Cố Thanh Uyển thấy giọng quen thuộc đó, khóe miệng giật mạnh một cái, tên mà cũng tìm tới tận cửa.
Tề lão hiển nhiên cũng rõ những lời từ xa truyền đến , khỏi nhíu mày, giọng quen thế nhỉ?
Tiểu tư bên cạnh ngẩn , đó tiến lên ghé tai nhỏ: "Lão gia, dường như là giọng của Phó gia đại thiếu gia ạ."
Trong lúc chuyện, xe ngựa nhà họ Phó dừng bên cạnh xe ngựa nhà họ Tề, Nhẫn Đông nhảy xuống xe, trong xe lượt hai bước xuống.
Phó Trì xuống xe ngựa thấy Cố Thanh Uyển, gã liền xắn tay áo định tiến lên lý luận với nàng một phen.
Tuy nhiên, vạt áo của gã đột nhiên một bàn tay nhỏ nhắn từ phía túm lấy, Phó Trì một chân còn kịp bước kéo giật trở .
“Làm cái gì ? Bao nhiêu đang kìa, để ca ca ruột của ngã sấp mặt !”
Đứa nhỏ phía chẳng buồn để tâm đến gã, mà bước nhanh lên phía , định thần mặt Tề lão, khuôn mặt vốn nghiêm túc cứng nhắc lúc giấu nổi vẻ kích động.
Dù kiềm chế, nhưng sự cảm kích và tôn kính trong đáy mắt vẫn thể giấu , lo ngại đám đông xung quanh, Phó Dự Bạch chắp tay, hành lễ thật sâu, nhưng hề lộ phận của vị trưởng bối .
“Học trò Phó Dự Bạch, bái kiến Tề lão.”
Phó Trì đang định mắng đứa đại nghịch bất đạo của một câu, thì thấy một nên xuất hiện ở đây, gã giật , vội vàng rụt cổ , dám càn mà bước nhanh lên .
“Phó Trì huyện Phụng Hưng, bái kiến Tề lão.”
Bên cạnh, Cố Thanh Uyển thấy sắc mặt đổi đột ngột của Phó Trì, cùng thái độ cung kính đến mức phần kính sợ , ánh mắt nàng khẽ lóe lên.
Lão giả , rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Tề lão cũng ngờ gặp hai nhà ở nhà họ Cố, thầm nghĩ hai tiểu t.ử cũng điều, quá nhiều.
“Đứng lên , gặp ở đây cũng là duyên.” Tề lão mỉm ôn hòa lễ độ, ánh mắt Phó Dự Bạch mang theo mấy phần tán thưởng.
Dù là , nhưng so với thái độ hòa ái như trưởng bối trong nhà đối với Cố Thanh Uyển lúc nãy thì quả là khác biệt một trời một vực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-189-co-thanh-uyen-sau-nay-dung-hong-lan-lon-o-tran-thanh-khe-nua.html.]
Cố Thanh Uyển cho rằng bản gì khiến coi trọng hơn Phó Trì, ánh mắt Tề lão khỏi mang theo vài phần phòng và dò xét.
Phó Trì gặp Tề lão vài , nào cũng sợ đến mức sắp để bóng ma tâm lý, cũng may cuối cùng nhờ món gà rán của Cố Thanh Uyển mà thành công Tề phủ.
Nghĩ đến đây, gã mới sực nhận , Tề lão ở ngoài cổng nhà Cố Thanh Uyển?
Gã nghĩ đến phần gà rán , ướm lời hỏi: “Tề lão, ngài đây là...”
Tề lão , khẽ tằng hắng một tiếng.
“Ta hôm nay tới đây, vốn là tìm Cố cô nương hỏi chút chuyện, ngờ đúng lúc, gặp ngay ngày đại hỷ thượng lương của nhà họ Cố, cũng tiện quấy rầy...”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Lời thật êm tai, nhưng đôi chân của lão chẳng chút ý định rời nào.
Khóe miệng Cố Thanh Uyển giật giật, nàng chẳng hề thấy lão quấy rầy chỗ nào cả.
Nghĩ đến thái độ của Phó Trì, lão nhân khí độ bất phàm, phận định sẵn là tầm thường mắt, nụ của Cố Thanh Uyển hiện lên nhanh.
Ánh mắt nàng cong cong, ngoan ngoãn dịu dàng đến lạ thường, nhưng trong mắt Phó Trì thì đó chính là "sự tình bất thường ắt yêu ma"!
“Khách quý từ xa tới, gặp thì lý nào để ngài về, xin ngài nể mặt, cho ngày đại hỷ thượng lương của nhà chúng thêm chút hỷ khí.”
Mắt Tề lão sáng lên, ánh mắt lướt qua sân nhà một cách kín đáo, món ăn gì thì nhưng mùi vị thì ngửi thấy .
Thơm!
Bên cạnh, Phó Trì nàng thì hít một ngụm khí lạnh, sợ Cố Thanh Uyển đang đối mặt với ai mà càn đắc tội , gã vội vàng lên tiếng.
“Tề lão trăm công nghìn việc, tìm nàng việc thì mau mời chính đường , ăn uống cái gì, cái mâm cỗ ngoài trời của nhà nàng mà cũng dám mời Tề lão !” Phó Trì nháy mắt hiệu.
Cỗ bàn trong thôn mà cũng dám mời Tề lão xuống, đến lúc đó nếu trong thôn hiểu lễ nghĩa va chạm , Cố Thanh Uyển đừng hòng lăn lộn ở trấn Thanh Khê nữa!
Tề lão: “...”