Cố Thanh Uyển lắc đầu: “Chúng thể hết , xưởng ép dầu ở làng Mãn Thủy là căn cơ của chúng , dù chăng nữa, xưởng cũng do tin tưởng nhất quản lý.”
“Đại ca, chúng thể cùng kinh, vì mà giữ vững hậu phương.” Cố Thanh Uyển nghiêm túc.
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của , một lát , Cố Khiêm thỏa hiệp thở dài một tiếng: “Được, đại ca sẽ giữ vững hậu phương cho , để lo lắng gì.”
Cố Thanh Uyển rạng rỡ, những tâm ý tin tưởng như , nàng sẽ sợ hãi điều gì, nhất định sẽ để bọn họ ai bắt nạt.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Vì Cố Thanh Uyển sắp kinh thành nên đêm đó hai trò chuyện ở gian chính đến tận đêm khuya, Cố Khiêm dường như lời dặn dò bao giờ dứt.
Cố Thanh Uyển cũng thấy phiền, lặng lẽ lắng những lời dặn dò và sự quan tâm của Cố Khiêm, cũng bao lâu mới thể trở về, chỉ Cố Khiêm dặn dò nàng năm bảy lượt, chính nàng cũng ít lời với y.
Mãi đến nửa đêm, Cố Khiêm sợ cơ thể chịu nổi mới thúc giục nàng mau ngủ.
Khi Cố Thanh Uyển trở về phòng, sự cô đơn trong mắt Cố Khiêm mới còn che giấu, y thẫn thờ ở gian chính một hồi lâu.
Hôm nay lượng thông tin mà Cố Thanh Uyển mang quá lớn, lớn đến mức y nhất thời khó lòng tiêu hóa , ngay cả đến bây giờ khi y sắp xếp thỏa thứ.
trong lòng vẫn chút dư vị khó .
Y cứ ngỡ cho dù cha còn sống, bọn họ chỉ là tìm quá trình sẽ gian nan một chút, đợi tìm thấy , lúc đó cả nhà bọn họ sẽ ở ngay trong phủ Cảnh Bình , bình bình sống những ngày như hiện tại, chính là hạnh phúc.
Thế nhưng ngờ cha quả thực còn sống, nhưng đang ở một nơi xa xôi mà bọn họ thể chạm tới, cửa cao nhà rộng, phủ hầu viện sâu như thế.
Nhìn thế nào cũng thấy giống như những nhân vật nhỏ bé như bọn họ thể dính dáng đến .
Nhìn trăng trời đều ẩn mây, khóe miệng Cố Khiêm hiện lên một抹 khổ chát, chậm rãi dậy, lê bước chân nặng nề trở về phòng.
Nếu thể đổi thì chỉ thể đối mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-439-huynh-de-dem-khuya-tro-chuyen.html.]
Ngay cả xông pha phía còn sợ, y thể rối loạn trận tuyến .
Số mệnh thì hãy đón lấy thử thách thôi...
Sáng sớm hôm , Cố Thanh Uyển cùng Cố Khiêm ăn điểm tâm xong liền chuẩn cùng A Trúc trở về huyện thành.
Giờ tin tức tới kinh thành, tuy đường xá xa xôi nhưng Hoàng đế coi trọng, tin tức triệu kinh cũng sẽ tới quá muộn.
Trước khi kinh nàng còn nhiều việc cần , thực sự thể trì hoãn thêm thời gian nữa.
Cố Khiêm tiễn đến cửa, Cố Thanh Uyển định lên xe ngựa thì thấy từ xa một bóng quen thuộc đang cưỡi đại mã tiến gần, đôi mắt nàng chợt nheo .
Người đó cũng thấy Cố Thanh Uyển, liền thúc ngựa tới.
Lúc trời còn sớm, trong làng cũng ai, tự nhiên mấy chú ý đến bên .
Ngoại trừ những tuần hộ ở phía xa trong làng.
“Cô nương.” A Trung đến mặt, xoay xuống ngựa.
Cố Thanh Uyển tới, nhướng mày hỏi: “Xảy chuyện gì ?”
A Trung tiến lên vài bước bẩm báo: “Phương ma ma sai tới thăm dò tình hình, Chung Minh bên mãi tin tức, Phương ma ma nảy sinh nghi ngờ.”
Đáy mắt Cố Thanh Uyển xẹt qua một tia hàn mang, lạnh lùng một tiếng: “Cũng , lâu như , bà nên nôn nóng mới đúng.”
Sắc mặt A Trung căng thẳng, cẩn thận vẻ mặt Cố Thanh Uyển: “Cô nương, nên trả lời thế nào?”