BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 418: Thả Hà Hồng Tài ---

Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:38:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm đó vợ mà Cố Thiết Quân mang về chính là họ Viên, khi Cố Thiết Quân c.h.ế.t, bà để một khoản tiền rời .

Có lẽ là bà ...

Tuy nhiên Tề lão lắc đầu: "Lão phu nhân của Bình Xương Hầu phủ là đích trưởng nữ của nhà họ Mạnh ở Ninh An."

Những câu trả lời ngoài dự liệu của Cố Thanh Uyển.

Không đúng, tất cả đều khớp.

Mỗi câu trả lời của Tề lão đều khác với những gì nàng nghĩ, suy đoán của nàng lúc đều lật ngược.

tất cả những điều lộ sự kỳ quái, nếu thực sự quan hệ, Bình Xương Hầu phủ sẽ tốn tâm tư để đối phó với những nhân vật nhỏ bé như bọn họ, hơn nữa chỉ là khiến bọn họ thể kinh.

Hoặc cách khác, sợ bọn họ kinh...

Nhìn dáng vẻ chút thất thần của thiếu nữ, Tề lão tuy xảy chuyện gì, nhưng e rằng chuyện nhỏ.

Trầm ngâm một lát, Tề lão chậm rãi lên tiếng: "Tuy nhiên rời kinh hồi lâu, cũng phía kinh thành đổi gì , lát nữa sẽ phái về kinh, giúp nàng dò la tin tức về Bình Xương Hầu phủ đó."

Cố Thanh Uyển vị lão nhân hiền từ mặt, hít sâu một , lắc đầu nhẹ: "Cũng chuyện gì quan trọng lắm, chỉ là tùy tiện hỏi chút thôi."

Mặc dù nàng và Tề lão giao tình nhờ dầu lạc, nàng thể nhờ lão giúp đỡ xử lý chuyện nhà họ Phương nhà họ Khang, thể nhờ Tề lão giúp đỡ trong chuyện dầu lạc.

chuyện như thế , nàng thể nhờ Tề lão giúp đỡ, giao tình sâu đến mấy thì những phó xuất đơn phương cũng sẽ bào mòn hết sạch.

Có một thì sẽ hai, cái lỗ hổng thể phá vỡ.

Ít nhất, khi nàng còn khả năng báo đáp, nàng sẽ mở lời như .

Tề lão thiếu nữ kiên trì mặt cũng miễn cưỡng, chỉ : "Thanh Uyển, nàng và duyên, hy vọng khi nàng gặp khó khăn, đừng ngại tìm giúp đỡ."

Cố Thanh Uyển lão nhân mặt, im lặng một lát đạo: "Tề lão yên tâm, nếu thực sự cần giúp đỡ nhất định sẽ đến tìm ngài."

Rời khỏi Tề phủ, Cố Thanh Uyển xe ngựa, hồi tưởng từng li từng tí những gì Hà Hồng Tài khai báo và những gì Tề lão , kết hợp với rút một kết luận.

Từ tình hình hiện tại của Hà Hồng Tài mà xét, nhà họ Cố ở Bình Xương Hầu phủ chắc chắn liên can tới bọn họ, nếu sẽ tốn công tốn sức như , ngay cả ma ma quản gia cũng phái xa thế chỉ để đối phó bọn họ.

lời của Tề lão cho thấy, Bình Xương Hầu phủ đối phó bọn họ lẽ vì nguyên nhân từ phía Cố Thiết Quân và Viên thị.

Chẳng lẽ Bình Xương Hầu phủ đó còn quan hệ với nhà họ Cố cũ, là vì nhà họ Cố cũ mà đối phó bọn họ ?

Cố Thanh Uyển day day thái dương, khả năng đều chỉ là suy đoán, nàng manh mối, cũng chứng cứ.

Lúc nàng tò mò, Phương Quỳnh cũng đang ở kinh thành, liệu từng gặp mặt của Bình Xương Hầu phủ , thể phát hiện cũng là nhà họ Cố...

Trở viện t.ử nhỏ đó, Cố Thanh Uyển dẫn Hà Hồng Tài ngoài.

Hà Hồng Tài khi Cố Thanh Uyển rời , mãi thấy ai , lòng nguội lạnh một nửa.

Y càng sợ rằng nhiều như , nếu Cố Thanh Uyển thất hứa, thì phía ma ma chắc chắn sẽ nghi ngờ y tiết lộ chuyện, y hối hận đến mức ruột gan cũng xanh lè.

ngờ Cố Thanh Uyển , suýt nữa thì y xúc động đến phát .

Tuy nhiên câu tiếp theo của Cố Thanh Uyển khiến y suýt nữa thì bủn rủn chân tay mà ngã xuống đất.

"Đừng vội kích động, cho dù thả ngươi, nhưng nếu chuyện về Bình Xương Hầu phủ đều là do ngươi , Chung Minh c.h.ế.t mở miệng g.i.ế.c , ngươi vị ma ma liệu tin tưởng ngươi ?"

Hà Hồng Tài vốn tưởng thoát một kiếp, hình bỗng run lên bần bật, sợ hãi đến mức biến sắc.

"Cô nương, ... chúng đó chẳng thỏa thuận , nếu nhiều hơn Chung Minh thì nàng sẽ thả !"

Khóe miệng Cố Thanh Uyển nở nụ nhạt: "Phải đấy, chẳng thả ngươi ?"

Hà Hồng Tài nước mắt, lúc đến chân cũng dám nhấc lên nữa, Cố Thanh Uyển, đoán vài phần ý đồ của nàng, càng cảm thấy hoảng loạn khôn cùng.

"Cô nương, nàng... nàng gì?"

Cố Thanh Uyển mỉm nhẹ nhàng: "Ta thích giao thiệp với thông minh."

Sau đó nàng sang Tống Thời Yến, hiệu bằng ánh mắt, phối hợp tiến lên, trực tiếp lấy một viên d.ư.ợ.c , bóp mở miệng Hà Hồng Tài, hai lời nhét trong, nâng cằm y lên, hai ngón tay trượt từ hàm qua cổ họng, viên d.ư.ợ.c đó cũng tức thời Hà Hồng Tài nuốt xuống.

Hà Hồng Tài đại kinh thất sắc, há miệng nôn .

"Thuốc cổ họng là tan ngay, ngươi nôn cả mật cũng vô dụng."

Hà Hồng Tài kinh hãi thiếu niên từ đến nay sự tồn tại mấy mạnh mẽ, từng lên tiếng mặt: "Ngươi... ngươi cho ăn cái gì!"

"Yên tâm, độc d.ư.ợ.c thấy m.á.u là đoạt mạng , nếu ngươi lời, mỗi tháng sẽ cho ngươi một viên giải d.ư.ợ.c dịu độc tố, nếu ngươi lời..."

Cố Thanh Uyển tươi rói tiếp lời: "Nếu ngươi lời, chỉ ngươi c.h.ế.t, còn nhà của ngươi chịu sự trả thù điên cuồng của Bình Xương Hầu phủ."

"Ta nghĩ, ngươi chắc hẳn hiểu rõ thủ đoạn của Bình Xương Hầu phủ hơn chứ?"

Hà Hồng Tài đây là đầu tiên nghiêm túc quan sát thiếu nữ mặt, rõ ràng là dáng vẻ thuần khiết vô hại như , nhưng tâm tư tàn nhẫn tuyệt tình đến đáng sợ.

Nàng gần như xoay chuyển thứ trong lòng bàn tay, thực từ lúc y rơi tay nàng, chuyện còn đường lui nữa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-418-tha-ha-hong-tai.html.]

Nàng khiến y thể mở miệng chủ động khai chuyện, chẳng cần dùng đến một chút hình phạt nào.

Ngay cả việc nàng đồng ý thả y lúc đầu cũng mang theo mục đích của nàng, vẫn là... khiến y thể từ chối, thậm chí cần ép buộc cũng thể khiến y chủ động chịu khuất phục.

Hà Hồng Tài lúc chỉ cảm thấy lạnh toát, nghĩ đến thái độ coi thường của Bình Xương Hầu phủ đối với nhà họ Cố , mặc dù phận chênh lệch cực lớn, nhưng y vẫn cảm thấy Bình Xương Hầu phủ e rằng chọc một nhân vật khó đối phó .

Rõ ràng Cố Thanh Uyển chỉ là một tồn tại giống như loài sâu kiến, rõ ràng Bình Xương Hầu phủ là quý tộc trong kinh, nhưng Hà Hồng Tài linh cảm .

Nếu Bình Xương Hầu phủ tiếp tục đối phó nhà họ Cố, tiểu cô nương e rằng sẽ khiến Bình Xương Hầu phủ dậy lên ít sóng gió.

Hà Hồng Tài thấy suy nghĩ của chút nực hoang đường, nhưng thấy khả năng.

Bất kể thứ ăn là kịch độc , y dường như đều chỉ thể khác khống chế.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

“Cô nương, gì?” Hắn run rẩy thanh âm, nhưng lộ vẻ bình tĩnh lạ kỳ.

Cố Thanh Uyển , một lát , chỉ nhàn nhạt : “Tiếp tục trướng phòng cho tiệm đồ kho nhà họ Cố, coi như chuyện ngày hôm nay từng xảy .”

Trong lúc mục đích của phủ Bình Xương Hầu, nàng đ.á.n.h thảo kinh xà.

Hà Hồng Tài , thở phào nhẹ nhõm, giữ nguyên hiện trạng dù cũng hơn là để đến chỗ ma ma việc gì đó.

“Được.”

Cố Thanh Uyển bộ dạng thả lỏng của , khẽ nhếch môi, thanh âm u u, mang theo mấy phần lạnh lẽo chậm rãi vang lên bên tai Hà Hồng Tài.

“Ngươi Chung Minh sẽ ?”

Hà Hồng Tài lúc mới nhớ tới Chung Minh vẫn còn ở trong viện, đầy m.á.u và trói c.h.ặ.t như đòn bánh, cứng đờ lắc đầu.

Cố Thanh Uyển chợt một tiếng, ngữ khí nhẹ nhàng, nhưng khiến trái tim Hà Hồng Tài đột ngột trầm xuống.

“Ngươi nên cảm thấy may mắn vì ngươi vẫn điều gì bất lợi đối với nhà của .”

Sở dĩ trong hai lựa chọn Hà Hồng Tài, ngoài việc quả thực cung cấp nhiều thông tin hơn, thì chủ yếu nhất là, chỉ riêng việc Chung Minh hạ thủ với Cố Khiêm, Cố Thanh Uyển thể dễ dàng tha thứ cho .

Hà Hồng Tài cứ thế mơ mơ màng màng cùng về huyện Phụng Hưng, về việc Chung Minh sẽ kết cục thế nào, .

Tuy nhiên càng là điều , càng khiến nảy sinh những liên tưởng vô hạn, cũng càng thêm sợ hãi, chính liệu lâm kết cục như .

Suốt chặng đường trở về huyện Phụng Hưng, trong cửa tiệm, Hà Hồng Tài mới từ từ hồn, vết hằn đỏ cổ tay sắp biến mất, nghĩ đến viên t.h.u.ố.c là thứ gì mà nuốt xuống, vẫn còn thấy sợ hãi trong lòng.

Mãi đến khi cửa tiệm đóng cửa, mới hậu tri hậu giác nhận , phục mệnh .

Hắn đến bên cạnh Cố Thanh Uyển, chút thấp thỏm hỏi: “Phía ma ma chắc chắn và các khỏi thành, ... trở về nên thế nào?”

Lúc Phạm Tiểu Khuê đến tiệm báo tin là trong phòng mới , cho dù ma ma phái giám sát, cũng sẽ thấy bọn họ rốt cuộc gì.

“Nếu ngay cả chút việc cũng để dạy ngươi, giữ ngươi ích gì?” Cố Thanh Uyển lạnh lùng liếc mắt qua, thứ nàng cần là thể nàng việc, chứ việc gì cũng chờ nàng phân phó.

Hà Hồng Tài tức thì nghẹn lời, đó khô khốc : “Cô nương yên tâm, thế nào .”

Cố Thanh Uyển nghĩ đến trong nhà vẫn còn một kẻ, liền hỏi: “Hôm nay lẻn tiểu viện nhà , là hộ vệ do ma ma mang tới ? Có là t.ử sĩ của phủ Bình Xương Hầu ? Ta thể khống chế ?”

Nếu thể, nàng nhanh ch.óng nghĩ cách xử lý. Hà Hồng Tài ngờ trong tay Cố Thanh Uyển chỉ một Chung Minh, khỏi tặc lưỡi.

Bọn họ đến huyện Phụng Hưng bao lâu chứ, tổng cộng cũng chỉ tám chín , ngắn ngủi vài ngày, Cố Thanh Uyển bắt ba kẻ, khiến nhịn mà sống lưng phát lạnh, may mà mấy đều thất thủ, nếu lúc kết cục của Chung Minh chính là kết cục của .

“Không , chỉ là hộ vệ trong phủ, cô nương nếu khống chế...” Hắn nghĩ tới điều gì đó, nuốt nước bọt một cái: “Cứ cho uống một viên t.h.u.ố.c giống như của , lẽ thể khiến vì cô nương mà dùng .”

Cố Thanh Uyển phận của nọ, khẽ gật đầu, sẽ thế nào, hiệu cho Hà Hồng Tài thể rời .

Hà Hồng Tài khỏi tiệm, mặt trời vẫn còn chân trời, tiết đầu xuân tuy ấm áp , nhưng vì mặt trời ngả về tây , cảm thấy một luồng hàn ý xông lên sống lưng.

Một hồi lâu, mới nhấc chân, hướng về phía nam thành mà .

Chuẩn trở về tiểu viện, để báo cáo tiến độ nhiệm vụ của ...

Còn Diệp Tiểu Vân cũng đóng cửa tiệm, Cố Thanh Uyển khi vòng quanh xưởng dầu một vòng, cũng trở về tiểu viện.

Hai cỗ xe ngựa gần như viện, mới định xong, Tống Thời Yến vốn mất dấu từ khi về thành buổi chiều cũng bước viện.

Diệp Tiểu Vân nhà bắt đầu chuẩn cơm tối, Cố Thanh Uyển dặn dò bà, chỉ cần sinh hoạt như thường lệ là , cần lo lắng, cũng đừng biểu hiện điểm khác thường.

Cố Thanh Uyển liếc về phía nhà củi, hỏi Tống Thời Yến.

“Trong tay còn loại d.ư.ợ.c giống như loại đưa cho Hà Hồng Tài , loại mà khi uống phản ứng càng mạnh càng .”

Nói xong, lúc mới nhớ điều gì, về phía thiếu niên mặc kình trang gọn gàng mặt, đáy mắt xẹt qua một tia ảo não: “Tiêu cục của cũng mới khai trương, bận ? Chuyện bên thực cũng thể tự giải quyết.”

Trong con ngươi sâu thẳm của Tống Thời Yến xẹt qua một tia sáng tối tăm, chợt lóe biến mất, khóe môi nở nụ nhẹ: “Không bận, tiêu quyền, chỉ cần thỉnh thoảng qua xem là .”

Sau đó giống như phép lấy một cái bình sứ, đưa cho Cố Thanh Uyển: “Thay vì để sợ hãi t.h.u.ố.c , chi bằng để sợ hãi nàng.”

…………

 

Loading...