BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 400: Cưới Cát Kiều Ngọc ---

Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:38:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phía đám đông, khuôn mặt Cố Thanh Uyển ẩn hiện trong ánh sáng mờ ảo, chỉ đôi mắt sâu thẳm chằm chằm sự hỗn loạn trong phòng, đáy mắt ẩn hiện nộ khí đang cuộn trào đè nén xuống.

Nàng lướt qua , đến cửa phòng, cảnh tượng bên trong, sắc mặt kịch biến, bộ dạng cố tỏ bình tĩnh quát lớn: “Cát Kiều Ngọc! Sao ngươi ở trong nhà , còn lẻn phòng đại ca ? Nhà họ Cát các ngươi hạ lưu bẩn thỉu đến thế!”

Những lời trực tiếp đảo ngược vị trí yếu thế của Cát Kiều Ngọc, khiến vẻ mặt của hai con nhà họ Cát trở nên đầy ẩn ý.

Cố Thanh Uyển năng càng thêm nể tình: “Ngươi năm bảy lượt đeo bám đại ca , những lời liêm sỉ, đại ca tránh ngươi như tránh tà! Vậy mà vạn vạn ngờ tới, ngươi thể đê tiện vô sỉ, từ thủ đoạn, điềm nhiên như , bẩn thỉu hạ lưu đến mức độ !”

Cát Kiều Ngọc gào, giọng của Cố Thanh Uyển cũng nhỏ. Tiếng quát chỉ những thấy, mà ngay cả những tụ tập xem náo nhiệt ngoài sân cũng rõ mồn một.

Chuyện bắt đầu thú vị đây.

Đến cả những còn Cố Khiêm ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo cũng đổi giọng, vẻ mặt khinh bỉ: “Con gái nhà họ Cát trông cũng đến nỗi nào, mà như sợ gả , cứ sán lấy nam nhân, bám thì leo giường. Chậc chậc, đứa nữ nhi như thế, đ.á.n.h c.h.ế.t luôn cho xong, thật là mất mặt!”

“Nghe Lý Cường nhà lão Lý đó còn đến Cát gia cầu hôn, Cát gia từ chối. May mà từ chối, chứ loại Tức phụ thế mà rước về nhà thì đầu Lý Cường chẳng xanh lè cả đám .”

“Ta , Cát gia rõ ràng là trúng Cố gia tiền nên mới tìm đủ cách để nữ nhi gả Cố gia. Trong thôn trúng Cố Khiêm nhiều lắm, nhưng nhà ai vô liêm sỉ như , đem nữ nhi dâng lên giường nam nhân ?”

Những lời bàn tán đó chẳng hề hạ thấp giọng, câu nào câu nấy lọt tai hai con bọn họ rõ mồn một, mà cả hai đỏ mặt tía tai, nhục nhã vô cùng.

Chu thị đương nhiên danh tiếng của nữ nhi thối nát, nhưng chỉ cần gả Cố gia, những gì thì can hệ gì. Tục ngữ câu " nghèo chứ đĩ", chờ đến khi nữ nhi mụ thành nữ chủ nhân của Cố gia , mụ xem ai còn dám nửa lời .

“Cố Thanh Uyển, ngươi đừng ở đó hươu vượn! Rõ ràng là Cố Khiêm bắt nạt nữ nhi , lẽ nào chuyện còn là giả ? Nếu , nữ nhi thể ép ? Rõ ràng là Cố gia các ngươi chiếm hời chịu trách nhiệm. Ta cho ngươi , chuyện hôm nay Cố gia đưa lời giải thích cho , Cát gia chúng tuyệt bỏ qua! Cùng lắm thì lên nha môn, để Cố Khiêm tù!”

Mọi thấy , nhất thời đều hít một khí lạnh. Đây rõ ràng là ép hôn mà, nếu Cố gia đồng ý thì sẽ để Cố Khiêm đại lao.

“Nói cũng , vẫn là do Cố Khiêm tự nhịn , bằng cho dù Cát Kiều Ngọc tâm tư đó cũng thành sự , chẳng qua là mỡ dâng miệng mèo nên nhả thôi.”

Trong đám đông ai một câu, đó với Cố Thanh Uyển: “Cố đại nha đầu , dù nữa thì chuyện cũng là Cố Khiêm đuối lý. Trai đơn gái chiếc ở cùng một phòng, chuyện đó thì Cố gia các ngươi cũng chịu trách nhiệm. Sau đều là thông gia cả , là gọi nương và ngoại bà của cháu về đây, bàn bạc kỹ lưỡng chuyện thành .”

Cố Thanh Uyển về phía , thấy chút xa lạ, nhưng dường như cũng từng gặp. Là trong thôn, nhưng ngày thường ít khi qua , nếu Cố Thanh Uyển trí nhớ thì thực sự nhớ nổi .

Triệu lý chính lúc sắc mặt cũng khó coi. Loại chuyện quả thực khó giải quyết, bất luận vì lý do gì, việc danh tiếng của Cát Kiều Ngọc mất tại Cố gia là sự thật.

Cố Thanh Uyển trong phòng, ngay khi tưởng rằng nàng sẽ ầm lên, thì nàng bình tĩnh hỏi: “Ý của bà là chịu trách nhiệm với nữ nhi bà, cưới nữ nhi bà, đúng ?”

Cố Thanh Uyển chỉ tay nam nhân đang mặc y phục, co rùm trong góc.

Chu thị thì mắt sáng rực lên, tự cho là hy vọng, lập tức quát lớn một tiếng: “! Hắn cưới nữ nhi , nếu nữ nhi còn thế nào ?”

Cố Thanh Uyển , hít một thật sâu: “Được, nhưng đây là chuyện giữa các , cưới cưới liên quan đến .”

Cát Kiều Ngọc thấy thì lập tức đại hỷ. Điều nàng duy nhất lo lắng là Cố Thanh Uyển xen chuyện . Vị tiểu cô t.ử tương lai quá mức mạnh mẽ, thủ đoạn tàn nhẫn, nhưng nếu nàng xen thì chuyện thành công một nửa !

Nghĩ đến việc nam nhân ban đầu thì từ chối, đó vì nàng chủ động mà thở trở nên dồn dập, đối với nàng...

Hồi tưởng động tác thô bạo của đàn ông khiến nàng đau điếng, nàng nhịn mà đỏ mặt. Nàng ngay mà, Khiêm ca ca đối với nàng ý tứ.

Nương nàng đúng, "cọc tìm trâu", đối với hạng nữ nhân tự đưa tới cửa, mấy nam nhân thể nhịn .

“Khiêm ca ca, nguyện ý cưới ?” Nàng ánh mắt đầy hy vọng, tràn trề mong đợi nam nhân dường như chút luống cuống ở bên cạnh.

Mọi ngoài cửa cũng chớp mắt chằm chằm nam nhân đó, chờ đợi câu trả lời của . Nếu chuyện đồng ý, thì quả thực là ép Cát Kiều Ngọc con đường c.h.ế.t.

Thế nhưng chỉ thấy đó cúi gầm mặt xuống, lời nào. Cát Kiều Ngọc trong lòng hoảng hốt, cuống quýt thôi: “Khiêm ca ca, chứ, ... sẽ cưới đúng ?”

“Ta...” Giọng nam nhân khàn đặc, gian nan mở miệng.

“Mọi đều vây quanh cửa phòng ? Có chuyện gì thế ?”

Một giọng thanh thuần ôn hòa vang lên từ phía đám đông, trực tiếp khiến những trong và ngoài phòng đều biến sắc.

Những đến Cố gia ăn tiệc phần lớn đều quan hệ với Cố gia, đối với Cố Khiêm tuy là quá thiết nhưng cũng chẳng hề xa lạ.

Giọng truyền đến từ phía rõ ràng là của Cố Khiêm mà!

Mọi đầu , quả nhiên thấy Cố Khiêm với vẻ mặt mệt mỏi, dường như khỏe cho lắm, đang mặc y phục chỉnh tề ở phía đám đông, vẻ mặt đầy mờ mịt hiểu chuyện gì.

“Cố... Cố Khiêm? Sao ngươi ở đây? Ngươi ở đây, ... trong phòng là ai?”

Không ai thốt một câu như , khiến Cát Kiều Ngọc trong phòng vốn kinh hãi đến mức sắc mặt đại biến, suýt nữa thì bấm nát cả lòng bàn tay.

Không ai quen thuộc giọng của Cố Khiêm hơn nàng , nhưng giọng của Cố Khiêm thể xuất hiện ở ngoài phòng?

Huynh rõ ràng, rõ ràng đang ở trong phòng!

Ngay nãy, bọn họ còn ôm , tình ý nồng thắm...

Nàng thể chấp nhận sự thật , đôi mắt chằm chằm nam nhân trong góc: “Khiêm ca ca, ... mau một câu ! Huynh rõ ràng ở đây đúng ? Luôn là đúng ? Huynh mau , mau !”

Nói đến đoạn , nàng là gào thét trong tuyệt vọng. Nếu Cố Khiêm, chẳng nàng ...

Chỉ nghĩ đến khả năng đó thôi, , Cát Kiều Ngọc đến nghĩ cũng dám nghĩ.

Tuy nhiên, bất luận nàng dám nghĩ cũng đổi sự thật. Khi thấy bóng dáng cao gầy thanh tú của Cố Khiêm xuất hiện ở cửa phòng, Cát Kiều Ngọc cả như sét đ.á.n.h, đờ đẫn tại chỗ.

Cố Khiêm đôi mày nhíu c.h.ặ.t: “Chuyện là thế nào, các đều ở trong phòng của ?”

Cát Kiều Ngọc ở cửa, trong đầu lập tức "oanh" một tiếng, còn thấy gì nữa, chỉ thấy tiếng thở của chính ngày càng dồn dập.

Những bộ mặt xem náo nhiệt ngoài cửa, cảm giác ấm nóng còn sót cơ thể, cùng với nam nhân đang trong góc mờ ảo rõ mặt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-400-cuoi-cat-kieu-ngoc.html.]

Nàng chỉ thấy trời đất cuồng, trong đầu chỉ còn hai chữ.

Xong ...

Chu thị cũng ngây , chằm chằm Cố Khiêm mà chỉ thấy lạnh toát, giọng run rẩy lẩm bẩm: “Sao thể như .”

Chu thị đột nhiên về phía nam nhân trong góc, cái kẻ hủy hoại sự trong trắng của nữ nhi mụ. Mụ trực tiếp lao , còn vẻ giả vờ giả vịt như nãy nữa, lúc mụ hận thể đ.á.n.h c.h.ế.t kẻ .

“Á á á! Ta đ.á.n.h c.h.ế.t tên súc sinh ngươi! Ngươi rốt cuộc là ai, ngươi gì nữ nhi !?”

Nói đến đây, Chu thị chợt nhận điều gì, lập tức đổi giọng: “Ngươi... ngươi gì nữ nhi ? Không đúng ! Ngươi ý đồ , thấy tiếng kêu của nữ nhi nên mới xông , ngươi cái gì cũng đúng !”

Nói xong, mụ còn về phía ngoài cửa, vội vàng giải thích: “Ngọc tỷ nhi nhà vẫn là một cô nương hoàng hoa, là tên ý đồ bất lương, chúng đến kịp lúc, bọn họ cái gì cũng , thực sự cái gì cũng .”

Chỉ cần Cát Kiều Ngọc còn trong sạch, thứ vẫn còn cơ hội.

Chủ yếu là Cát Kiều Ngọc chuyện với nam nhân khác, thì vẫn còn cơ hội gả Cố gia!

Nam nhân đ.á.n.h đau quá, hít một khí lạnh, trực tiếp đẩy Chu thị , vội vàng : “Không... , ... cũng ở đây. Ta mơ hồ cảm thấy nữ nhân sán lòng , còn cởi y phục của , cứ ngỡ là đang mơ thấy xuân mộng nên mới mê nửa đẩy nửa thuận, ...”

Chu thị thấy lời , nhất thời đại nộ: “Cái loại ch.ó má! Rõ ràng là ngươi ý đồ bất chính với Ngọc tỷ nhi nhà , con bé liều c.h.ế.t chống cự nên ngươi mới đắc thủ. Giờ ngươi hủy hoại danh tiếng nữ nhi , !”

Nói đoạn, mụ còn vội vã giải thích với : “Mọi đều thấy cả đấy, nữ nhi kêu lên là chúng ngay, căn bản là chuyện gì xảy cả.”

Sau đó mụ chĩa mũi dùi về phía Cố Thanh Uyển: “Vả nữ nhi gặp chuyện ở trong nhà các ngươi, xét về tình về lý, đều là trách nhiệm của Cố gia các ngươi, chuyện các ngươi nhất định quản!”

Cố Thanh Uyển thấy nhà họ Cát mưu đồ thành liền chuyển sang giở trò lưu manh, nàng lạnh một tiếng: “Hai các ngươi chạy đến Cố gia chúng chuyện bậy bạ xằng bậy, coi Cố gia chúng là nơi nào ? Thực sự cho rằng Cố gia chúng dễ bắt nạt ?”

Sau đó nàng về phía đang đối diện cửa phòng, đôi mắt nheo , lạnh: “Đây chẳng là Lý Cường ?”

Giọng điệu của Cố Thanh Uyển lạnh thấu xương, nàng sang Triệu lý chính: “Lý chính thúc, Lý Cường từng dạm ngõ với Cát gia. Hóa hai coi Cố gia chúng là nơi để bọn họ liếc mắt đưa tình ? Bọn họ chuyện cẩu thả ngay trong nhà chúng , Cố gia chúng sẽ dễ dàng bỏ qua như .”

, trong phòng chính là Lý Cường, kẻ đó từng tới Cát gia cầu hôn.

Triệu lý chính cảnh , thôn Mãn Thủy bọn họ xưa nay phong khí thuần hậu thanh bạch, nay sự cai quản của ông xảy chuyện nhơ nhuốc thế , điều liên quan đến danh dự của cả thôn Mãn Thủy.

Triệu lý chính cố nén nộ khí: “Thanh Uyển cháu yên tâm, chuyện nhất định sẽ cho cháu một lời giải thích. Người , đem hai đứa tới từ đường trong thôn cho !”

Tuy rằng Lý Cường và Cát Kiều Ngọc đều họ Triệu, nhưng trong thôn chuyện đại sự gì cũng đều đưa tới từ đường để xử lý.

Sắc mặt Lý Cường và Cát Kiều Ngọc đồng loạt kịch biến.

Lý Cường là sợ từ đường, nếu thực sự gán cho tội danh cưỡng ép nữ t.ử, mà Cát Kiều Ngọc thừa nhận thì tiêu đời.

Cát Kiều Ngọc thì sợ chuyện của và Lý Cường bàn dân thiên hạ đều , đến lúc đó danh tiếng của nàng hủy hoại, ở bên Cố Khiêm nữa thì đúng là chuyện hão huyền.

Nàng sợ , hoảng , nàng tìm nam nhân , kẻ bày mưu tính kế, một tay dàn xếp chuyện cho nàng , nhất định sẽ cách.

“Không, ! Ta cái gì cũng , chẳng chuyện gì xảy hết! Ta tới từ đường, các cũng thẩm vấn ! Ta là uống hai ly rượu tới đây, mở mắt thấy định giở trò đồi bại với , liều mạng giãy giụa mới để đạt mục đích.”

Cát Kiều Ngọc lóc kể lể, mắt sưng đỏ, đầy vẻ nhục nhã Cố Khiêm, van nài khẩn thiết: “Khiêm ca ca, nhất định tin .”

Lý Cường Cát Kiều Ngọc , nhất thời cuống lên, giận dữ : “Nói bậy! Rõ ràng là cô phòng nhào lòng xé rách y phục của , chính cô cũng tự cởi đồ của , giờ còn giả bộ trinh tiết liệt nữ gì chứ! Cô rõ ràng là coi thành Cố Khiêm nên mới vội vã dâng tới cửa.”

“Ngươi... ngươi láo! Ta , rõ ràng là ngươi, là ngươi dùng sức mạnh với !” Cát Kiều Ngọc tức c.h.ế.t. Cái tên Lý Cường thế mà nàng như , rõ ràng khi cầu hôn vẫn còn một vẻ ái mộ nâng niu nàng .

Lý Cường c.ắ.n ngược, cam tâm, chẳng thèm quan tâm Cát Kiều Ngọc gì nữa.

“Lẽ nào là kéo cô căn phòng ? Nếu là thế thì cô sớm kêu cứu chứ? Chẳng qua là leo lên giường Cố Khiêm nhưng nhận nhầm mà thôi. Chẳng trách cầu hôn, cô trăm phương nghìn kế chê bai , hóa là đang tơ tưởng dâu Cố gia, đúng là mơ.”

Nước mắt Cát Kiều Ngọc sắp cạn khô , nàng tài nào hiểu nổi tại chuyện thành thế , tại cái tên hán t.ử trong thôn như Lý Cường chiếm đoạt mất.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

“Khiêm ca ca, tin , hãm hại.”

Cố Khiêm lạnh nhãn cảnh tượng trong phòng, ánh mắt từ Lý Cường chuyển sang mặt Cát Kiều Ngọc, sắc mặt ôn lương nhưng giọng điệu lạnh lùng: “Lý Cường vẫn luôn ở tiền viện uống rượu với , cô ngay cả sân nhà họ Cố còn , hại cô?”

Cố Khiêm nghĩ thầm, nếu sai đưa đang say rượu sang viện bên cạnh nghỉ ngơi, thì giờ kẻ vây khốn trong phòng, cách nào giải thích chính là .

Hắn từng chán ghét nữ t.ử mặt đến thế.

“Các như thế nào liên quan đến , nhưng các ở trong nhà của , trong căn phòng mà dựng lên loại chuyện , Cố gia chúng , sẽ bỏ qua .”

Cát Kiều Ngọc nam t.ử vốn dĩ thanh tuấn văn nhã, nay mang khuôn mặt lạnh lùng, chỉ cảm thấy vô cùng xa lạ.

“Lý chính thúc, nếu vặn mặt, hiện giờ hãm hại hủy hoại danh tiết chính là . Chuyện hại, tuyệt đối sẽ để yên.”

Nói đoạn, y như nghĩ đến điều gì, ánh mắt trầm xuống vài phần: “Hơn nữa rượu của chắc chắn động tay động chân, đây căn bản là một âm mưu tính kế nhắm . Lý chính thúc, nếu ông thấy khó xử lý, sẽ trực tiếp báo lên nha môn.”

Tuy t.ửu lượng y , nhưng cũng đến mức uống ba bốn chén say đến mức đó. Lúc y cứ ngỡ là do hôm nay rượu mạnh, giờ xem , là cố ý ...

Lý Cường cũng từng thấy Cố Khiêm cứng rắn như thế bao giờ, sắc mặt lập tức đại biến, đáy mắt đầy vẻ kinh hoàng, bỗng nhiên đòi báo lên nha môn .

“Không, Khiêm ca, đừng báo lên nha môn, t.h.u.ố.c đó... t.h.u.ố.c đó hại , chỉ là cho rượu thêm mạnh, khiến ngủ một giấc mà thôi.”

Cố Khiêm lạnh lùng Lý Cường mặt, giọng lạnh thấu xương: “Là ngươi hạ t.h.u.ố.c !?”

Lý Cường lúc sợ đến mức môi còn chút m.á.u, thật sự đắc tội Cố gia.

“Là một nam nhân tìm đến , đưa t.h.u.ố.c bảo tìm cách hạ rượu của . Khiêm ca, mà, , hại . Thuốc đó thử , uống xong ngủ một giấc là khỏe, cả, thật sự , hãy tin .”

 

Loading...