BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 427: Đến để hỏi tội sao ---
Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:51:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đồng Nhược Tiến đến đây rốt cuộc cũng biến sắc, nghi hoặc sang Dương di nương.
Phải rằng, những lời của Cố Thanh Uyển khiến cảnh giác, thậm chí toát mồ hôi lạnh.
Phải , đúng là gấp đến phát điên , nghĩ đến chuyện giao dịch với một thất. Nếu hơn hai trăm lượng bạc đưa mà cuối cùng cửa tiệm cũng lấy ...
Nhìn thấy sắc mặt Đồng Nhược Tiến đổi liên tục, rõ ràng là tin lời Cố Thanh Uyển, Dương di nương lập tức cuống lên.
“Đồng lão bản, ngay cả phòng khế cũng mang đến , nếu thực sự quyết định thì thể lấy phòng khế? Lão gia nhà chúng thực sự đồng ý .”
Cố Thanh Uyển khẽ: “Trộm phòng khế của hồi môn của đương gia chủ mẫu bán mà còn thể năng hùng hồn như , Mộ tỷ tỷ, cần báo quan để xem Huyện lệnh đại nhân xử thế nào ?”
Nhắc tới Huyện lệnh đại nhân, Đồng Nhược Tiến lập tức nhớ điều gì đó, rùng một cái, vội vàng : “Cố đông gia lắm, đúng là mỡ lấp miệng , suýt chút nữa một thị lừa gạt.”
Nói đoạn, dùng cả hai tay vơ lấy xấp ngân phiếu nhét trong n.g.ự.c áo: “Cửa tiệm mua nữa, mua nữa.”
Sau đó cam tâm sang Mộ Uyển Hòa: “Nếu khi nào Tề phu nhân bán tiệm, nhất định liên hệ với Đồng mỗ đầu tiên nhé, tiền bạc thành vấn đề!”
Nói xong, cũng chẳng thèm Dương di nương lấy một cái, xòa cáo từ Cố Thanh Uyển vội vã rời .
Đùa , Cố Thanh Uyển quan hệ tầm thường với Huyện lệnh đại nhân, dám để chuyện náo loạn lên nha môn, đến lúc đó e là cho dù lời của vị di nương là thật thì cũng chẳng giúp ích gì.
Dương di nương bóng lưng như chạy trốn của Đồng Nhược Tiến, tức đến giậm chân, đầu mắt đỏ bừng vì giận: “Phu nhân, bây giờ hài lòng chứ, đợi lão gia chuyện, xem ông trách phạt thế nào!”
Nói xong, ngại Cố Thanh Uyển ở đó, ả cũng dám nán lâu, bước chân chạy nhanh kém gì Đồng Nhược Tiến.
Mộ Uyển Hòa cầm phòng khế trong tay, nghĩ đến lời của Dương di nương, bà hít sâu một , nén sự ấm ức trong mắt, sang Cố Thanh Uyển, mím môi mỉm .
“Thanh Uyển, hôm nay thực sự đa tạ con .”
Cố Thanh Uyển khẽ: “Cho dù con đến, cửa tiệm cũng chẳng bán .”
Có Mộ Uyển Hòa là chủ nhân ở đây, Dương di nương dù quấy nhiễu, đổi trắng đen thế nào nữa, cửa tiệm cũng ả bán là bán .
Mộ Uyển Hòa khổ một tiếng, tuy bà kiên quyết bán cửa tiệm , nhưng sự xuất hiện của Cố Thanh Uyển quả thực giúp bà nhiều.
Bà thở dài một tiếng, mời Cố Thanh Uyển lên tầng hai: “Đã đến , nếm thử của tiệm .”
Mộ Uyển Hòa khỏi khổ, ngày khi cửa tiệm mới mở, tuy ăn thể sánh với những t.ửu lầu khách khứa tấp nập, nhưng cũng là nơi văn nhân mặc khách lui tới ngừng.
kể từ khi Dương di nương giúp bà trông nom, cư nhiên biến thành bộ dạng như hiện nay, mà mỗi chưởng quỹ đến báo cáo đều chuyện đều , bà chẳng mảy may nghi ngờ.
Cố Thanh Uyển cửa tiệm rộng lớn , tâm tư xoay chuyển, gật đầu cùng Mộ Uyển Hòa lên tầng hai.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Trong nhã gian, Mộ Uyển Hòa đích pha một ấm cho Cố Thanh Uyển, mỉm đưa tới: “Nếm thử .”
Cố Thanh Uyển kỳ thực tinh thông đạo, nhưng nhấp một ngụm cảm nhận tầm thường, trong vị đắng chát hương thơm nồng nàn, dư vị đọng mãi nơi đầu lưỡi.
“Trà ngon.” Nàng khỏi cảm thán.
Mộ Uyển Hòa khổ: “Trà ngon đến mấy thì công việc ăn cũng khó mà khởi sắc .”
Bà tuy Dương di nương rốt cuộc kinh doanh thế nào, nhưng những văn nhân mặc khách ghé thăm nữa thì chắc chắn là nguyên do, lúc bà gì e là cũng vô ích .
Cố Thanh Uyển , khóe môi chậm rãi nhếch lên, ngước mắt Mộ Uyển Hòa với vẻ tươi .
“Không Mộ tỷ tỷ nguyện ý hợp tác với con ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-427-den-de-hoi-toi-sao.html.]
Mộ Uyển Hòa ngẩn , ngước mắt Cố Thanh Uyển đầy kinh ngạc.
“Hợp tác?”
Cố Thanh Uyển mỉm , thong thả đặt chén xuống mặt bàn: “Phải, lâu tiếp nữa, nhưng cửa tiệm thế thể để lãng phí .”
Thiếu nữ đôi mắt sáng như , rạng rỡ, chân mày sớm lộ vẻ kiều diễm tuyệt sắc, mang theo nét tinh quái của một tính toán.
Mộ Uyển Hòa vẻ mặt rạng rỡ, tự tin đầy cuốn hút của nàng, nhịp tim bỗng chốc tăng nhanh, trong lòng sự ngưỡng mộ, sự hướng khởi.
“Được, con thế nào?”
Cố Thanh Uyển vốn chuẩn sẵn một loạt lời lẽ, đều một chữ “Được” ch.óng vánh của Mộ Uyển Hòa chặn .
Nàng ngẩn một chút, đó bật : “Mộ tỷ tỷ tin tưởng con thế , còn kế hoạch của con bảo .”
Mộ Uyển Hòa cũng theo, đáy mắt một chút do dự: “Có gì mà do dự chứ, việc ăn ở tiệm dầu của con chẳng đủ chứng minh năng lực của con ? Chưa kể những món ăn vặt mới lạ trong tiệm dầu của con, thấy những gì con chắc chắn việc kinh doanh tầm thường. Con bằng lòng dẫn theo, bằng lòng cho ?”
Mộ Uyển Hòa cũng chẳng kẻ ngốc, thể hiểu rằng nếu Cố Thanh Uyển bằng lòng dẫn bà theo ăn thì đó là vận may của bà.
Cố Thanh Uyển khẽ: “Vậy thì, hợp tác vui vẻ.”
Mộ Uyển Hòa cũng : “Hợp tác vui vẻ.”
Cụ thể là kinh doanh gì, Cố Thanh Uyển chi tiết, chỉ bảo Mộ Uyển Hòa đợi tin tức của nàng.
Cũng hiếm như Mộ Uyển Hòa, tin tưởng Cố Thanh Uyển đến mức ngay cả kinh doanh cái gì còn rõ mà đồng ý hết thảy.
Hai chuyện xong xuôi thì cùng rời .
Cố Thanh Uyển về cửa tiệm, còn Mộ Uyển Hòa thì trở về Tề phủ.
Vừa mới phủ, một tiểu tư vội vàng chạy tới, cúi hành lễ với Mộ Uyển Hòa, cúi đầu : “Phu nhân, lão gia bảo khi về lập tức tới Thê Tuyên các ngay.”
Bước chân Mộ Uyển Hòa khựng , trong lòng hiểu rõ chắc chắn là Dương di nương về để cáo trạng .
Nếu là , lẽ bà sẽ ưu phiền, nhưng lúc , bà lạnh lùng nheo mắt, giọng mang theo sự lạnh nhạt từng : “Vừa , cũng chuyện tìm lão gia.”
Nàng hỏi cho rõ, chẳng lẽ Tề gia hiện giờ sa sút đến mức một chút liêm sỉ cũng cần, dám đ.á.n.h chủ ý lên của hồi môn của nàng!
Mộ Uyển Hòa bước viện t.ử Khê Tuyên Các, liền thấy tiếng lóc sướt mướt của Dương di nương.
“Lão gia, cũng đều là vì cho Tề gia, vì phu nhân coi thường như , thể đuổi đến tận cửa tiệm, mặt ngoài mà mắng là hạng tiện nô. Phải, là tiện nô, nhưng hôm nay đại diện cho thể diện của lão gia mà. Nàng sỉ nhục thì thôi , thể sỉ nhục lão gia như thế, hu hu...”
Xuân Đào những lời đổi trắng đen đó, tức giận khôn cùng: “Phu nhân, ả bậy bạ!”
Mộ Uyển Hòa vốn dĩ cuộc trò chuyện với Cố Thanh Uyển thì tâm trạng khá , cộng thêm hai trong phòng chẳng ai khiến nàng bận tâm, tự nhiên cũng để ý đến lời khiêu khích nực của Dương di nương.
“Chẳng lẽ chỉ ả miệng?”
Nàng đến đây là để hưng sư vấn tội!
Trong phòng, Tề Tông Viên ái đến hoa lê đái vũ, Mộ Uyển Hòa thậm chí chẳng nể mặt mũi của chút nào, trong lòng giận dữ tột độ.
Đang định an ủi Dương di nương, liền thấy Mộ Uyển Hòa diện một bộ cẩm quần màu thanh đại, tư thái đoan trang ôn nhu bước cửa, mỗi cử chỉ hành động đều toát lên vẻ hàm dưỡng và quý khí khắc sâu xương tủy.
So với Dương di nương đang ngã đất, nửa phục gối nam nhân, nghiêng đầu lau nước mắt đầy vẻ bộ tịch, đúng là một trời một vực...