“Trước đó một nam nhân tìm đến nhà chúng , ép buộc chúng phối hợp với . Chúng cũng đó rốt cuộc gì, chỉ bảo Kiều Ngọc đến nhà các ăn tiệc, cũng gì khác. Ta cũng ngờ hại Kiều Ngọc nhà chúng đến mức .”
Chu thị thật sự hối hận đến xanh cả ruột, nhưng bà cũng kiên quyết thể chuyện kẻ đó hứa sẽ để nữ nhi bà gả Cố gia nên họ mới phối hợp diễn màn .
Đáy mắt Cố Thanh Uyển lóe lên tia sáng, tâm trí nhanh ch.óng xoay chuyển. Nếu chỉ dựa lời phiến diện của Cát gia nàng lẽ còn hoài nghi, nhưng kết hợp với lời Lý Cường , về cơ bản xác định , quả thực kẻ đang ngầm thao túng chuyện , mục đích chính là nhắm Cố gia.
Rốt cuộc là ai?
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Cố Thanh Uyển lượt nghĩ đến những từng hiềm khích với gia đình . Nói cũng , chẳng qua cũng chỉ Khang gia và phủ Định Quốc công. Chẳng lẽ là của hai nhà ?
“Người đó hiện giờ đang ở ?” So với việc dây dưa mấy chuyện tào lao với Cát gia, chuyện đối với nàng quan trọng hơn nhiều.
Chu thị mừng rỡ, vội vàng : “Đang ở nhà !”
Cố Thanh Uyển xong, bước thẳng ngoài.
Chu thị vội vàng dậy, cũng nhân cơ hội dẫn Cát Kiều Ngọc rời , nhưng tiếng của Cố Thanh Uyển liên tục truyền tới.
“Đại ca, chuyện ở đây xử lý .”
Nói xong, nàng dẫn theo A Trúc nhanh ch.óng rời khỏi viện.
Triệu lý chính thấy thì là ngoài quấy nhiễu chuyện trong thôn , nhất thời cũng giận dữ vô cùng, cũng theo ngoài: “Bà già nó, bà ở đây, còn mấy đứa bay, theo ! Một kẻ ngoại thôn dám đến loạn thôn Mãn Thủy chúng , nhất định thể để yên !”
Nói xong, ông dẫn theo vài nam nhân lực lưỡng cùng Cố Thanh Uyển đến Cát gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-402-ke-dung-sau.html.]
Động tĩnh bên nhỏ, lòng Cố Thanh Uyển bất an, bỗng nhiên đổi hướng hậu viện, dắt một con đại mã cao lớn trực tiếp nhảy lên ngựa, phi nước đại về phía Cát gia.
Triệu lý chính thấy thì quýnh quáng, với đám bên cạnh: “Các ngươi đừng đợi nữa, mau đuổi theo , chạy, dùng sức mà chạy!”
Nhìn thấy đám bên cạnh chạy , Triệu lý chính gấp đến mức dậm chân: “Cái con bé gan cũng thật lớn, một chạy nhanh như , bọn họ đều theo kịp, ngộ nhỡ chịu thiệt thòi thì .”
Cố Thanh Uyển kịp đợi , trực tiếp phi ngựa đến Cát gia. Ngựa còn vững, nàng nhảy xuống ngựa xông trong.
Một cước đá văng cửa nhà họ Cát, phòng thấy Cát Hữu Dân đang ghế đẩu. Thấy nàng xông , lão kinh hãi thất sắc, bật dậy lùi liên tiếp.
“Cố... Cố gia nha đầu? Ngươi... ngươi ở đây?” Giọng Cát Hữu Dân chút hoảng loạn, rõ ràng là chột vì những hành vi của nhà .
Cố Thanh Uyển nheo đôi mắt lạnh lẽo, quét một lượt căn nhà trống hoác của Cát gia, đó sang phòng khác, tìm kiếm từ trong ngoài một vòng, trở quát lớn: “Người !?”
Người Cát Hữu Dân rùng một cái: “Người... nào? Ta ngươi đang gì.”
Cố Thanh Uyển lạnh: “Nếu lão nữ nhi đ.â.m đầu c.h.ế.t công đường thì đừng lời vô nghĩa với , !”
Nghe thấy lời của Cố Thanh Uyển, Cát Hữu Dân chuyện bại lộ, sắc mặt khó coi vô cùng, cũng dám giấu diếm nữa, vội vàng : “Đi , một lúc .”
Khuôn mặt Cố Thanh Uyển trầm xuống như sắp nhỏ nước, nàng bước ngoài.
Đám theo phía mới đến sân thấy Cố Thanh Uyển bước .
Sau đó giọng nàng lạnh như băng, với A Trúc: “Dẫn Cát Hữu Dân đến Cố gia cho , ba bọn họ, một kẻ cũng thả !”