“Tỷ tỷ cứ việc giúp chọn những phù hợp, còn việc họ đến ...” Cố Thanh Uyển khẽ một tiếng: “Muội tự cách khiến họ nỡ bỏ lỡ ngày khai trương của chúng .”
Thấy nàng chắc chắn như , Mộ Uyển Hòa khỏi tim đập nhanh hơn.
Tuy cách mà Cố Thanh Uyển là gì, nhưng nàng cảm thấy Cố Thanh Uyển thì nhất định cách .
Nghĩ đến đây, Mộ Uyển Hòa càng thêm kích động.
Một nữa nàng thầm may mắn vì trở thành đối tác của Cố Thanh Uyển.
“Được, lát nữa sẽ lập một danh sách giao cho .”
Dù Cố Thanh Uyển bảo nàng quyết định, nhưng nàng luôn cảm thấy Cố Thanh Uyển còn sắp xếp khác, nên việc chốt nhân tuyển cứ giao cho nàng tự chọn là nhất.
Cố Thanh Uyển từ chối, gật đầu tán thành.
Hai bàn bạc một lát, xác định thời gian khai trương là mười ngày .
Đây là ngày phù hợp nhất mà Cố Thanh Uyển tính toán, nếu sớm hơn sợ rằng những vị khách sẽ kịp tới.
Nếu muộn hơn, sợ rằng lệnh triệu tập từ kinh thành cũng sắp đến nơi .
Tuy còn mười ngày, nhưng thời gian cũng gấp rút, Mộ Uyển Hòa trì hoãn thêm, trực tiếp đưa Xuân Đào trở về phủ.
Nàng nhanh ch.óng lập danh sách khách mời, đó còn đưa quyết định cuối cùng.
Cố Thanh Uyển cũng một đống việc bận rộn, như việc khai trương tiệm lẩu, các loại vật dụng cần thiết vẫn đầy đủ.
Số đậu La Hán mua lúc , nàng sai thu mua lượng lớn, dù thời gian đậu bản tương chế biến cốt lẩu gấp.
may là cửa tiệm của nàng hướng tới đông, cốt lẩu dầu thanh đó vẫn đủ dùng.
Chỉ là nàng khi khai trương sẽ sản xuất thêm một đợt cốt lẩu dầu bò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-447-muoi-ngay-sau-khai-truong.html.]
Thời thịt bò và mỡ bò dễ kiếm, dù tìm cũng ít đến đáng thương, cung ứng quy mô lớn gần như là thể.
phần nàng dành cho Tề lão và gửi kinh cho Hoàng thượng thì thực sự là cốt lẩu dầu bò chính tông.
“Cô nương, chúng phường dầu là tới Cố Ký?” Từ Đại Phú đ.á.n.h xe hỏi.
Cố Thanh Uyển suy nghĩ một chút, lắc đầu : “Về hẻm Vân Cử.”
Phường dầu nay kinh doanh định, quỹ đạo, món kho của Diệp Tiểu Vân cũng buôn bán thuận lợi, vấn đề gì, nàng cần cân nhắc những việc khác.
Ở phía bên , Mộ Uyển Hòa về tới Tề gia, bước chân vội vã định về viện của .
Nàng chú ý tới một bóng cách đó xa khi thấy nàng thì dừng bước, tại chỗ, sống lưng thẳng tắp, vẻ mặt lạnh lùng chờ đợi ở đó.
Mộ Uyển Hòa tới ngã rẽ, trực tiếp rẽ về viện của .
Tề Tông Viên đang đợi Mộ Uyển Hòa qua hành lễ chào hỏi thấy cảnh đó thì sắc mặt đổi liên tục, u ám như vết mực loang lổ.
Tiểu tư bên cạnh thấy sắc mặt lão , vội vàng : “Lão gia, phu nhân... phu nhân chắc là thấy ngài, thấy dáng vẻ phu nhân như chắc là việc gấp nên mới lơ đễnh.”
Tiểu tư nỗ lực đỡ để giữ thể diện cho Tề Tông Viên.
sắc mặt Tề Tông Viên hề dịu , hừ lạnh một tiếng: “Nàng là một đương gia chủ mẫu, lo ở yên trong nhà, suốt ngày chạy ngoài, còn bận rộn hơn cả vị sơn trưởng là đây!”
Tề Tông Viên trong lòng khó chịu, dù chuyện đó nàng chịu ủy khuất, nhưng lão đưa Dương di nương đến trang viên ở biệt viện , nàng còn gì mà hài lòng?
Dạo gần đây hễ một chút là sa sầm mặt mày với lão.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Chỉ nghĩ thôi, Tề Tông Viên thấy l.ồ.ng n.g.ự.c bí bách.
Tiểu tư bên mà da đầu tê dại, nhỏ giọng nhắc nhở: “Lão gia, chúng tới viện của phu nhân ? Ngài hứa với thiếu gia là sẽ đón Dương di nương về mà.”