BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 430: Phu nhân hãy cứ phạt nặng ---

Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:51:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tề Tông Viên còn gì để đối đáp, sắc mặt ngày càng trầm xuống, đầu Dương di nương, cố nén cơn giận.

“Cho nên, cửa tiệm thua lỗ bán mà ngươi với , quả nhiên là của hồi môn của phu nhân!”

Dương di nương quỳ đất, cả run rẩy như cầy sấy: “Thiếp... ...”

Dương di nương hoảng loạn tột cùng, căn bản nên lời, bỗng nhiên hối hận vì về vội vàng tìm lão gia lóc, để lâm tình cảnh bước xuống đài như hiện tại.

“Phụ , phụ ~”

Giọng trẻ thơ non nớt vang lên, khiến Dương di nương lập tức thở phào nhẹ nhõm, Tề Dục đang lon ton chạy phòng, nước mắt lã chã rơi xuống.

“Dục ca nhi, con đến đây, mau, mau về thôi. Người , Hương Mai, mau đưa thiếu gia .”

Tề Dục trong phòng, Mộ Uyển Hòa và Tề Tông Viên đang đó, chỉ là quỳ đất, lập tức “oa” một tiếng rống lên, nhào lòng Tề Tông Viên.

“Cha, cha bắt con quỳ, con kìa, cha mau bảo lên .”

Mộ Uyển Hòa Tề Dục một cái, Hương Mai đang lấp ló ngoài cửa , khóe miệng nhếch lên một tia giễu cợt.

Tề Tông Viên vốn đang đầy bụng nộ khí định chất vấn Dương di nương, đứa nhi t.ử bảo bối cho rối loạn.

Hắn về phía Mộ Uyển Hòa, đáy mắt mang theo vẻ do dự, mặt Tề Dục mà khiển trách mẫu ruột của nó quả thực .

Mộ Uyển Hòa vội vàng nhấp một ngụm : “Giờ Dục ca nhi nên ở thư phòng giảng bài , thế nào chạy đến đây , cho tan học ?”

Từ Tề Dục đ.á.n.h gậy, nó vẫn thư viện, luôn ở nhà để đến tận cửa dạy bảo.

Mà giờ chính là lúc dạy học, mà Tề Dục xuất hiện ở đây...

Xuân Đào kịp thời lên tiếng: “Phu nhân, giờ vẫn đến giờ Ngọ, tới lúc tan học ạ.”

Lời , Tề Tông Viên lập tức nghiêm nghị hẳn lên, đẩy Tề Dục , lớn tiếng quát: “Giờ con ở thư phòng giảng, chạy đến đây? Giờ học tại gia mà con cũng dám trốn học !”

Tề Dục ngẩn , chút hoảng sợ. Nếu là , nó ỷ sủng ái mà sinh kiêu, căn bản chẳng sợ gì hết.

dạo gần đây, nó ít ăn đòn, hết m.ô.n.g đến tay, răng đến giờ vẫn mọc hết, còn sự gan lì ngông cuồng như nữa.

Lúc thấy lời của cha, cả nó đều sợ hãi thôi, ánh mắt đảo liêu xiêu, phía ngoài.

Tâm tư của trẻ con thể giấu nổi , Tề Tông Viên thuận theo ánh mắt của nhi t.ử ngoài, liền thấy Hương Mai đang thò đầu thụt cổ ở phía , sắc mặt lão tối sầm : “Cút đây!”

Hương Mai ở ngoài cửa sợ tới mức rùng một cái, trốn cũng kịp, đành khép nép : “Lão, lão gia.”

“Là ngươi đưa Dục ca nhi đến đây?”

Hương Mai liền “bùm” một tiếng quỳ sụp xuống đất: “Lão gia, nô tỳ, nô tỳ , là thiếu gia , …”

Nhìn nha đang quỳ đất năng lộn xộn, đầu ngô sở, Tề Tông Viên còn gì mà hiểu nữa.

Tề Dục nào thấy Tề Tông Viên nổi giận mấy , nhất thời sợ đến phát : “Cha, cha đừng giận, Hương Mai là sợ nương bắt nạt nên mới bảo con đến cầu xin cha, cha đừng giận nữa ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-430-phu-nhan-hay-cu-phat-nang.html.]

Dương di nương những lời của nhi t.ử, trái tim như rơi xuống vực thẳm.

Tề Tông Viên thật sự tức giận đến phát điên, tay ngừng run rẩy, cố nén nộ hỏa: “Quỳ ở đó gì, còn mau đưa thiếu gia về thư phòng!”

Hương Mai vội vàng bò dậy, chẳng quản Tề Dục lóc om sòm, trực tiếp lôi kéo ngoài.

Để Dương di nương quỳ ở đó, cả lung lay sắp đổ.

“Dương Nhã, ngươi tưởng rằng, gọi Dục ca nhi tới đây cầu xin thì chuyện thể nhẹ nhàng bỏ qua ?” Tề Tông Viên mặt mày trầm tĩnh, nhưng mang theo áp lực như phong ba bão táp sắp ập đến.

Lão vốn chỉ hỏi cho rõ rốt cuộc nàng nghĩ gì, kết quả nàng dám để ý đến học nghiệp của Tề Dục, gọi nhi t.ử đến cầu tình, đây là đang uy h.i.ế.p lão ?

Dương di nương mắt lệ nhạt nhòa, rõ lúc còn cách nào khác, chỉ thể vặn vẹo khăn tay trong lòng bàn tay, nức nở lóc, vẻ vô cùng đáng thương.

“Lão gia, Nhã nhi hề nghĩ như , chuyện tự nhiên Nhã nhi cho phu nhân một lời giải thích. Thế nhưng, ban đầu khi Nhã nhi giúp phu nhân trông coi cửa tiệm, từng mà, bảo Nhã nhi đừng tùy tiện phiền phu nhân. Nhã nhi nghĩ tiệm thua lỗ, với phu nhân buồn lòng, chi bằng, chi bằng…”

Ếch Ngồi Đáy Nồi

“Chi bằng ngươi tự tiện phát mại cửa tiệm của , để vui vẻ ?” Mộ Uyển Hòa bỗng nhiên lên tiếng.

Tề Tông Viên sắc mặt cũng âm trầm vô cùng, ngày thường lão thể sủng ái Dương di nương, cho nàng tôn nghiêm và thể diện.

hôm nay nàng dám lén lút bán cửa tiệm của Mộ Uyển Hòa, nàng từng nghĩ tới nếu chuyện truyền ngoài, thể diện của Tề gia lão còn , thể diện của Tề Tông Viên lão còn !?

Động của hồi môn của thê t.ử, đối với lão mà , quả thực chính là kỳ sỉ đại nhục, ngay cả phường tiểu dân thị tỉnh cũng chuyện táng tận lương tâm như !

“Tốt, , lắm.” Tề Tông Viên tức đến mức huyệt thái dương nhảy lên thình thịch, giơ tay chỉ Dương di nương: “Ngày thường để ngươi thiếu ăn thiếu mặc , mà để ngươi dám đ.á.n.h chủ ý lên của hồi môn của phu nhân? Dương Nhã, ngươi cho rõ, rốt cuộc để ngươi chịu thiệt thòi ở chỗ nào!”

Tề Tông Viên tức giận vỗ bàn rầm rầm khiến cái bàn rung chuyển, chén Xuân Đào rót cho Mộ Uyển Hòa cũng đổ, nước chảy tràn .

Xuân Đào vội vàng lau sạch nước , còn bất mãn liếc Tề Tông Viên một cái.

Có chuyện thì cứ nhắm Dương di nương mà trút giận, vỗ bàn chi, suýt nữa thì bẩn y phục của phu nhân nhà nàng .

Tề Tông Viên thật sự tức giận đến phát điên, lão tự nhận đối đãi với Dương di nương tệ, nàng thể chuyện như !

Càng khó chịu hơn là nàng hề nghĩ tới nếu chuyện truyền ngoài sẽ ảnh hưởng lớn đến mức nào?

Dương di nương từ thuở thiếu thời theo Tề Tông Viên, khi nào thấy lão nổi trận lôi đình với như , kinh sợ, e rằng khó mà yên .

Nàng nhất thời đến , quỳ bò đến bên chân Tề Tông Viên, túm lấy vạt áo lão: “Lão gia, là Nhã nhi hồ đồ, nghĩ rằng tất cả những điều đều là vì cho Tề gia và phu nhân. Nhã nhi ngu , thật sự hiểu nhiều đến thế, càng sẽ gây rắc rối lớn như , nếu , dám như thế chứ.”

Dương di nương lóc t.h.ả.m thiết, về phía Mộ Uyển Hòa: “Phu nhân, chỉ là hảo tâm, cũng sợ cửa tiệm cứ thua lỗ mãi sẽ ảnh hưởng đến các cửa tiệm khác, mới nghĩ đến việc bán quách cho xong, đến lúc đó giao bạc cho phu nhân, cũng thể bù đắp tội quản lý của .”

Dương di nương lóc nức nở, dáng vẻ như vô cùng hối hận: “Thiếp xuất hèn kém, nhờ ơn lão gia chê bai mà thu nhận, đáng tiếc là kẻ ngu ngốc, một lòng chỉ nghĩ hầu hạ lão gia phu nhân, phụ lòng tin tưởng của hai .

Nào ngờ tự thông minh, tưởng rằng sắp xếp như , kịp thời cắt lỗ, bán tiệm lấy tiền về cho phu nhân, còn đang đắc ý tưởng sẽ lão gia phu nhân vui lòng, nào gây hậu quả nghiêm trọng như !”

Dương di nương hối hận rống, quỳ rạp đất đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân, trông vẻ vô cùng thống khổ.

“Lão gia, đây đều là của Nhã nhi, là Nhã nhi ngu vô tri, suýt chút nữa gây đại họa. Lão gia, phạt Nhã nhi , phu nhân, phu nhân hãy trách phạt Nhã nhi thật nặng , hình phạt như thế nào cũng cam lòng, nguyện vì sự ngu xuẩn vô tri của mà chuộc tội.”

 

Loading...