Nếu là Hàn Đào thì cũng đành , nhưng Thẩm Đại Hổ cũng tới tặng lễ chúc mừng con nhóc họ Cố ?
Hắn nuốt nước bọt một cái, tim đập loạn xạ vì hoảng hốt, kéo lấy Thẩm Đại Hổ cho .
“Thẩm , ngài tiệm dầu bán cái gì ?”
Thẩm Đại Hổ nụ khựng . Ông dĩ nhiên là , dạo gần đây chuyện dầu lạc xôn xao ít. Tuy nhiên ông cũng giống như phần lớn , đều cảm thấy chuyện dầu lạc chẳng qua là lời đồn vô căn cứ.
Nếu sáng nay nhận tin, rằng vị lão gia t.ử ở trấn Thanh Khê nhà họ Tề hôm qua tới huyện Phụng Hưng, còn sáng sớm tinh mơ tới dự khai trương cái tiệm dầu , thì ông dĩ nhiên sẽ vội vàng hấp tấp chạy tới đây gì.
Tuy vị lão gia t.ử đó là hạng như ông thể kết giao , nhưng cơ hội chiêm ngưỡng phong thái của lão , ông dĩ nhiên tới .
“Khụ, dĩ nhiên là . Dầu lạc thực sự thần kỳ, tò mò từ lâu, khó khăn lắm mới đợi tiệm của Cố đông gia khai trương, cuối cùng cũng thể tới tận mắt chứng kiến sự thần kỳ của dầu lạc , ha ha ha.”
Cố Thanh Uyển Thẩm Đại Hổ hươu vượn, khóe miệng treo một nụ chuẩn mực, vô cùng giữ thể diện: “Vậy liền sai dẫn Thẩm lão bản xem dầu lạc.”
Nhẫn Đông vô cùng tinh ý tiến gần, híp mắt : “Thẩm lão bản, để dẫn ngài xem.”
Đối với Phó Chữ, kẻ thường xuyên ăn chơi nhảy múa trong thành, thì tiểu tư bên cạnh cũng đều nhẵn mặt.
Nhìn thấy Nhẫn Đông, Thẩm lão bản tim đập thình thịch. Phó đại thiếu gia mà để tiểu tư của tới đây chân chạy việc, xem lai lịch của Cố Thanh Uyển thật sự hề nhỏ.
May mà ông ngu xuẩn như tên Đồng Nhược Tiến , cũng may mà hôm nay ông tới, quà cáp chọn cũng tính là rẻ, thật là may mắn.
Đồng Nhược Tiến lúc ngây dại. Vừa Thẩm Đại Hổ cái gì?
Ông thấy dầu lạc thần kỳ ?
Láo toét!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-384-dong-nhuoc-tien-hoang-roi.html.]
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Rõ ràng đó khi tán gẫu với Thẩm Đại Hổ, Thẩm Đại Hổ đối với dầu lạc cũng là khịt mũi coi thường, lúc giống như một kẻ nịnh nọt ?
Tim Đồng Nhược Tiến càng lúc càng hoảng, chỉ cảm thấy sự việc gì đó sai sai, quá sai , chắc chắn chuyện gì đó mà .
Chỉ là mấy kẻ c.h.ế.t tiệt , mà một ai cho .
“Cố... Cố đông gia, dầu lạc của nàng, dầu lạc...” Hắn thực sự từ tận đáy lòng tin cái thứ gọi là dầu lạc .
Thế nhưng lúc Cố Thanh Uyển, bỗng thấy dám thốt thêm một lời nào nữa.
Cố Thanh Uyển nửa nửa Đồng lão bản: “Đồng lão bản và Thẩm lão bản là chỗ quen cũ ? Sao với Thẩm lão bản một chút, rằng cái tiệm của lừa như thế nào?”
Đồng Nhược Tiến Cố Thanh Uyển đang sỉ nhục , sắc mặt lập tức khó coi đến cực điểm. Nếu trong lòng chút kiêng dè, chắc chắn mở miệng mắng nhiếc .
Đám xem náo nhiệt xung quanh, thấy hai trong tiệm cũng sững sờ, chút khó hiểu.
Những đó còn thấy bọn Phó Chữ , còn đám đến thì , chỉ tưởng dân thường xem náo nhiệt thôi. Lúc thấy hai vị thương nhân giàu của huyện Phụng Hưng , liền chút hiểu nổi.
“Chẳng dầu lạc là giả ? Thẩm lão bản đến để mở mang tầm mắt về dầu lạc, rốt cuộc là thế nào ?”
“Đồng lão bản, dầu lạc là giả ? Ngài nên rõ với Thẩm lão bản chứ, thể để cái tiệm dầu lừa .” Có kẻ ưa thói nhà giàu, lập tức lớn tiếng hô hoán.
Đồng Nhược Tiến há miệng, thực đường đường chính chính vài câu, nhưng miệng giống như dính c.h.ặ.t .
đặt tình thế , nếu thật sự cứ thế lủi thủi rời , thì cái bản mặt già của coi như vứt bỏ.
“Cố đông gia , nàng hai trong là ai ? Nếu nàng lừa họ, thì ở huyện Phụng Hưng , nàng khó mà sống yên !”