Hừ~” Tạ Chi Yến lạnh một tiếng, ánh mắt phiếm lạnh.
“Thật đúng là đủ châm biếm!”
Cùng là đích nữ của Tướng phủ, hai đều là hòn ngọc quý tay, duy chỉ đối với vứt bỏ như giày rách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bao-quan-dien-phe-dien-cuong-cuong-che-ai/chuong-31-dai-nhan-thich-nu-tu-hoang-da.html.]
“Đại nhân, hiện giờ đang ở Đại Lý Tự, thẩm vấn cũng , động cũng xong, nên xử trí thế nào?” Trương Long hỏi.
Ngữ khí Tạ Chi Yến nhàn nhạt: “Chăm sóc cho là .”
“ nơi dẫu cũng là phòng giam, chứng cứ, chúng cũng thể vô cớ giam giữ các nàng.”
“Chi bằng cái thuận nước gẩy thuyền, để Tiêu tiểu Hầu gia đón về?”
Tạ Chi Yến lộ vẻ khinh thường: “Ta cần ân tình của gì!”
“Ngươi ngoài đuổi .”
Trương Long ngạc nhiên : “Vâng.”
Nói xong, lĩnh mệnh rời .
Tạ Chi Yến bước phòng dụng hình, Giang Vãn Đường lạnh lùng , câu đầu tiên mở miệng chính là: “Vân Thường ở ?”
Tạ Chi Yến đầy hứng thú nàng, trêu tức : “Ngươi đối với nàng ngược để tâm.”
“Có tâm trí rảnh rỗi , chi bằng lo lắng cho bản .”
“Đại nhân lời là ý gì?” Giang Vãn Đường hỏi.
“Giang gia từ bỏ ngươi , hiện giờ lưng ngươi còn bất kỳ chỗ dựa nào nữa.”
Đôi mắt hoa đào của Giang Vãn Đường thu , ý nơi khóe miệng thanh thiển: “Ồ~”
“Vậy thì ?”
Tạ Chi Yến tiến gần, cúi nàng, ánh mắt u ám: “Ngươi… cam tâm ?”
Người đôi mắt thuần triệt trong veo, ngữ khí thản nhiên: “Ta sớm quen .”
Tạ Chi Yến ngẩn , gì.
Hắn nữ t.ử mặt, giữa căn phòng đầy hình cụ, nhu nhược kiên cường, hiểu , đáy lòng sinh một tia thương xót.
Giang Vãn Đường mất kiên nhẫn tiếp tục vòng vo với .
Nàng đưa tay túm lấy một góc tay áo rộng thùng thình của Tạ Chi Yến, tức giận , nữa hỏi: “Vân Thường ở ?”
“Các ngươi gì nàng ?”
Tạ Chi Yến rũ mắt, bàn tay nhỏ bé trắng ngần đang nắm c.h.ặ.t t.a.y áo , tâm tư vài phần phức tạp.
“Yên tâm , động đến nàng .”
Giang Vãn Đường buông tay, thần sắc lạnh lùng : “Những gì cần trả lời đều trả lời , Tạ đại nhân chuẩn khi nào thả chúng về?”
“Bây giờ.”
“Ta đích … đưa các ngươi về.”
Nói xong, Tạ Chi Yến xoay bước ngoài.
Đồng t.ử Giang Vãn Đường khẽ chấn động, bóng lưng , chút khó tin.
Phải rằng các nàng tự trở về, và Đại Lý Tự Khanh Tạ Chi Yến đích đưa các nàng về, hai việc khác biệt một trời một vực.
Hắn đây là…
Nhất thời, Giang Vãn Đường cũng thấu rốt cuộc gì.
nàng sẽ tin, Tạ Chi Yến lòng gì.
Xe ngựa lăn bánh lộc cộc, hướng về phía Thừa Tướng phủ mà .
Giang Vãn Đường xuống xe ngựa, thấy tiếng mắng c.h.ử.i tức giận của Giang Tri Hứa từ trong phủ truyền .
“Hừ, nó còn mặt mũi trở về!”
“Dứt khoát c.h.ế.t ở bên ngoài luôn cho xong!”
Giang Vãn Đường Giang Tri Hứa đang đùng đùng nổi giận bước đến cửa Tướng phủ, lạnh một tiếng, lạnh nhạt : “Làm phụ thất vọng .”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“Nghịch nữ, ngươi liêm sỉ, màng đến thể diện của Tướng phủ, thì đừng trách nhẫn tâm!”
“Người , lôi nó trong, đ.á.n.h c.h.ế.t bằng gậy cho !” Giang Tri Hứa giận dữ quát.
“Giang Thừa tướng thật là oai phong lớn quá a…”
“Lại dám hô đ.á.n.h hô g.i.ế.c chính con gái ruột của !”
“Thật đúng là khiến bằng con mắt khác a!”
Tạ Chi Yến vén rèm xe, chậm rãi từ xe ngựa bước xuống…