BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 460: Mang đi tất cả ---

Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:52:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Thanh Uyển chuẩn nhiều như , quả thực là quên mất chuyện , cứ ngỡ bên cạnh A Tùng, A Trúc theo là đủ .

mấy ngày A Trúc rời , nàng phát hiện bên cạnh quả thực quá ít, tuy nàng cũng định mang quá nhiều theo, nhưng cũng thể chỉ mỗi A Trúc .

Cố Thanh Uyển nhanh ch.óng xưởng dầu, Ngụy Tĩnh Vũ khi chào khách xong, hớn hở đón tới, còn nhỏ giọng hóng hớt: "Đông gia, lão gia t.ử là ai thế ạ? Cảm giác còn khí thế hơn cả nhị thúc của ."

Cố Thanh Uyển lời của cho dở dở : "Đừng hỏi thăm bậy bạ, Hồng Mai ?"

Ngụy Tĩnh Vũ thấy thế càng cảm thấy vị lão nhân gia đơn giản: "Hồng Mai tỷ đang ở hậu viện kiểm hàng ạ."

Cố Thanh Uyển rảo bước về phía hậu viện, tới nơi thấy Khương Hồng Mai từ trong kho , tay còn cầm một cuốn sổ, thấy nàng liền mừng rỡ đón lấy.

"Đông gia, cô tới , cửa hàng chúng dạo ăn đặc biệt , chỉ là dầu, mà thức ăn nhà cũng bán chạy." Khương Hồng Mai vui vẻ báo cáo tình hình cửa hàng gần đây với Cố Thanh Uyển.

Nhìn Khương Hồng Mai tâm ý với công việc, Cố Thanh Uyển cảm thấy cũng cần hỏi ý nguyện của nàng : "Khương thị, ngươi nguyện ý đổi một công việc khác ?"

Khương Hồng Mai vốn đang hào hứng về tình hình cửa hàng bỗng nhiên khựng , vẻ mặt Cố Thanh Uyển đang mỉm với , đáy lòng hiểu hoảng hốt một trận, trong mắt cũng đầy vẻ rối loạn.

"Đông, đông gia, , ý rời khỏi xưởng dầu, hiện tại theo Từ chưởng quỹ học nhận mặt chữ , lúc kiểm kê kho hàng đều đối chiếu chuẩn, sai sót ..."

"Ta ý đó." Nhìn dáng vẻ Khương Hồng Mai rõ ràng là hiểu lầm, Cố Thanh Uyển vội vàng ngắt lời.

Khương Hồng Mai ánh mắt mang theo vẻ mờ mịt, hiểu ý Cố Thanh Uyển là gì.

Thực do Cố Thanh Uyển rõ ràng, chỉ là thời gian qua ở cửa hàng, nàng thấy Ngụy Tĩnh Vũ mồm miệng lanh lợi, phản ứng cực nhanh, nào cũng khiến khách hàng vui vẻ mua nhiều đồ, mấy khách khứa xích mích nhỏ cũng vài câu hóa giải.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-460-mang-di-tat-ca.html.]

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Phạm Tiểu Khuê tuy ít , nhưng nhiều khách hàng đều tìm đến vì món đồ chiên của , ngày thường việc nặng nhọc ở hậu viện phần lớn cũng do .

Càng cần nhắc tới Từ chưởng quỹ, đó càng lợi hại vô cùng, chỉ quản lý cửa hàng ngăn nắp chỉnh tề, còn thể mở rộng nhân mạch, thời gian qua còn nâng cao danh tiếng xưởng dầu lên ít, ngay cả những quản sự của các hộ giàu trong huyện, trong phủ vốn coi trời bằng vung cũng kính trọng ông vài phần.

Chỉ nàng, chỉ mấy việc vặt, so với ai cũng bằng đành, còn mang theo một đứa trẻ, tuy đông gia nhân hậu giúp nàng hòa ly còn cho nàng một công việc như thế .

trong lòng nàng vẫn luôn yên , cứ thấy ngày tháng như quá đỗi chân thực, giống như đang mơ, cũng sợ ngày vui như lúc nào sẽ tan biến...

"Đông gia, cô... đuổi ?" Khương Hồng Mai hỏi một cách dè dặt, chỉ cần để nàng , bảo nàng gì cũng .

Cố Thanh Uyển hiểu rõ Khương Hồng Mai sợ hãi điều gì, rời khỏi nhà lão Trương, chỗ dựa duy nhất để nàng nuôi sống bản , nuôi nữ nhi và an lập mệnh chính là công việc .

Nàng cảm thấy năng lực của hạn, luôn sợ công việc bền lâu.

"Dĩ nhiên là ." Nàng mỉm dịu dàng, để Khương Hồng Mai yên tâm: "Chúng một thời gian nữa chuẩn xa một chuyến, chắc bao giờ mới trở , bên cạnh đủ, ngươi nguyện ý cùng ? việc cho Cố gia chúng , ngươi nguyện ý?"

Cố Thanh Uyển rõ ràng, việc cho Cố gia và công ở cửa hàng là khác .

Khương Hồng Mai xong, lập tức hiểu , cũng hiểu rõ sự khác biệt giữa hai công việc , nhưng nàng hề do dự, gật đầu thật mạnh.

"Ta nguyện ý, đông gia, nguyện ý cùng cô."

Thần sắc Cố Thanh Uyển nghiêm nghị thêm vài phần: " một chuyện với ngươi, nơi chúng lẽ hề an , còn một kẻ thù địa vị quyền thế cao, nhưng sẽ trả cho ngươi tiền công cao hơn."

Khương Hồng Mai nở nụ , ánh mắt lấy một tia sợ hãi: "Đông gia, cô cần nữa, nguyện ý, cũng nguyện ý."

 

Loading...