Cái khẩu khí quen thuộc đó, hình to lớn đó, cộng thêm câu “nhi t.ử đút cha uống nước”.
Cố lão đầu tức khắc sợ đến mức tóc gáy dựng , kinh hãi trợn tròn mắt, hít lấy hít để từng ngụm khí lạnh, co giật một hồi lâu.
Cuối cùng một tiếng thét ch.ói tai còn kịp phát , dọa đến mức ngất xỉu nhân sự.
Bóng đen: “...”
Sau đó, nọ rút một cây kim, đ.â.m thẳng một nhát huyệt Nhân trung của Cố lão đầu.
Lập tức khiến Cố lão đầu đang ngất xỉu tỉnh vì đau.
Trong tay bóng đen vẫn là chén đó, vẫn là câu đó: “Cha, nhi t.ử đút cha uống nước.”
Cố lão đầu sợ đến mức da đầu nổ tung, la hét đẩy bà lão bên cạnh, nhưng Cố lão thái ngáy vang trời đất, đẩy thế nào cũng tỉnh.
Bóng đen tiếp tục : “Cha, nương ngủ , tỉnh .”
Giọng u u minh minh và lời lẽ đó khiến bàng quang của Cố lão đầu bắt đầu phản ứng.
“Ngươi, ngươi là ai!” Cố lão đầu run rẩy đáp lời, nhưng một cái liếc mắt cũng dám bóng .
Bóng đen , chén nước trong tay tiếp tục đưa tới: “Cha, con là Viễn Kiều đây mà, cha ? Đổ nhiều mồ hôi thế , nào, uống chút nước , uống xong , nhi t.ử dễ đưa cha .”
Một câu “đưa cha ” suýt chút nữa dọa c.h.ế.t Cố lão đầu, gào lên một tiếng, trực tiếp hất văng cái tay đang dí sát miệng .
Choảng, ,
Một tiếng động giòn giã vang lên, chén vỡ tan tành.
Người bên giường đột nhiên im bặt, đến cũng nữa.
Cố lão đầu lúc sắp dọa vỡ mật, lăn bò giường định gọi bà lão dậy, nhưng Cố lão thái ngủ say như c.h.ế.t, tát móp cả mặt mà mụ vẫn ý định tỉnh .
Chuyện căn bản bình thường, đây là gặp ma !!!
Cố lão đầu nghĩ đến tối nay Cố Khinh Khinh tới, giờ Cố Viễn Kiều về.
Dù cái c.h.ế.t của Cố Viễn Kiều liên quan đến , cũng sợ chứ, đối xử với mấy con Diệp Tiểu Vân như thế nào trong lòng tự hiểu rõ.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
“Viễn, Viễn Kiều , cha, cha cha cha thể cùng con , chúng ma khác đường, con đưa cha .”
Bóng đen rõ ràng khác hẳn với vẻ tươi lúc nãy, khiến giọng của Cố lão đầu run rẩy lên xuống đến mười tám nhịp.
“Cha, vợ và nhi t.ử, khuê nữ của con ? Tại con tìm thấy họ?”
là sợ cái gì thì cái đó đến, Cố lão đầu sợ đến mức tim vọt lên tận cổ họng, một gương mặt trắng bệch như quỷ, mồ hôi lạnh đầm đìa khắp mặt.
“Họ, họ, họ thất lạc với chúng , lúc các con mãi về, vợ con, con cái con lo cho con nên tìm con lạc mất, , chúng vẫn luôn tìm đấy chứ, nhưng thấy.”
Bóng đen dường như vô cùng bi thương, thút tha thút thít như đang , cảm xúc vẻ kích động.
Ngay khi Cố lão đầu nghĩ thầm mong mau , tìm vợ con .
Thì thấy bóng đó đột nhiên trong nháy mắt áp sát tới mặt , gần như là mặt chạm mặt, thấy rõ ràng khuôn mặt khủng khiếp rõ hình thù , sợ đến mức run b.ắ.n, hai mắt trợn ngược, ngất .
cằm bỗng truyền tới một cơn kịch thống, đau đến mức lập tức tỉnh táo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-258-uong-xong-roi-nhi-tu-de-dua-cha-di.html.]
“Aiz, cha, con trách cha, con mộ tổ, giờ chỉ thể phiêu dạt bên ngoài, nhưng thấy các , con như tìm thấy nhà , cha yên tâm, con sẽ luôn theo các .”
Câu suýt chút nữa Cố lão đầu tè quần, lão vội vàng : “Không cần cần, con đừng theo chúng nữa, con , con an nghỉ , con xuống địa phủ , đợi cha về thôn Ngưu Đầu, nhất định sẽ lập mộ gió cho con tổ tiên.”
“Cha, cha đang tìm Tiểu Vân và Nhi Tỷ nhi bọn họ ? Đợi đến lúc con thấy họ sống con mới , đời con còn di nguyện nào khác, chỉ gặp họ, nếu họ sống thì con còn hối tiếc gì, nếu kẻ bắt nạt họ, thì con nhất định mang kẻ đó cùng mới .”
Cố lão đầu lúc sợ đến mức xương cốt đều cứng đờ, câu càng khiến lão thể nhịn nữa, “ào” một cái ướt đẫm cả đũng quần.
“Không, ai bắt nạt bọn họ cả.”
Khuôn mặt k.h.ủ.n.g b.ố nhe một hàm răng trắng hếu: “Cha, cha yên tâm, nhi t.ử sẽ ở ngay bên cạnh bầu bạn với cha.”
Giọng u u của bóng đen kèm theo tiếng khành khạch, trực tiếp Cố lão đầu sợ đến mức hai mắt trợn trắng, ngửa , đầu đập “đùng” một cái mặt Cố lão thái, khiến mụ chảy đầy m.á.u mũi, nhưng vẫn tỉnh.
Bóng đen qua một cái, đưa tay kéo nửa của Cố lão đầu , đó trực tiếp rời .
Nhảy khỏi viện, liền thấy thiếu nữ đôi mắt sáng rực ở góc tường, thấy tới liền hỏi.
“Làm xong chứ?”
Tống Thời Yến “ừm” một tiếng.
Cố Thanh Uyển dáng vẻ của Tống Thời Yến, do đang nhập vai Cố Viễn Kiều , nàng chút nổi nữa, mặt , hít sâu một .
“Chúng thôi, nhà lão Cố sắp kịch để xem .”
Hai bóng hình lặng lẽ biến mất trong con hẻm.
Ngày hôm , nhà lão Cố tỉnh dậy trong tiếng gào thét của Cố lão thái.
Hàng xóm bên cạnh t.r.a t.ấ.n suốt một đêm cuối cùng cũng chịu nổi nữa, từng một trong sân gào thét c.h.ử.i bới nhà lão Cố.
Tuy nhiên lúc , Cố lão thái cũng màng tới những tiếng c.h.ử.i rủa đó, mặt bà đau c.h.ế.t, cảm giác mũi như sắp gãy , tóc dường như dính thứ gì đó, bết thành một cục, mặt cũng căng rát.
Dùng tay quệt một cái lên mặt, hóa là vệt m.á.u khô.
Nhìn sang Cố lão đầu bên cạnh, cũng đầy mặt là m.á.u, dọa bà gào thét lên t.h.ả.m thiết.
Hai đứa nhi t.ử lượt xông , Cố Viễn Hà chạy quá nhanh chú ý mảnh vỡ sàn, đ.â.m trúng chân, đau đến mức kêu “ái dà” một tiếng ngã xuống đất.
Lão nhị Cố Viễn Sơn mảnh vỡ chén nước đầy đất, giường cha già đầy mặt là m.á.u, còn , cái mùi khai của nước tiểu thoang thoảng bay tới...
“Chuyện, chuyện là ? Nương, bà và cha đầy mặt m.á.u thế ?”
Vừa , lao tới lay Cố lão đầu: “Cha, cha tỉnh .”
“Là kẻ nào thất đức, nửa đêm chạy phòng chúng trộm đồ, còn tay với và cha nữa chứ.” Cố lão thái quên mất chuyện Cố Khinh Khinh tối qua, lúc mới tỉnh dậy não bộ vẫn kịp phản ứng.
Ngược là Hổ T.ử cùng chạy tới với Triệu thị để xem tình hình, tức khắc mếu máo, rúc lòng Triệu thị, giọng nhỏ xíu đầy tiếng .
“Nương, tỷ tỷ Khinh Khinh cũng tới tìm gia gia nãi nãi , hu hu, tối nay tỷ tới tìm con , con sợ lắm, hu hu hu hu, nương bảo Khinh Khinh đường tỷ đừng tới tìm con ?”
Nghe thấy lời tôn t.ử, Cố lão thái mới sực nhớ chuyện tối qua, tức khắc sợ đến mặt trắng bệch, dám ho he gì.
Mà Cố lão đầu cũng đứa nhi t.ử thứ hai lay cho tỉnh ...