BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 428: Nói hắn bán của hồi môn của thê tử, đúng là kỳ sỉ đại nhục! ---
Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:51:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tề Tông Viên Mộ Uyển Hòa, lời khiển trách định cứ thế nghẹn nơi cổ họng, nhất thời chút á khẩu.
Mộ Uyển Hòa tư thế của hai , đáy mắt xẹt qua một tia chán ghét bỉ thử, nhưng Tề Tông Viên đang chằm chằm nàng thu hết mắt.
Tề Tông Viên tức khắc nổi giận, nàng đây là biểu cảm gì?
“Phu nhân hôm nay thật lớn lối, đại náo lâu, lời lẽ bất kính, là cảm thấy cái Tề gia do nàng chủ, còn đây cũng lọt nổi mắt nàng !?”
Tề Tông Viên gắt gỏng, ánh mắt lạnh lùng thẳng Mộ Uyển Hòa, rõ ràng là giận quá hóa liều.
“Cho nên, dung túng thất đem bán của hồi môn của chủ mẫu thực sự là phân phó của lão gia?” Khóe miệng Mộ Uyển Hòa tràn vẻ giễu cợt: “Ta cứ ngỡ là tiểu trong nhà xằng bậy, ngờ lão gia thật sự để một kẻ thất bán của hồi môn của !”
“Là Tề gia sa sút đến mức , là Tề gia các từ trong ngoài đều khinh rẻ một đương gia chủ mẫu như ? Tề Tông Viên, nếu ngươi coi thường Mộ gia chúng là xuất thương gia, năm đó hà tất cầu cưới?”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
“Nay nếu ngươi cảm thấy Mộ gia xứng với Tề gia các ngươi, cứ việc hòa ly, nữ nhi Mộ gia để các giày xéo như !”
Mộ Uyển Hòa mang theo sự căm phẫn vì sỉ nhục, nữ t.ử vốn luôn ôn nhu hôm nay như chạm đến giới hạn cuối cùng, lý lẽ đanh thép, tuyệt lùi bước nửa phần.
“Xuân Đào, lát nữa về thu dọn đồ đạc, Tề gia dung nổi chúng , chúng về Mộ gia.”
Tề Tông Viên nào thấy qua một Mộ Uyển Hòa như , mắng đến ngẩn , nội dung câu chuyện thì đáy mắt càng thêm mịt mờ kinh ngạc.
Thấy Mộ Uyển Hòa thật sự nổi giận, Tề Tông Viên cảm thấy lo sợ vô cớ, đó ngẫm kỹ nội dung trong lời đó, chỉ thấy uất ức cực điểm, tay đập mạnh xuống bàn.
“Nói bậy bạ, khi nào bảo thất bán của hồi môn của nàng? Thật là chuyện vô căn cứ, đừng Tề gia đang lúc hưng thịnh, cho dù thật sự sa sút cũng đời nào bán của hồi môn của chủ mẫu!”
Nói bán của hồi môn của vợ, đúng là kỳ sỉ đại nhục!
Dương di nương ngờ Mộ Uyển Hòa hề khiển trách nhắm ả như dự đoán, mà từng câu từng chữ đều nhắc đến của hồi môn, ánh mắt ả lóe lên, nhất thời chút hoảng loạn, bám c.h.ặ.t lấy vạt áo của Tề Tông Viên.
Mộ Uyển Hòa cũng ngờ Tề Tông Viên phản ứng , khựng một chút, đó về phía Dương di nương.
Nàng thực sự từng nghĩ Dương di nương dám mượn oai hùm, dựa mức độ Tề Tông Viên sủng ái thất, nàng vốn cho rằng tất nhiên là do Tề Tông Viên chỉ thị.
“Có , ngươi hỏi vị di nương bảo bối của ngươi .” Mộ Uyển Hòa lạnh.
“Năm đó các lấy lý do thể sinh nở, bảo chuyên tâm điều dưỡng thể lao lực, chỉ cần quản lý trung quy trong nhà là , đem cửa tiệm nương gia cho giao tay một tiểu . Cửa tiệm vốn đang sinh lời thì lợi nhuận ngày càng giảm sút, chỉ tưởng ả thạo quản lý, ngay cả khi cửa tiệm thua lỗ, cũng dùng của hồi môn để bù đắp .”
Nói đến đây, sự châm biếm trong mắt Mộ Uyển Hòa càng đậm, nhắm Tề Tông Viên, cũng dành cho chính , nàng thật sự thấy nực .
“Tề gia đúng là cho mở mang tầm mắt, sủng diệt thê đến mức lấy của hồi môn của chính thất cho tiểu tùy ý giày vò đùa giỡn, giờ chơi chán thì trực tiếp đem bán. Tề Tông Viên, ngươi thật sự khiến đại khai nhãn giới!”
Tề Tông Viên Mộ Uyển Hòa càng càng quá quắt, đột ngột đập bàn dậy: “Mộ Uyển Hòa, nàng đừng nhăng cuội!”
Dương di nương đang phục gối nhất thời mất chỗ dựa, kêu lên một tiếng ngã nhào đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-428-noi-han-ban-cua-hoi-mon-cua-the-tu-dung-la-ky-si-dai-nhuc.html.]
Mộ Uyển Hòa bộ dạng giận dữ của Tề Tông Viên, rũ mắt che sự mỉa mai: “Phải , chỉ cần ai mắt đều , ngươi đừng ngươi thực sự trong nhà bàn tán về vị chủ mẫu như thế nào.”
Tề Tông Viên nữ t.ử ở cửa đang cúi đầu, khóe môi thoáng hiện nét cay đắng cùng nỗi bi lương kể xiết, tim khỏi run lên.
Chẳng lẽ thực sự để nàng chịu ủy khuất đến mức ?
Hắn tự nhận, ngoại trừ dành nhiều sự yêu thương cho con Dục nhi, cũng từng đối xử tệ bạc với nàng, khiến nàng uất ức đến thế?
Nghĩ đến những lời nàng , sắc mặt Tề Tông Viên ngày càng khó coi, cúi đầu đang luống cuống bò dậy từ đất, còn vẻ kiều nhu đó, trong mắt mang theo sự dò xét chất vấn: “Nhã nhi, chuyện rốt cuộc là thế nào, cửa tiệm ngươi bán là của phu nhân!?”
Dương di nương còn kịp ngẩng đầu, lúc cũng căn bản dám ngẩng đầu. Ả vốn quen thói khua môi múa mép mặt Tề Tông Viên, dù đối chất với Mộ Uyển Hòa thì cũng thể dễ dàng lấp l.i.ế.m cho qua.
ả ngờ hôm nay Mộ Uyển Hòa phát điên cái gì, vẻ ôn nhu đoan trang ngày thường biến mất, trở nên cường thế như , khiến ả kịp trở tay.
Càng ngờ chiêu bài quen thuộc bấy lâu nay của hôm nay phản tác dụng, khiến ả kinh hoàng thất sắc, đối phó thế nào.
“Không, , lão gia.” Dương di nương ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy oan ức giải thích, nhưng sang Mộ Uyển Hòa một cái, giống như kinh sợ, hoảng hốt rụt , lập tức rũ mắt xuống, nức nở thành tiếng.
“Lão gia, tất cả đều là của Nhã nhi, là Nhã nhi nên đắc tội với phu nhân. Phu nhân gì thì là cái đó, Nhã nhi bất kỳ lời biện minh nào, chỉ cầu lão gia nể tình Nhã nhi hầu hạ bấy nhiêu năm, hãy bảo vệ cho Dục nhi của chúng .”
Dương di nương phục đất, thổn thức lóc, thì như cái gì cũng thừa nhận, nhưng chẳng cần ngẫm kỹ cũng thể sự ám chỉ rõ rành rành trong đó, rằng ả vì khiếp sợ uy quyền của Mộ Uyển Hòa mà thể thừa nhận.
Dù cũng là theo bên cạnh từ thời trẻ, Tề Tông Viên thấy ả như , cơn giận lập tức tan quá nửa, cúi đỡ ả dậy.
“Nàng xem nàng cái gì , chuyện gì thể bình tĩnh mà , ở đây, còn thể để nàng bắt nạt ?”
Giọng điệu nam nhân rõ ràng mềm mỏng khiến nụ nơi khóe miệng Mộ Uyển Hòa càng thêm châm biếm, đây chính là sự khác biệt giữa yêu và yêu.
Nàng đến mức , chỉ cần Dương di nương rơi vài giọt nước mắt, Tề Tông Viên liền như kẻ mù quáng, đầu óc đều trở nên vô dụng.
Mộ Uyển Hòa hít sâu một , tới bàn bên cạnh, bảo Xuân Đào rót cho nàng một chén .
Nếu Dương di nương diễn, nàng sẽ coi như xem một vở kịch. Nàng hôm nay thật sự xem, kẻ thể diễn kịch đến mức độ nào, cũng xem, khi một con hát diễn nổi nữa thì khuôn mặt đó sẽ đặc sắc .
Tề Tông Viên đang định gì đó, liền thấy Mộ Uyển Hòa thản nhiên đó uống .
“Dương di nương tiên đừng vội , chẳng thà cũng với xem, ngươi ở chịu ủy khuất gì? Ta là đương gia chủ mẫu, tự nhiên cũng đòi công đạo cho ngươi.”
Dương di nương Tề Tông Viên đỡ dậy, liền thuận thế yếu ớt dựa lòng , túm lấy vạt áo nam nhân, âm thầm nức nở.
Nghe thấy lời , ả càng giống như kinh hãi, run rẩy cầm cập, dám lên tiếng.
Tề Tông Viên cau mày, lời định lập tức đổi: “Phu nhân chuyện gì thì hãy hẳn hoi, hà tất dọa nạt nàng như thế.”