BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 445: Phong bốc khắp cả Đại Kỳ ---

Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:52:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Uyển Hòa dáng vẻ của tiểu cô nương, nhịn mà bật , trong lòng quả thực chút tò mò với vẻ bí mật của nàng.

Nàng xuất phú quý, hiện giờ là chủ mẫu Tề gia, khắp Đại Kỳ , trừ những thứ quý hiếm tiến cống cung , thật sự gì là nàng từng ăn qua.

Chẳng mấy chốc, cửa bao sương mở , A Trúc bưng chiếc nồi đồng mà Cố Thanh Uyển đặt đó, bên đốt than lửa, bên trong nước dùng đỏ tươi sôi sùng sục, nóng tỏa mùi thơm nồng nàn kỳ lạ, bay mũi , chỉ khiến khoang miệng liên tục tiết nước bọt.

Mộ Uyển Hòa cái nồi đặc biệt , còn mang theo cả than lửa, nước canh bên trong thế mà màu đỏ?

“Đây, đây là cái gì?” Mộ Uyển Hòa chớp mắt chằm chằm chiếc nồi đồng, chỉ cảm thấy mới lạ.

“Nước canh ngửi quả thật thơm, bao giờ ngửi thấy mùi vị thơm như , , khó mà hình dung .”

Đáy mắt Mộ Uyển Hòa mang theo vài phần mong đợi, là mong đợi hương vị, nhưng đồng thời chút thôi, nỡ đ.á.n.h nát lòng tin của Cố Thanh Uyển: “Vậy nên, chúng kinh doanh chỉ bán loại nước canh ? Cảm giác mùi vị sẽ tuyệt, nhưng mà, cho dù nước canh vị ngon đến , e là cũng chống đỡ nổi một cửa tiệm lớn thế chứ?”

Nàng tin tưởng tay nghề của Cố Thanh Uyển, nàng dám mang kinh doanh thì vị chắc chắn sai .

chỉ dựa một nồi canh mà gánh vác cả một cửa tiệm to lớn, quả thực mấy khả thi.

Cố Thanh Uyển mỉm , khóe miệng A Trúc cũng treo nụ , khi đặt nồi xuống liền né sang một bên, Xuân Đào phía xách một chiếc giá gỗ mấy tầng, mỗi ô đặt một loại rau, còn thịt.

Chỉ là thịt đều thái thành từng lớp mỏng dính, mỏng đến mức gần như trong suốt.

Xuân Đào thực cũng mặt mày ngơ ngác, cho Mộ Uyển Hòa phản hồi gì, cũng mờ mịt bày từng đĩa thức ăn lên bàn.

Cuối cùng là bốn bát nước chấm đặt bên , nước chấm mè, và đĩa dầu thơm, mỗi loại hai bát, lượt đặt mặt hai .

Mộ Uyển Hòa tuy từng thấy qua thứ , nhưng cái nồi than lửa mặt, và những đĩa rau thịt rửa sạch nhưng còn sống , cũng đại khái đoán là chuyện gì .

“Cái , tự nấu mà ăn ?” Mộ Uyển Hòa vẫn cảm thấy chút thể tin nổi.

Khách đến t.ửu lầu là để hưởng thụ, sự hưởng thụ chỉ là mỹ thực, mà còn là về mặt phục vụ.

Thế nhưng việc kinh doanh của bọn họ, thế mà để khách tự động tay?

Chuyện ……

Vẻ mặt Mộ Uyển Hòa lộ vẻ khó xử, chút thôi, nên gì mới .

Cố Thanh Uyển tự nhiên hiểu ý của nàng, vẫn nhẹ nhàng mỉm: “Mộ tỷ tỷ, tuy lẩu thì tự động tay mới càng thêm thú vị, nhưng cũng thể để thị giả của chúng nhúng rau giúp khách.”

Dứt lời, A Trúc tiến lên một bước, cầm đôi đũa dài bên cạnh, giúp hai cho rau nồi, đó là thịt, tất cả đều nhúng đến độ chín tới, gắp đặt bát trống mặt hai .

Cố Thanh Uyển híp mắt Mộ Uyển Hòa: “Mộ tỷ tỷ nếm thử , hai loại nước chấm mùi vị giống , tỷ xem thích cái nào.”

Mộ Uyển Hòa một loạt thao tác , dù là thấy qua sóng to gió lớn, thấy qua nhiều thứ kỳ quái, cũng nhịn Cố Thanh Uyển dắt mũi .

Nhìn hai bát nước chấm mặt.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Một bát trông đặc quánh, một bát trong trẻo nhưng giống như dầu lạc, Mộ Uyển Hòa cần nghĩ ngợi chấm bát nước sốt mè.

Vừa miệng, vị nước dùng cay nồng thơm ngon và vị sốt mè đậm đà thơm ngậy hòa quyện , khiến Mộ Uyển Hòa ngẩn hồi lâu.

“Cái ……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-445-phong-boc-khap-ca-dai-ky.html.]

Sau đó Mộ Uyển Hòa gắp một miếng thịt, do dự một chút, vẫn đặt bát gia vị trông giống dầu lạc chấm một cái.

Vốn tưởng rằng sẽ là một ngụm đầy dầu mỡ khiến nôn , kết quả là dầu thơm nồng nàn trộn lẫn với vị cay nồng của tỏi băm thế mà khiến lớp thịt mỏng phủ một lớp hương vị đặc biệt, đôi mắt nàng bỗng chốc sáng lên.

Cố Thanh Uyển hài lòng phản ứng của Mộ Uyển Hòa, nàng ngay mà, ai thể cưỡng vị ngon của quán lẩu.

Mộ Uyển Hòa tự nhận tham ăn, dù ăn quen đồ , gặp thứ đến mấy nàng cũng chỉ nếm qua là dừng, hề tham miệng.

lúc , món lẩu nhúng ăn ngay , thế mà khiến nàng cảm giác dừng .

Nàng để A Trúc tiếp tục giúp đỡ nữa, mà tự gắp những thứ yêu thích cho nồi.

Cố Thanh Uyển ở bên cạnh giải thích cho nàng loại thực phẩm nào cần nhúng bao lâu.

Mộ Uyển Hòa giống như con mèo nhỏ phát hiện sự vật mới mẻ, đem tất cả các món rau nhúng một lượt, biểu cảm kinh ngạc từng hạ xuống.

Thời tiết phương Bắc giờ tuy gần tháng Tư, nhưng vẫn mát mẻ là chính, đôi khi gió mưa thậm chí còn mang theo chút se lạnh, thời tiết ngày thường mát mẻ thoải mái.

dẫu , than lửa bàn vẫn đang cháy, nhiệt độ trong phòng vẫn tăng cao.

Vừa cay nóng, gò má Mộ Uyển Hòa ửng hồng, nhưng vẫn ăn vui vẻ.

A Trúc bên cạnh mặt mày rạng rỡ, đồ của tiểu thư nhà nàng yêu thích, trong lòng nàng cũng thấy tự hào khôn xiết, khuôn mặt ửng hồng của Mộ Uyển Hòa, nàng xoay khỏi bao sương.

Chẳng mấy chốc, nàng đẩy một thứ bọc bằng chăn bông dày , đến một chiếc quạt khổng lồ cạnh chiếc bàn bên trong, mở chăn bông , bên trong thế mà là một khối băng lớn.

A Trúc đặt khối băng một cái rãnh khổng lồ mặt, đó sang một bên, xoay tay cầm của quạt, xoay từng vòng từng vòng.

Cánh quạt lớn theo tốc độ của A Trúc mang theo từng luồng gió nhẹ, cuốn theo lạnh của khối băng thổi tới, xua tan nóng của than lửa, mang đến từng đợt mát mẻ.

Vốn dĩ còn cảm thấy quá nóng, Mộ Uyển Hòa cảm nhận luồng khí mát lạnh , tức khắc thoải mái thở dài một tiếng.

“Thanh Uyển, thứ chúng , chính là kinh doanh cái !?”

Được gió lạnh thổi tới, Mộ Uyển Hòa mới sực nhận thế mà ăn nhiều như , đó kinh hỉ về phía Cố Thanh Uyển, trong giọng điệu mang theo vài phần vui mừng nũng nịu của nữ nhi.

Cố Thanh Uyển tươi rói, một tay chống cằm, đôi mắt hạnh ngập tràn ý : “Mộ tỷ tỷ thấy việc kinh doanh của chúng thế nào, liệu đón nhận ?”

Mộ Uyển Hòa chút do dự, gật đầu thật mạnh: “Món ăn , đừng là ở chỗ chúng , cho dù đến kinh thành, thì cũng sẽ hoan nghênh và săn đón thôi.”

Món ăn như thế chỉ đơn thuần là mới lạ nữa, mà là thể nắm giữ khẩu vị của con , khiến ăn quên, lưu luyến rời.

Phong vị như quá mức kỳ lạ, Mộ Uyển Hòa dự cảm, món lẩu chắc chắn sẽ phong bốc khắp cả Đại Kỳ.

“Chỉ là, cửa tiệm tuy diện tích nhỏ, nhưng đều ngăn thành các bao sương thế , vị trí bao sương cũng nhỏ, xem chỗ quá nhiều, cần mở rộng mặt bằng thêm ?”

Tiệm còn khai trương, Mộ Uyển Hòa nghĩ đến chuyện mở rộng mặt bằng .

Không Mộ Uyển Hòa lỗ mãng tự đại, mà là nàng lòng tin, việc kinh doanh chắc chắn sẽ vô cùng hỏa bạo.

Đến lúc đó e là chỉ huyện Phụng Hưng, mà cả ở phủ Cảnh Bình cũng sẽ danh mà tìm đến!

Tuy nhiên Cố Thanh Uyển lắc đầu, đầy thâm ý: “Mộ tỷ tỷ, nghĩ tỷ hiểu lệch định vị quán lẩu của chúng .”

 

Loading...