BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 436: Người đàn bà điên dại ---

Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:52:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Thanh Uyển một nhóm thím và bà cô trong thôn vây quanh hỏi han ân cần, mãi một lúc lâu mới Lâm thị giải cứu ngoài, mới tiếp tục việc.

Lâm thị dẫn Cố Thanh Uyển nhà , múc nước cho nàng rửa mặt để rũ bỏ lớp bụi trần quãng đường dài.

“Đại thiếu gia lúc đang ở núi, giờ xưởng mở rộng, xưởng mới đang trong quá trình xây dựng nên dạo ngày nào đại thiếu gia cũng ở đó, cơm tối đều bảo A Bách mang lên núi cho y.”

Lâm thị nhắc đến chuyện liền khỏi thở dài.

Cố Thanh Uyển ngờ thời gian vắng mặt, ca ca nhiều việc đến thế.

Sau khi lau rửa sơ qua, Cố Thanh Uyển : “Ta lên Bắc Sơn một chuyến , Lâm thẩm cứ việc của .”

Nói đoạn, nàng dẫn theo A Trúc lên Bắc Sơn.

Trước đó khi Ngụy lão đại giao hàng nhắc qua một câu, rằng hiện nay nhu cầu dầu lạc lớn, cộng thêm việc Cố Thanh Uyển ý định mở rộng kinh doanh, nên Cố Khiêm bắt đầu cho xây dựng xưởng mới.

Hai chủ tớ một một về phía Bắc Sơn, đến lưng chừng núi, chợt thấy đằng xa một phụ nữ mặc bộ đồ xám xịt, vá chằng vá đụp, bẩn thỉu như lăn lộn bùn, đang xách một chiếc giỏ tre rách nát tới.

Từ xa thấy Cố Thanh Uyển, nọ liền như con thỏ kinh động, điên cuồng lăn lộn bò trườn lao xuống cái rãnh bên cạnh, trốn một cây non run cầm cập.

Động tĩnh nhỏ khiến Cố Thanh Uyển cũng ngẩn , nàng là sài lang hổ báo ? Sao dọa đến nông nỗi ?

Nàng liếc A Trúc, A Trúc cũng lộ vẻ nghi hoặc.

“Ngươi là ai ?” Cố Thanh Uyển hỏi, cái liếc mắt lúc nãy nàng thật sự nhận , cũng khớp với ai trong thôn.

A Trúc lắc đầu.

Cố Thanh Uyển thấy đó co rúm trong bụi cỏ, sợ hãi vô cùng, càng thêm thắc mắc, trong thôn từ khi nào hạng .

“Uyển Nhi!”

Giọng quen thuộc mang theo sự kinh ngạc vui mừng khôn xiết từ phía xa truyền đến.

Cố Thanh Uyển dời mắt khỏi đàn bà rãnh, về phía thiếu niên sườn núi xa xa, ánh mắt tức khắc tràn đầy ý , nàng tươi tắn vẫy tay với Cố Khiêm.

“Đại ca!”

Cố Thanh Uyển dẫn A Trúc rảo bước đón lấy, Cố Khiêm cũng đầy mặt rạng rỡ xuống núi, y nhà về, gần như là lập tức xuống núi ngay.

Trong lúc hai đang trò chuyện, rãnh dùng cả tay chân bò ngoài, xách theo giỏ tre, ngay cả những cây nấm rơi vãi đất cũng kịp nhặt, giống như gặp quỷ mà liều mạng chạy xuống núi.

Cố Thanh Uyển cau mày, kỳ kỳ quái quái : “Đại ca, đó là ai, thôn chúng ngoài đến ?”

Nàng nhớ trong thôn như .

Cố Khiêm chằm chằm bóng lưng , ánh mắt lạnh lẽo thâm trầm, ngữ khí nhạt vài phần: “Là Cát Kiều Ngọc.”

Cố Thanh Uyển chút ngỡ ngàng, kẻ điên điên khùng khùng đó, chính là Cát Kiều Ngọc.

“Ta nhớ, lúc đưa ả lên quan phủ mà.” Không ngờ ả vẫn còn ở trong thôn.

Nàng cứ ngõ ca ca sẽ mượn cơ hội mà dọn dẹp nhà họ Cát, ngờ nhà họ Cát vẫn còn ở làng Mãn Thủy.

Đáy mắt Cố Khiêm xẹt qua một tia hàn mang: “Ừ, Cát Hữu Dân c.h.ế.t ở nha môn .”

Lời thốt , Cố Thanh Uyển thu hồi ánh mắt, về phía Cố Khiêm với vẻ dò hỏi.

Cố Khiêm thu vẻ mặt, mỉm Cố Thanh Uyển: “Muốn lên núi xem chút ? Hay là về nhà?”

“Lên núi , cũng lâu tới xưởng xem .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-436-nguoi-dan-ba-dien-dai.html.]

Cố Khiêm ừ một tiếng: “Đi thôi, cho .”

Hai lên núi, Cố Khiêm chậm rãi, bình thản chút gợn sóng: “Lúc ở nha môn, nhà họ Cát đều phán đ.á.n.h trượng, Cát Hữu Dân cầu xin đại nhân khai ân, để một lão chịu trượng cho vợ con, ngay tại chỗ chịu nổi, c.h.ế.t thẳng ghế dài.”

Cố Thanh Uyển ngờ, Cát Hữu Dân c.h.ế.t theo cách như .

“Cho nên Cát Kiều Ngọc và Chu thị về làng Mãn Thủy ?” Cố Thanh Uyển hỏi.

Cố Khiêm dừng bước, Cố Thanh Uyển: “Thanh Uyển, thấy đại ca quá mức nhân từ nương tay ?”

Cố Thanh Uyển ngờ y hỏi như , cũng dừng bước Cố Khiêm, do dự giây lát: “Đại ca...”

Cố Khiêm nhạt, ngắt lời nàng: “Ta quả thực nhiều cách để con Cát Kiều Ngọc thể về làng Mãn Thủy, thậm chí thể khiến bọn họ c.h.ế.t trong đại lao nha môn.”

Cố Thanh Uyển cũng kẻ ngốc, lời , nghĩ đến dáng vẻ của Cát Kiều Ngọc, đại khái đoán ý đồ của ca ca.

Quả nhiên, ánh mắt Cố Khiêm thâm trầm u tối, giọng nhàn nhạt nhưng mang theo vài phần lạnh lẽo.

“Để nhà họ Cát về thì dễ, nhưng nếu để bọn họ ở làng Mãn Thủy, bọn họ sống càng gian khổ thì mới thể luôn nhắc nhở dân làng rằng, nếu chuyện bất lợi cho nhà họ Cố sẽ nhận lấy hậu quả thế nào.”

Khiến nhà họ Cát biến mất thì dễ, nhưng theo thời gian trôi , họ sớm muộn gì cũng quên lãng, đến lúc đó, khó bảo sẽ nhà họ Cát thứ hai, thứ ba.

nếu nhà họ Cát cứ luôn ở ngay mí mắt bọn họ, sẽ khiến luôn ghi nhớ cái giá trả khi đắc tội nhà họ Cố là như thế nào.

“Chu thị điên , mỗi ngày ở nhà đ.á.n.h thì cũng đập phá, chân Cát Kiều Ngọc thọt, tay cũng gãy, tuy nối nhưng cũng chẳng giống bình thường nữa.”

Cố Thanh Uyển , tình cảnh hiện tại của con Cát Kiều Ngọc e là còn gian truân hơn cả cái c.h.ế.t.

Đặc biệt là, danh tiếng của Cát Kiều Ngọc sớm hủy hoại, ở làng Mãn Thủy , đừng hòng tìm nhà chồng nào nữa...

Cố Thanh Uyển thể tưởng tượng ngày tháng của con họ sẽ , nàng Cố Khiêm, đầu tiên phát hiện ca ca của dường như khác xưa.

Nhìn qua thì y để mạng sống cho con nhà họ Cát, giúp bọn họ thoát khỏi cảnh ngục tù, tưởng như là lòng đàn bà.

để họ ở làng Mãn Thủy, đến việc răn đe cảnh cáo , chỉ riêng việc cả làng thù ghét, ngày tháng con họ trải qua thể hình dung khổ sở thế nào.

“Tuy rõ nguyên do, nhưng sự thù địch của phủ Bình Xương Hầu đối với gia đình là thật sự rõ ràng, đại ca bản lĩnh gì khác, giúp quá nhiều, nhưng tuyệt đối sẽ kéo chân .

Làng Mãn Thủy là nhà của chúng hiện nay, là gốc rễ của nhà họ Cố lúc , đại ca nhất định sẽ thủ hộ thật , những việc khác cứ việc buông tay mà , đại ca mãi mãi sẽ giữ vững hậu phương cho , để lo lắng về .”

Dáng vẻ nghiêm túc của Cố Khiêm khiến lòng Cố Thanh Uyển ấm áp, đáy mắt hiện lên tia : “Được.”

Hai , đó tiếp tục lên núi.

Dưới chân núi, Cát Kiều Ngọc nấp cây cổ thụ ngơ ngác bóng lưng hai biến mất, cả thất thần lạc lõng.

Ả xách chiếc giỏ tre trống , khập khiễng theo đường mòn trong thôn để tránh mặt , trở về nhà họ Cát.

Vừa mở cửa bước nhà, một cái bát trực tiếp bay tới, đập trúng đầu Cát Kiều Ngọc, đó rơi xuống đất vỡ tan tành.

Ánh mắt Cát Kiều Ngọc lóe lên một tia âm u, ả quăng giỏ xông phòng, gào lên với Chu thị đang điên loạn.

“Bà rốt cuộc cái gì, đây là cái bát cuối cùng của nhà ! Không sống nữa !”

Chu thị Cát Kiều Ngọc, giống như một con thú dữ, điên cuồng gào thét: “A a a a, đồ ôn dịch, chính là cái đồ ôn dịch nhà ngươi khiến nhà thành thế , ngươi , ngươi đáng c.h.ế.t, ngươi trả nam nhân cho , ngươi đáng c.h.ế.t, a a a a!”

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Cát Kiều Ngọc đàn bà điên dại , tức đến run rẩy, hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t bà .

“Hu hu hu, Hữu Dân, Hữu Dân ông ở , ông về , a! Ngươi là ai, tại ngươi đến nhà , là ngươi, là ngươi hại c.h.ế.t nam nhân của đúng , đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi, đ.á.n.h c.h.ế.t cái đồ chổi, đồ hại !!”

 

Loading...