BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 313: Diệp Tiểu Vân thuê cửa tiệm ---
Cập nhật lúc: 2026-02-10 23:24:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà lập tức dắt theo mấy đứa nhỏ cùng Diệp lão thái mua sắm ngừng nghỉ, ngay cả Tiểu Khôi trong nhà cũng bỏ quên.
Cố Thanh Uyển chút buồn , cảm thấy mẫu chắc chắn là từ Phụng Linh tự kích động lão Cố gia đó nếm trải niềm vui của việc mua sắm, nên ngày càng phóng khoáng hơn.
Cố Thanh Uyển thì dọc đường đều đang tìm kiếm cửa tiệm thích hợp, bất kể Khang Triệu Huy đến Phụng Hưng huyện rốt cuộc là gì, đại kinh doanh gì, thì cửa tiệm của nàng vẫn mở.
Diệp Tiểu Vân dắt cả nhà từ một tiệm điểm tâm xách lớn xách nhỏ , liền thấy Cố Thanh Uyển đang quan sát một cửa tiệm trống.
“Nhi Tỷ nhi.” Bà tới, cửa tiệm dán chữ cửa kinh doanh , tuy bà chữ nhưng cũng thể đoán ngôi nhà chắc chắn là đang cho thuê: “Con thuê cửa tiệm ?”
Cố Thanh Uyển gật đầu: “Mẫu , chuyện kinh doanh ép dầu, con dự định cửa tiệm đầu tiên sẽ mở ở huyện thành.”
Trên trấn quá nhỏ, cửa tiệm của nàng mở lớn đến thì kinh doanh cũng hạn, huống hồ cửa tiệm của nàng chỉ hướng tới bách tính, mà bất kỳ cửa hàng nào liên quan đến ăn uống đều là khách hàng tiềm năng của nàng.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Còn phủ thành, tuy nàng nhân mạch là Tề lão, nhưng đến phủ thành, nếu gặp chuyện gì, ông cụ e là cũng nước xa cứu lửa gần.
Hiện tại căn cơ của nàng còn quá nông, nên bước những bước quá lớn, mà Phụng Hưng huyện chính là vặn để nàng cửa tiệm thí điểm đầu tiên.
Diệp Tiểu Vân ngờ nữ nhi nhà chí khí như , bà vốn cảm thấy món kho Cố Ký mà Cố Thanh Uyển dạy bà kinh doanh trấn như thế là lợi hại , bà mãn nguyện , nhưng nữ nhi bà dự định mở cửa tiệm ở huyện thành.
Bà cũng nhịn một lượt Phụng Hưng huyện phồn hoa trù phú hơn Thanh Khê trấn mấy , nghĩ đến trang trại chăn nuôi ngày càng núi nhà , bà cũng kìm chế mà nảy một ý nghĩ táo bạo.
“Nhi Tỷ nhi, huyện thành là cách nhà chúng xa quá ?” Bà do dự một lát hỏi.
Cố Thanh Uyển : “Mẫu , còn nhớ Thiệu Cần của t.ửu lầu Quảng Phúc ?”
Diệp Tiểu Vân thể nhớ, lúc việc kinh doanh món kho của họ lên, tên Thiệu Cần của t.ửu lầu Quảng Phúc đó nhắm bí phương của họ, mua bán thành liền định hãm hại cướp đoạt, nếu Nhi Tỷ nhi lợi hại, bọn họ bây giờ tới chuyện kinh doanh xong mà còn vướng quan tòa c.h.ế.t .
“Cho nên, chỉ chúng ngày càng lớn mạnh, xa hơn, mới thể giữ vững tất cả những gì trong tay.”
Diệp Tiểu Vân lập tức hiểu , lẩm bẩm: “Phải , nếu dù Thiệu Cần, vẫn còn Trương Cần, Lý Cần.”
Trong lòng tính toán, tâm thần bà định , ngẩng đầu lên, mắt sáng rực: “Nhi Tỷ nhi, con xem mẫu đem món kho Cố Ký mở tới huyện thành ?”
Cố Thanh Uyển chút kinh ngạc, ngờ Diệp Tiểu Vân hỏi lời là tâm tư , khỏi chút tán thưởng, xem mẫu nàng thực sự khác .
Việc kinh doanh món kho hiện giờ đều do mẫu nàng quản lý, bao gồm cả việc cải tiến hương vị, thêm món mới đều là Diệp Tiểu Vân đang nghiền ngẫm.
Bà giờ đây còn là mẫu nhu nhược ngày chỉ theo Cố Thanh Uyển, cái gì cũng , cái gì cũng giúp nữa.
Bà cũng lớn sự nghiệp của , cũng thể chống đỡ một bầu trời cho con cái, khi nữ nhi cần đến, ít nhất chỉ lo lắng suông.
Bà giúp gì khác, ít nhất thể đưa tiền, nhất là thật nhiều thật nhiều tiền!
“Dĩ nhiên là , mẫu nếu ý tưởng , chúng sẽ về muộn hơn một ngày, cùng xem cửa tiệm thích hợp?”
Cố Thanh Uyển lâu quản chuyện bên món kho, cũng trong tay Diệp Tiểu Vân bạc , bạc của nàng hiện giờ đều xoay vòng trong việc kinh doanh ép dầu. “Tuy nhiên tiền thuê ở huyện thành chắc chắn thấp, nếu cửa tiệm thích hợp, chúng thể đợi thêm chút nữa.”
Diệp Tiểu Vân lập tức thần bí vỗ vỗ hầu bao của , mỉm , tựa như mang theo chút kiêu ngạo nhỏ bé: “Yên tâm, mẫu tiền.”
Cửa tiệm trấn kinh doanh và định, cộng thêm hiện giờ trang trại chăn nuôi của , so với việc mua gà vịt bên ngoài thì rẻ và tiện hơn nhiều, nước kho cũng dùng một , cộng thêm bà cơ bản chi tiêu gì, nên cũng dành dụm ít tiền.
Hai mẫu t.ử ăn ý ngay lập tức, hành trình tiếp theo trở thành việc hai tìm kiếm cửa tiệm thích hợp.
Thực rằng cửa tiệm mà Phó Trì định đó quả thực , địa thế, kích thước đều vô cùng thích hợp.
tương ứng, tiền thuê ở đó cũng rẻ, nàng thuê thì còn , chứ nếu mua thì hiện tại chắc chắn nàng mua nổi.
Chủ yếu nhất là dù Khang Triệu Huy và Phó Trì tranh giành cửa tiệm, nàng cũng thể nhận cửa tiệm mà Phó Trì tặng, nhân tình lớn như nàng trả nổi, huống hồ Phó Trì còn ý định hợp tác với nàng, thì càng , căn bản rõ ràng.
Dạo đến cuối cùng, Cố Thanh Uyển gặp cái nào mắt, trái để Diệp Tiểu Vân tìm một cửa tiệm thích hợp.
Địa thế cách con phố phồn hoa nhất hai con phố, mức độ náo nhiệt chắc chắn là bằng, nhưng theo lời Diệp Tiểu Vân : “Món kho nhà chính là bảng hiệu sống, dù mở ở con phố náo nhiệt nhất cũng nhất định bán , đến lúc đó bảo Thái Đầu và Giang Hạ ngoài chạy một vòng, đảm bảo sẽ chiêu dụ một đống khách về cho .”
Chủ yếu là việc kinh doanh trấn của họ tuy khá , bà kiếm chút tiền, nhưng thuê cửa tiệm đắc địa thì vẫn thuê nổi...
Cố Thanh Uyển cũng cảm thấy cửa tiệm món kho nhất thiết mở ở phố chính, con phố mà Diệp Tiểu Vân xem thực .
“Mẫu , ngày mai chúng sẽ liên hệ chủ nhà, ký khế ước thuê phòng.”
Còn nàng thì vẫn tìm cửa tiệm thích hợp, nhưng cũng vội, nếu món kho Cố Ký mở tới huyện , nàng chắc chắn vẫn cơ hội qua đây, đến lúc đó từ từ tìm kiếm là .
Ngày hôm , gia đình Cố Thanh Uyển tiên ký kết xong cửa tiệm mà Diệp Tiểu Vân nhắm trúng.
Sau đó đến khách điếm trả phòng, chuẩn trở về Phụng Hưng huyện.
Lúc về đông hơn, xe ngựa đủ chỗ , Cố Thanh Uyển nghĩ giữa trấn Thanh Khê và huyện Phụng Hưng, trong nhà ngày càng nhiều, phương tiện dường như cũng cần sắm sửa thêm một chút.
Ngay lập tức nàng mua thêm một chiếc xe ngựa lớn.
Ngồi chiếc xe ngựa mới tinh, Cố Thanh Uyển bắt đầu thở ngắn than dài.
“Vẫn là quá nghèo, nếu tiền thêm chút nữa, thể mua chiếc xe ngựa hạng sang thuê lúc , đó thoải mái bao.”
Cố Khiêm phàn nàn: “...”
Hắn thậm chí cảm thấy mới thất lạc bọn họ vài tháng, mà là vài năm , nếu tại chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, còn theo kịp quan niệm tiêu xài của bọn họ nữa.
Muội phá của đành, nương hiện giờ tay cũng thật là...
Không nhắc đến nữa, nhắc đến nữa, l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn còn đau, cần bình tâm .
Hắn từ từ chấp nhận sự thật rằng nhà họ từ những nạn nhân chạy nạn, trong nháy mắt trở thành đại hộ trong thôn xe nhà cửa tiệm.
Xe ngựa đến đình Cửu Thủy bên ngoài huyện Phụng Hưng, liền gặp đám lão nhà họ Cố đang quan sai áp giải, phán lưu đày đến núi Bắc Mạc cách đó năm trăm dặm.
Đám lão nhà họ Cố từ sáng sớm áp giải đến đình Cửu Thủy, chuẩn hội quân với đoàn lưu đày ngang qua huyện Phụng Hưng.
Đến đình Cửu Thủy , những phạm nhân cùng lưu đày đang từ biệt nhà đến tiễn chân, ăn bữa cơm tiễn biệt thịnh soạn do nhà mang tới, và nhận những túi tiền hoặc đồ ăn bí mật nhét cửa tay áo. Tiền bạc tự nhiên là dùng để đút lót quan sai đường , để dễ chịu hơn một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-313-diep-tieu-van-thue-cua-tiem.html.]
Đoàn lưu đày lớn vẫn tới, nên nha sai cũng vội, sở dĩ đến sớm như cũng là để đợi nhân của những phạm nhân đến tiễn, để bọn họ thể kiếm chác chút lợi lộc.
Đây cũng là một phần trong việc kiếm tiền béo bở của chuyến áp giải , bọn họ tự nhiên sẽ mất kiên nhẫn.
đám nhà họ Cố ngơ ngác một bên, lấy một đến tiễn, sắc mặt quan sai lập tức sa sầm xuống, hừ lạnh một tiếng đầy khó chịu.
“Thật là xui xẻo, từng thấy loại lưu đày nào mà trong nhà lấy một đến tiễn, chẳng kiếm chác chút dầu mỡ nào.”
“Haizz, ngươi thấy lão đầu lão thái , ước chừng cả nhà đều lưu đày , còn ai tiễn nữa chứ.”
Người nhà họ Cố lúc thực sự là nước mắt, đó còn cảm thấy về thôn Ngưu Đầu là điều thể chấp nhận, nhưng giờ đây bọn họ mơ cũng về thôn Ngưu Đầu sống những ngày tháng .
Cố lão đầu hiện giờ liệt, chỉ thể một chiếc xe đẩy nhỏ cho đẩy , Cố lão thái và Triệu thị hiện giờ đều lưỡng bại câu thương.
Một khắp đầy vết thương, một bước là kêu rên một tiếng, một thì thọt chân khập khiễng.
Hai Cố lão nhị và Cố lão tam hôm qua đ.á.n.h đến mức đầu rơi m.á.u chảy như hồ lô huyết, giờ đầu đều quấn băng gạc, chẳng ai thèm mặt ai.
Cố Trân Trân thì miễn cưỡng thể , mặc dù ả Cố Thanh Uyển hành hạ cho tơi tả, nhưng đôi chân vẫn phế , chỉ là nhanh nhẹn nữa.
Ả gãy một tay, tay còn miễn cưỡng thể sử dụng, lưỡi tổn thương, tuy vẫn thể chuyện nhưng phát âm rõ ràng, ả luôn giữ im lặng, lời nào.
Vết thương dữ tợn mặt vẫn lành hẳn, thịt đỏ hỏn lật trông đáng sợ, mấy tên quan sai thấy ả đều dọa cho giật , đó mắng một tiếng xui xẻo tránh thật xa.
Điều khiến ả, vốn luôn kiêu ngạo tự hào về dung mạo của , đả kích nặng nề, cả trở nên u ám, thần trí hoảng loạn, thỉnh thoảng gào thét ầm ĩ, khiến quan sai xông lên vung roi chút nể tình.
Tống Thời Yến đang đ.á.n.h xe tình hình với trong thùng xe, nhà họ Cố lập tức mở cửa sổ xe, về phía đám lão nhà họ Cố.
Khi thấy bộ dạng thê t.h.ả.m của bọn họ, Diệp lão thái nhổ một bãi nước miếng ngoài cửa sổ: “Đáng đời!”
Diệp Tú Lệ sa sầm mặt, hừ lạnh một tiếng: “Đây đều là quả báo.”
Cố Khiêm lạnh lùng , một lời, đó Cố Thanh Uyển trở về qua về chuyện thế của Cố Viễn Kiều, những căn bản là của bọn họ.
Một lũ ăn cháo đá bát, tội đáng muôn c.h.ế.t!
Cùng lúc đó, nhà họ Cố cũng thấy hai chiếc xe ngựa đang qua bên lề đường.
Lúc đầu còn để ý, nhưng khi cửa sổ xe mở , thấy mấy gương mặt quen thuộc trong xe, nhà họ Cố lập tức trở nên kích động.
“Là Tiểu Vân và Nhi Tỷ nhi, Khiêm ca nhi, bọn họ đến tiễn chúng .” Cố lão thái kích động suýt tiếng, lảo đảo chạy qua đó.
“Tiểu Vân , Tiểu Vân, con đến tiễn nương ? Con nhất định cho chúng thêm chút tiền nhé, nếu con đường chúng sống đây.”
Trải qua một ngày một đêm , dù bọn họ cam lòng đến thế nào, cũng chuyện còn đường cứu vãn, lưu đày là chuyện chắc như đinh đóng cột .
Giờ đây chỉ hy vọng thể giúp bọn họ đút lót quan sai, để bọn họ đường dễ thở hơn một chút, ít nhất là thiếu ăn thiếu mặc.
Cố lão đầu cũng kích động, vật vã dậy, nước mắt lưng tròng xe ngựa.
Là lão hồ đồ a, nếu lão tin lời của tên đại sư c.h.ế.t tiệt nào đó năm xưa, thể rơi kết cục như ngày hôm nay?
Cố lão tam tự nhiên là thấy oan ức nhất, cũng lao tới: “Đại tẩu, Đại tẩu cứu với, từng hại mà, tam phòng chúng bao giờ chuyện gì với cả, Đại tẩu cứu ngoài , lưu đày .”
Hắn cảm thấy là nhà nhị phòng liên lụy, thể buông bỏ, thể chấp nhận phận, thể chấp nhận kết cục lưu đày.
Diệp Tiểu Vân lạnh lùng bọn họ, giống như xa lạ, nhàn nhạt : “Nương, đóng cửa sổ , gió sáng sớm lạnh, đừng để cảm.”
Diệp lão thái liếc nhà họ Cố một cái, hừ lạnh, mắng một câu ‘quả báo’, trực tiếp đóng cửa sổ xe .
Phía Cố Thanh Uyển cũng vô cảm đóng cửa sổ xe.
Quan sai thấy nhà họ Cố định chạy, lập tức xông lên bắt bọn họ , tránh khỏi một trận roi vọt.
Nhìn thấy hai chiếc xe ngựa ngày càng xa, biến mất khỏi tầm mắt, Cố lão thái lập tức tuyệt vọng bệt xuống đất, vỗ đùi rống.
“Tiểu Vân , con đối xử với nương như mà, , ”
Hy vọng tan vỡ, nhà họ Cố bắt đầu rơi cảnh đổ cho , suýt chút nữa đ.á.n.h .
Mà Cố Trân Trân, kẻ hại bọn họ thành thế , một nữa trở thành mục tiêu công kích, Cố lão thái nhéo cánh tay vặn tai, đ.á.n.h mắng, mỗi câu đều là đồ chổi, đồ đáng c.h.é.m ngàn đao.
Đám Cố Thanh Uyển sớm quẳng đám lão nhà họ Cố đầu, dù thì bọn họ cũng chẳng ngày tháng nào , thể sống sót đến nơi lưu đày coi là mạng lớn .
Xe ngựa đến trấn Thanh Khê, vội vàng về thôn, mà đến tiệm Đồ lâu Cố Ký .
Bọn họ rời lâu như , đồ lâu đều do Lâm thị , cũng việc ăn thế nào .
Cả gia đình xuống xe ngựa, Diệp Tiểu Vân lo lắng tình hình cửa tiệm, bước .
Cố Khiêm Cố Thanh Uyển dìu, ở cửa, con phố náo nhiệt , cửa tiệm mặt khách khứa nườm nượp ngớt, há hốc miệng, hồi lâu thốt nên lời.
Trong lòng chuẩn , nương và đại hiện giờ chắc chắn sống , cũng bọn họ mở tiệm.
cửa tiệm mặt khách đông như trẩy hội, ăn đến mức ở huyện thành cũng hiếm thấy, vẫn ngây .
“Nhi, Nhi Tỷ nhi, đồ lâu nương , ăn đến thế ?”
Trước cũng từng theo cha lên trấn một , cũng từng thấy mở tiệm trấn, nhưng gì thấy cảnh tượng thế bao giờ.
Cố Thanh Uyển mỉm : “Chúng trong xem .”
Cố Khiêm gật đầu, bước chân trong, cửa tiệm mà cảm thán tay nghề của nương yêu thích đến , đó liền thấy gã sai vặt hô lớn một tiếng: “Đây là hai lượng bạc đồ lâu của Lý thiếu gia đặt, ngài cầm chắc lấy!”
Cố Khiêm kinh hãi đến mức chân trượt một cái, suýt chút nữa bước hụt.
Nương đây e là mở hắc điếm đấy chứ!?