BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 365: Mao Toại tự tiến ---

Cập nhật lúc: 2026-02-10 23:38:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vậy lát nữa sẽ tranh thủ về thu dọn ngay. Uyển Nhi, lát nữa con cho một tờ thông báo tuyển nhé, ít nhất hai gã sai vặt mới đủ." Diệp Tiểu Vân tâm trạng .

Bà bây giờ theo Cố Thanh Uyển học chữ học tính toán, về khoản tính sổ thể tự đảm đương.

Cố Thanh Uyển nhận lời, chuẩn bắt đầu tấm bảng tuyển .

"Cho hỏi, ở đây tuyển ?"

Cố Thanh Uyển còn xong chữ, thấy một giọng chất phác mang theo ý vang lên.

Diệp Tiểu Vân cũng chút kinh ngạc, bảng còn treo ngoài mà tìm đến cửa .

Cả hai đều phía cửa, đó là một nam t.ử trung niên mặc trường sam, ngũ quan đoan chính, mày rậm mắt to. Khi lên mang theo mấy phần hiền hòa chất phác, tạo ấn tượng ban đầu .

Nam nhân biểu cảm của hai con, : "Mấy ngày ngang qua đây thấy cửa tiệm đang thu dọn, hôm treo bảng hiệu lên, nghĩ chắc là sắp khai trương nên tới hỏi xem các vị tuyển ?"

Cố Thanh Uyển liếc đó một cái, hỏi: "Ông tiệm của chúng ?"

Tấm vải bảng hiệu của họ còn xé xuống, còn chẳng là tiệm gì đến hỏi tuyển .

Nam nhân khẽ ho một tiếng, dường như chút ngượng ngùng: "Dù cũng là ăn buôn bán, là kinh doanh thì tự nhiên cần trướng phòng. Tại hạ bất tài, xin mao toại tự tiến."

Diệp Tiểu Vân thấy ông ứng tuyển trướng phòng, cần suy nghĩ liền trả lời: "Chúng ở đây tuyển trướng phòng, chỉ tuyển gã sai vặt."

Nụ của đó khựng , vẻ kinh ngạc: "Ta cứ ngỡ đến nhanh , chẳng lẽ tìm ?"

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Diệp Tiểu Vân lắc đầu: "Cũng , chỉ là chúng định tuyển trướng phòng. Ta là chủ tiệm, thể tự xem sổ sách."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-365-mao-toai-tu-tien.html.]

Người đó dường như kinh ngạc, ngỡ ngàng sang Diệp Tiểu Vân, vẻ như ngờ bà quản lý sổ sách, nhất thời trả lời thế nào.

"Vậy... nếu như , gã sai vặt cũng . Thực giấu gì các vị, gần đây cũng qua nhiều cửa tiệm mà tìm việc. Nếu các vị thiếu trướng phòng, các vị xem gã sai vặt ?"

Cố Thanh Uyển nam nhân mặt, lông mày khỏi khẽ nhíu . Người thật là kỳ quái.

Có tài năng trướng phòng mà thể dễ dàng chấp nhận gã sai vặt như , thật bình thường chút nào.

Đang định nhắc nhở Diệp Tiểu Vân nên cân nhắc kỹ, Diệp Tiểu Vân lên tiếng.

"À, nhưng việc nhà chúng cần khuân vác, chút mệt nhọc, tìm trẻ tuổi. Với độ tuổi của ông thì cân nhắc ."

Khóe miệng Cố Thanh Uyển suýt nữa nhịn , mẫu nàng đúng là đủ thẳng thắn.

Nam nhân hiển nhiên cũng ngờ bà chuyện trực tiếp như , nhất thời sắc mặt chút kỳ quái, nhưng ông vẫn phong độ, hề lộ vẻ vui.

"Ta tuy tuổi tác lớn một chút nhưng thể lực thua kém gì đám trẻ tuổi . Tuy nhiên nếu phu nhân yêu cầu thì xin mạo phiền ."

Nói xong, ông liền xoay dứt khoát rời .

Cố Thanh Uyển nhướng mày, nàng cứ ngỡ ông sẽ tiếp tục thêm gì đó, xem nàng nghĩ quá nhiều .

Thu ánh mắt, nàng coi chuyện nhỏ là gì, tiếp tục bảng tuyển treo lên cửa.

"Mẫu , trong huyện thành chúng rõ gốc gác, mới tới vẫn cần đề phòng một chút, tìm hiểu kỹ hãy ."

Diệp Tiểu Vân gật đầu: "Chuyện rõ. Ôi, giá mà tìm ai thạo việc như Đàm Trác thì mấy."

 

Loading...