BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 185: Vẫn là Tống Thời Ngạn chiếm hời ---
Cập nhật lúc: 2026-02-09 10:08:31
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Thanh Uyển hốc mắt kìm mà đỏ lên của Giang Hạ, giơ tay vỗ vỗ cái đầu nhỏ của với ý trấn an.
Nàng gì, nhưng khiến lòng Giang Hạ ấm áp hơn bất cứ lời nào.
Cứ ngỡ khi nãi nãi qua đời, chỉ còn một một .
Lại chẳng ngờ gặp gia đình Cố tỷ tỷ, bọn họ đối với giống như ...
Dùng xong bữa tối, Tống Thời Ngạn chuẩn rời , bước khỏi sân, phía truyền đến giọng trong trẻo của thiếu nữ.
“Đợi một chút.”
Bước chân Tống Thời Ngạn chợt dừng , xoay về phía cô nương đang chạy nhỏ về phía .
Cố Thanh Uyển đưa một túi tiền qua: “Đây là của .”
Tống Thời Ngạn túi tiền , thần sắc khẽ động, ngẩng đầu nàng: “Không cần đưa cho .”
Cố Thanh Uyển hắng giọng: “Thực cũng bao nhiêu, hôm nay lợi nhuận hai mươi tám lượng, bạc đưa cho nhà họ Phạm tính là của . Trong khế ước , là góp vốn, lấy ba thành lợi nhuận, tròn là tám lượng năm trăm văn.”
Tống Thời Ngạn lúc đó xem kỹ khế ước , cũng định lấy bạc của nàng: “Không cần, tiền hoa hồng của coi như là tiền cơm ăn ở nhà .”
Cố Thanh Uyển lời của y, trong lòng bỗng thấy chột , ánh mắt mang theo vẻ dò xét chằm chằm biểu cảm của thiếu niên.
Dưới ánh trăng, đôi mắt thiếu niên sáng rực lạ thường, hề né tránh mà đón lấy ánh mắt của Cố Thanh Uyển. Dáng vẻ đó trái Cố Thanh Uyển nhịn mà dời mắt .
Trong lòng nàng chút lẩm bẩm, Tống Thời Ngạn là quá dễ chuyện ? Tuy hai nhà cũng coi như chút giao tình, nhưng y là quá rộng rãi ?
Chính y còn đang sống dựa việc săn b.ắ.n, cũng thắt lưng buộc bụng, nay đưa tiền hoa hồng cũng lấy...
Nghĩ đến con gấu đen c.h.ế.t một cách rõ ràng , Cố Thanh Uyển cảm thấy bất an vô cớ.
Nhìn thấy thần sắc đáy mắt cô nương liên tục đổi, đôi lông mày càng nhíu c.h.ặ.t , Tống Thời Ngạn khỏi thở dài.
“Chuyện kinh doanh của nhà là dựa chính bản các nên, chỉ là cho mượn ít bạc, lý gì lấy ba thành lợi nhuận của , con gấu đen đó cũng là cùng săn .”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Nói xong, thấy Cố Thanh Uyển y chằm chằm và vẫn giữ im lặng, Tống Thời Ngạn khựng một chút tiếp.
“Ta luôn đến nhà dùng cơm, trong lòng thấy yên, nợ nhân tình.”
Nghe thấy lời , Cố Thanh Uyển lập tức tỉnh ngộ. , một như Tống Thời Ngạn thể cam tâm tình nguyện ăn uống ở nhà bọn họ .
Dù cũng hẳn là ăn uống , nhưng nam nhân mà, ai chẳng trọng thể diện.
Lại nghĩ đến những gì Giang Hạ về tay nghề nấu nướng của Tống Thời Ngạn, nàng bỗng thấy lý do vô cùng hợp lý.
Cố Thanh Uyển thở phào nhẹ nhõm một cách kỳ lạ, lập tức nở nụ rạng rỡ: “Được , cũng khách sáo với nữa. Số bạc đó cứ coi như là mượn của , yên tâm, sẽ tính lãi cho .”
Tiền mượn thì nàng áp lực gì cả, dựa theo tình hình lợi nhuận của cửa tiệm hiện nay, trả bạc cho Tống Thời Ngạn cũng sẽ mất bao lâu.
Tống Thời Ngạn: “...”
Y dường như sai điều gì đó .
“Thực , săn b.ắ.n định cho lắm, nếu phiền, bạc cứ coi như là khoản đầu tư như . Tuy nhiên chẳng bỏ chút công sức nào, cũng quá thiếu bạc, nên hoa hồng chỉ cần lấy một thành là .”
Cố Thanh Uyển ngẩn một lát, đó chợt hiểu, chắc là Tống Thời Ngạn thấy khả năng kiếm tiền của nàng nên thấy mượn tiền bằng đầu tư cho định.
Lập tức nàng cũng gật đầu: “Được, chỉ là một thành ít quá ?”
Dù cũng đầu tư hơn một trăm lượng mà...
Tống Thời Ngạn lắc đầu: “Không ít, cho dù bạc thì cửa tiệm của cũng sẽ mở thôi. Nói cũng , là chiếm hời của .”
Cố Thanh Uyển y trầm mặc một hồi, đó gật đầu: “Cũng đúng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-185-van-la-tong-thoi-ngan-chiem-hoi.html.]
Tống Thời Ngạn sự thẳng thắn của thiếu nữ cho dở dở .
Cố Thanh Uyển bỗng cảm giác vui mừng vì tiết kiệm bạc, nàng móc túi tiền lục lọi, cuối cùng đưa qua.
“Một thành.”
Tống Thời Ngạn nhịn , vươn tay nhận lấy: “Được.”
Chia tiền xong, Cố Thanh Uyển trực tiếp trở về phòng.
Tống Thời Ngạn tại chỗ túi tiền trong tay, là loại túi vải nhỏ giống như của bọn Giang Hạ và Thái Đầu, vốn dĩ dùng để cho mấy đứa trẻ đựng đồ ăn vặt.
Tống Thời Ngạn khỏi bật , nắm túi tiền trong tay xoay về nhà.
Trạng thái hiện tại của Cố Thanh Uyển chính là trong tay tiền, trong lòng hoảng.
Ngày hôm , Cố Thanh Uyển dẫn theo Phạm Tiểu Khuê lên trấn, lúc cửa lớn của tiệm vẫn mở, xe bò từ cửa .
Vào đến trong tiệm, Cố Thanh Uyển cửa tiệm thu dọn sạch sẽ, chỉ cần bày đồ lâu lên là thể khai trương, Đàm Trác đang híp mắt ở một bên, nàng cũng theo.
“Làm lắm.”
Đàm Trác gãi gãi đầu: “Thực con mà, lười , chỉ là cái tiệm đây của nhà chẳng khách nên mới lười cử động thôi. Bây giờ tiệm của cô kinh doanh như , việc cũng thấy đầy kình lực.”
Chủ yếu là nếu biểu hiện thì mỗi tháng hai trăm văn tiền thưởng, cộng chính là một lượng bạc đấy!!!
Lúc gã tự mở tiệm, một tháng cũng chẳng kiếm nổi một lượng bạc!
Phạm Tiểu Khuê bê đồ lâu, Đàm Trác cũng định giúp đỡ nhưng Cố Thanh Uyển gọi .
Đàm Trác chút thấp thỏm Cố Thanh Uyển, ý của nàng là gì.
Cố Thanh Uyển gã, đó lấy một túi tiền nhỏ đưa qua: “Hôm qua khai trương đều vất vả , đây là tiền thưởng cho , của những khác đều đưa , đây là của .”
Đàm Trác trợn tròn mắt, thể tin nổi Cố Thanh Uyển: “Tiền... tiền thưởng?”
Gã mới chỉ việc nửa ngày hôm qua, thế mà đưa tiền thưởng cho gã ?
Cố Thanh Uyển gật đầu: “Hôm qua tiệm khai trương vô cùng viên mãn, hài lòng. Đương nhiên, tiền thưởng ngày nào cũng , cứ cho , hiệu quả kinh doanh của tiệm , doanh thu cao thì vẫn sẽ tiền thưởng.”
Nghe thấy lời , Đàm Trác đến nỗi mắt híp cả , vội vàng cầm lấy túi tiền: “Nhất định, nhất định , đông gia cô cứ yên tâm, nhất định sẽ việc thật .”
Vừa gã mở túi tiền , thấy thỏi bạc bên trong, mắt gã lập tức trợn ngược lên.
Gã Cố Thanh Uyển túi tiền, hận thể cắm đầu trong đó luôn.
Đây, đây là một lượng bạc!!
Gã biểu hiện một tháng mới lấy một lượng bạc, kết quả mới ngày thứ hai, đông gia đưa cho gã một lượng bạc tiền thưởng !
Đàm Trác nhất thời thấy trong lòng chua xót, miệng bĩu , hốc mắt đỏ lên, kích động đến mức suýt chút nữa là quỳ phịch xuống mặt Cố Thanh Uyển.
“Đông gia, đông gia cô đối với quá, nếu việc cho thật thì chẳng là con nữa.”
Nhìn một nam nhân hơn hai mươi tuổi quẹt nước mắt bày tỏ lòng trung thành, Cố Thanh Uyển thực sự chịu thấu, dậy bỏ chạy.
“Ta phía chuẩn gà rán, chuẩn thôi, mở cửa tiệm.”
Nói xong nàng xách váy bước nhanh hậu viện.
Ngày thứ hai việc kinh doanh của Cố Ký vẫn rầm rộ như , so với hôm qua giảm xuống đôi chút nhưng nhiều.
Hết một ngày, lợi nhuận vẫn hơn hai mươi lượng.